"Ta nghe không zõ lắm, ngươi vừa nói gì cơ?" Tần Mệnh hơi nhíu mày, "Tai ta có vấn đề à?”
"Tôi biết nói thế này là rất thất lễ và không phù hợp, nhưng xin tin tôi, tôi không có ý gì khác." Lỗ Cửu Dạ ngồi thẳng lưng, vô cùng chân thành và nghiêm túc nhìn Tần Mệnh.
"Ta vẫn không nghe rõ, ngươi vừa nói gì?" Tần Mệnh hỏi lại.
"Chúng ta vào trong sơn cốc, tìm chỗ yên tĩnh, ngươi cởi quần ra...ừm...Ta để ý thấy trên chân ngươi có một đường vân đặc biệt."
"Đường vân gì?" Tần Mệnh nhíu mày càng chặt.
"Ở đùi, phía sau ấy. Ta nhớ là đã từng thấy loại đường vân này ở đâu rồi."
Đùi ta, phía sau á, có đường vân? Sao ta không biết? Tần Mệnh cảnh giác nhìn Lỗ Cửu Dạ, nhưng chợt khựng lại, không đúng, ta đang cảnh giác cái gì?
Ta đang nghĩ cái quái gì thế này? Sao ta lại có thể nghĩ người ta như vậy!
Mình bị làm sao vậy! Sao lại có thể nghĩ Lỗ Cửu Dạ thành loại người đó!
Tần Mệnh vò mạnh mặt, đáng chết, mình hình như khác trước thật rồi, vậy mà lại nảy ra những ý nghĩ hoang đường như vậy.
"Mời!" Lễ Cửu Dạ đứng dậy, trịnh trọng mời, nhanh chân đi về phía sơn cốc khuất nẻo.
Tần Mệnh ngập ngừng, xấu hổ vì cái ý nghĩ vừa chợt lóe lên trong đầu, đứng dậy đi theo.
"Một đạo đường vân màu máu, ta thấy lúc ngươi chiến đấu." Lỗ Cửu Dạ đi phía trước nói.
Tần Mệnh ngoái đầu nhìn lại, quần áo rách tả tơi, đi đường lộng cả gió, nhưng chẳng thấy đường vân nào cả.
"Chỗ này được rồi. Ta biết yêu cầu này rất mạo muội, nhưng ta chỉ muốn xác nhận một chút thôi."
Lễ Cửu Dạ khoanh tay trước ngực, vẻ mặt nghiêm túc, mày rậm hơi nhíu lại, như đang trầm tư điều gì.
Tần Mệnh định cởi quần, nhưng lại khựng lại, chuyện này là sao? Sao cứ kỳ kỳ thế nào ấy?
Hay là mình nghĩ nhiều?
Hay là do mình không được thuần khiết?
Vấn đề là, cảm giác này quái dị thật.
Tần Mệnh nghiêm túc nhìn Lỗ Cửu Dạ, vóc đáng vạm vỡ, vẻ ngoài oai hùng, khí chất đương cương, cơ bắp cuồn cuộn như những rễ cây già quấn quanh người, rất có sức hút thị giác. Lễ Cửu Dạ đang cau mày, như đang cố nhớ lại điều gì trong đầu.
"Chuyện này quan trọng lắm sao?" Tần Mệnh hỏi.
"Nếu đúng là thật, thì rất quan trọng với ngươi, ngươi cần phải lưu ý."
"Thứ gì?"
Lỗ Cửu Dạ ngước mắt lên, vẻ mặt có chút ngưng trọng: "Lời nguyền!!"
"Lời nguyền?” Tần Mệnh giật mình, ngập ngừng nói: "Lúc nào ngươi thấy?”
Chẳng lẽ liên quan đến Hoang Thần Tam Xoa Kích?
"Ngươi cứ cởi quần ra đi, ta xem một chút." Lỗ Cửu Dạ lấy tay trái chống cằm, vẻ mặt suy tư.
Tần Mệnh nhún vai, có gì đâu, đều là đàn ông cả. Hắn tụt quần xuống, chỉ còn quần đùi, đứng trước mặt Lỗ Cửu Dạ.
Lỗ Cửu Dạ dùng tay trái đang chống cằm khẽ siết lại, tim cũng thắt lại. "Quay người lại."
Tần Mệnh dang hai tay, quay lưng về phía Lỗ Cửu Dạ.
Những quả cầu thủy tinh quanh Lỗ Cửu Dạ lúc sáng lúc tối, trong sơn cốc tỏa ra ánh huỳnh quang chập chờn, chiếu lên thân hình tráng kiện của Tần Mệnh, cơ bắp rắn chắc nhưng không hề phô trương, chiều cao mét tám mấy cân đối khỏe mạnh. Đó là kết quả của việc chiến đấu không ngừng từ nhỏ đến lớn, cũng là nhờ Sinh Sinh Quyết rèn luyện qua bao lần. Vóc dáng hắn so với người khác càng hoàn mỹ hơn, như một pho tượng được đục đẽo tỉ mỉ, ngay cả Yêu Nhi cũng từng khen vóc dáng hắn rất đẹp.
Lỗ Cửu Dạ tay trái nắm chặt cằm, che miệng lại, tim đập thình thịch, toàn thân khô nóng, cố tỏ ra bình tĩnh: "Ngươi phóng thích lôi điện đi, ta nhìn lại."
Tần Mệnh dựng lên lá chắn linh lực, phóng ra lôi điện kịch liệt, tán loạn khắp người, bắn tung tóe trong bóng tối, làm nổi bật thân thể hắn càng thêm đáng chú ý. "Có thấy gì không?"
"Không đúng, ta rõ ràng đã thấy." Lỗ Cửu Dạ lắc đầu, ánh mắt dần nóng bỏng lên, hơi thở cũng trở nên gấp gáp. "Giống như một lời nguyền vậy."
“Rốt cuộc là lời nguyền gì?” Tần Mệnh xoay người lại.
Lỗ Cửu Dạ lập tức trở lại bình thường, ho khẽ một tiếng: "Là một đường vân giống như nữ yêu, xuất hiện khi ngươi vận dụng võ pháp lôi điện. Lúc đó nhìn rất rõ. Chẳng lẽ mắt ta hoa? Không phải, ta nhớ là đã xuất hiện hai lần."
Tần Mệnh lấy từ trong nhẫn không gian bộ quần áo sạch, mặc vào. "Nữ yêu gì cơ, kể ta nghe xem?"
"Là Thiết Linh Chú! Tan rã linh hồn ngươi, để ngươi dần dần biến thành con rối." Lỗ Cửu Dạ nghiêm trang bịa chuyện.
Linh hồn? Chẳng lẽ Bạch Tiểu Thuần đã giở trò gì trên người mình? Tần Mệnh căng thẳng trong lòng, không kìm được mà nghĩ lung tung.
“Mong là mắt ta hoa thôi, nhưng sau này ngươi vẫn nên cẩn thận."
"Đa tạ nhắc nhở."
"À, không có gì."
"Trời sắp sáng rồi, ta cũng khôi phục gần xong, sau này gặp lại." Tần Mệnh cáo từ, nhất định phải tìm Bạch Tiểu Thuần hỏi cho ra nhẽ.
Lỗ Cửu Dạ nhìn theo Tần Mệnh rời đi, tĩnh lặng rất lâu, ngẩn ngơ rất lâu, bỗng nhiên kêu rên một tiếng, tự tát mạnh vào mặt, để lại một dấu tay đỏ tươi, ngồi sụp xuống đất.
“Ta bị sao thế này? Ta làm sao vậy!”
"Ta...ta...ta vậy mà...có cảm giác?"
"A a a...Ta vậy mà lại có cảm giác với đàn ông..."
Trong Thiên Vương Điện, dày đặc những bia mộ, một đám lão nhân tập thể trầm mặc, vẻ mặt người nào người nấy đều quái dị.
Hồn nguyên đang phiêu đãng trong Vạn Kiếp Sơn, ảnh hưởng đến ý thức của mỗi người, tuy không mãnh liệt, nhưng lại vô hình trung khơi gợi lên những bản chất chân thật nhất trong lòng mỗi người, khiến cho tất cả thí luyện giả xé bỏ lớp ngụy trang, thể hiện ra con người chân thật nhất, để Thiên Vương Điện lựa chọn Tân Vương.
Đây có thể nói là bí mật của Thiên Vương Điện, cũng là "thêm nhiệt đào thải” quan trọng nhất trong phong vương chỉ chiến.
Nhưng tình huống hôm nay là thế nào?
Chúng ta vừa chứng kiến cái gì thế này!
Khi Lỗ Cửu Dạ bảo Tần Mệnh cởi quần, bọn họ đã thấy hơi kỳ quặc, đến khi Lỗ Cửu Dạ bịa chuyện, họ bắt đầu khẩn trương, rồi đến lúc Lỗ Cửu Dạ ngồi sụp xuống đất, họ hoàn toàn im lặng.
Con người chân thật?
Đây chính là con người thật của Lỗ Cửu Dạ?
Người khác thì hoặc là điên cuồng, hoặc là âm hiểm, hoặc là tà ác, lại có kẻ hỗn đản, sao đến chỗ Lỗ Cửu Dạ lại "khơi" ra thứ này.
Tạo nghiệp quá!
Ông nội của Lỗ Cửu Dạ là một trong năm Đại Nguyên Soái của Huy Hoàng hoàng triều, danh chấn đại lục, nếu để ông ta biết, hậu quả đơn giản là không dám tưởng tượng.
Khoan đã, nhìn tình huống của Lỗ Cửu Dạ, chính cậu ta dường như trước đây cũng không biết.
Chắng lẽ người ta chỉ hơi có xu hướng, kết quả bị hồn nguyên kích thích quá đà?
Có một vị lão nhân ho khẽ hai tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng: "Có ai nhận ra chuôi Tam Xoa Kích này không?"
Phong vương chi chiến không cho phép có vũ khí đặc thù xuất hiện, sẽ ảnh hưởng đến tính công bằng của võ hội. Chuôi Tam Xoa Kích này hiển nhiên đã vượt quá phạm vi cho phép, suýt chút nữa đã giết chết Tần Mệnh, cách thạch bi cũng có thể cảm nhận được huyết khí của nó.
"Không có tư liệu trong Lang Vân, cũng chưa từng nghe nói vị ẩn sĩ nào dùng Tam Xoa Kích."
"Tam Xoa Kích rất hiếm khi xuất hiện trên lục địa, không phải đến từ Hải Vực đấy chứ?"
"Hải Vực? Có khả năng."
"Tần Mệnh liên tiếp đánh bại Trần Dao và Tô Kỳ Tuyết, lại phản sát Lang Vân, bảng xếp hạng sẽ thay đổi, đẩy lên vị trí thứ mười."
"Phân ra ba người, chuyên chú quan sát Tần Mệnh. Kẻ này phẩm hạnh ngược lại còn có thể, nếu trong năm ngày tới không còn biểu hiện gì xấu, hãy đưa hắn vào danh sách hậu tuyển 'Vương Hầu'."
"Mọi người chú ý bia đá số mười chín, có chuyện rồi! Có cần phái Linh Yêu can thiệp không?"