"Đủ rồi! Đừng giả bộ nữa! Ta đầu hàng, được chưa!" Hắc Phượng gào lên khản cả giọng, muốn phát điên. "Hảo hán không ăn thiệt trước mắt, ông đây chịu thua, còn không được sao.”
"Chắc chắn chứ?"
"Ta chắc chắn!" Hắc Phượng dí sát cổ vào tai Tần Mệnh mà rống lên.
"Tần Mệnh, ngươi định làm gì? Chẳng phải chúng ta đã nói là muốn ăn thịt nó sao?" Phàm Tâm sốt ruột, hiếm lắm mới có miếng thịt ngon như vậy, sắp đến miệng rồi lại thôi ư?
"Tiểu bà nương, ta chọc gì ngươi à?" Hắc Phượng giận đến trợn trừng mắt, nếu không phải ngươi lôi cái tên ngốc này bay lên trời cho ta ăn một búa, ta đã sớm vỗ cánh bay đi rồi.
Mã Đại Mãnh cau mày: "Thật sự muốn tha cho nó à? Cơn chim đen này có cánh, thực lực lại xấp xi ngươi, đợi nó lành vết thương thì có phải là nó bay mất luôn không?”
"Đúng đúng đúng, không thể để nó sống! Mau ăn thôi!" Phàm Tâm chạy tới, kiên quyết đồng ý với Mã Đại Mãnh.
"Nó trốn thì còn đỡ, nhỡ nó triệu tập đồng bọn đến trả thù thì sao?"
"Đúng, đúng quá đi chứ, con chim đen thui này nhìn đã biết không phải loại tốt lành gì rồi."
Mã Đại Mãnh và Phàm Tâm vô cùng nghiêm túc nói, nhưng ánh mắt lại nóng rực, đánh giá Hắc Phượng từ trên xuống dưới, thèm thuồng!
"Ca, đại ca, đừng nghe bọn họ, ta là chim chính hiệu." Hắc Phượng giãy giụa tiến đến gần Tần Mệnh, sợ hai tên hỗn đản này nướng nó ăn. Nó mới ngẫu nhiên phát hiện ra bảo địa, rèn luyện huyết mạch, thành bán huyết Hắc Phượng, vừa phách lối được năm năm, còn định tiếp tục phách lối nữa, không muốn bị thảm chết ở đây, biến thành 'gà nướng.
Tần Mệnh nhíu mày: "Ta cũng lo ngươi nói một đằng nghĩ một nẻo."
"Không có chuyện đó đâu, ta thề, ta đảm bảo, tương lai của ta nhất định trung thành tuyệt đối, theo ngươi không rời không bỏ, đến khi đầu bạc răng long." Hắc Phượng vừa trừng mắt Mã Đại Mãnh và Phàm Tâm, vừa ra sức bày tỏ lòng trung thành với Tần Mệnh.
"Nghe giọng điệu này của ngươi là biết không thật lòng rồi, thôi, giết đi." Tần Mệnh lại giơ lợi kiếm lên.
"Như vậy mới đúng chứ." Phàm Tâm và Mã Đại Mãnh cười hớn hở.
"Các ngươi thắng rồi, được chưa?" Hắc Phượng nghiêng đầu, ngất xiu. Vừa rồi đã tiêu hao quá độ, lại mất máu nhiều, lúc này bị kích thích thêm, trực tiếp sụp đổ.
Tần Mệnh mừng rỡ, giơ tay định đập tay với Mã Đại Mãnh: "Phối hợp ăn ý."
Mã Đại Mãnh nhướn mày: "Ý gì?"
"Phối hợp ăn ý đó, hù nó sợ."
"Ta không phối hợp gì hết. Thừa lúc nó ngất, tranh thủ chặt luôn."
“Ngươi nói thật?"
"Chứ còn gì nữa?"
Tần Mệnh dở khóc dở cười: "Không được, ta phải giữ nó lại."
Phàm Tâm bĩu môi: "Đồ ngốc, ngươi không sợ nuôi ong tay áo à, coi chừng đến lúc đó nó ăn thịt ngươi thật đấy."
"Từ từ thuần phục, từ từ dạy dỗ. Vài ngày nữa tìm được Yêu Nhi, đưa cho nàng làm tọa kỵ, Hắc Phượng rơi vào tay nàng, sớm muộn gì cũng bị thuần cho ngoan ngoãn."
“Ngươi là chuẩn bị cho Yêu Nhi à.”
"Vô cùng hợp với nàng, ngươi không thấy sao?" Tần Mệnh có Bạch Hổ rồi, không cần thêm chiến sủng nữa, Hắc Phượng cảm giác rất hợp với Yêu Nhi. Để xem mấy ngày nữa có bắt được con dị thú nào không, mang ra khỏi Huyễn Linh Pháp Thiên tặng cho Nguyệt Tình.
Lúc Hắc Phượng tỉnh dậy, Mã Đại Mãnh đang ngồi bên cạnh nó, ôm một cái đầu dài nửa thước của con chân thú gặm, đôi mắt trâu đảo liên tục trên người nó.
"Chết đi!" Hắc Phượng giùng giằng, nhảy xuống khỏi cây, chạy lon ton đến bên Tần Mệnh. "Cho ta chút dược thảo, chữa thương."
"Nghĩ kỹ chưa?" Tần Mệnh đang vận chuyển Sinh Sinh Quyết thôn nạp sinh mệnh nguyên khí.
“Làm bạn bè, được không?” Hắc Phượng lập tức cảnh giác, kéo ra mấy bước.
"Có thể, nhưng ngươi phải theo ta."
"Đi đâu?"
"Rời khỏi Huyễn Linh Pháp Thiên, thế giới bên ngoài tốt đẹp và đặc sắc hơn nơi này nhiều."
Hắc Phượng chần chờ một lát: "Để ta suy nghĩ đã."
"Chúng ta ước định thế này, ở chung ba tháng. Ngươi đừng hại ta, ta cũng không làm hại ngươi, sau ba tháng, nếu ngươi muốn cùng chúng ta rời đi, chúng ta cùng đi ra, nếu không được thì ngươi cứ ở lại."
"Thật?" Hắc Phượng nhìn chằm chằm vào mắt Tần Mệnh.
"Chút uy tín này ta vẫn có." Tần Mệnh thầm cười trong lòng, rơi vào tay Yêu Nhi, ngươi muốn thoát thân cũng khó.
Hắc Phượng đảo mắt: "Thành giao!"
"Không thể tin nó, không phải người tốt đâu." Phàm Tâm lầm bầm bên cạnh, vẫn rất không cam tâm.
"Tiểu bà nương, thích ăn đòn hả." Hắc Phượng trừng mắt, rồi hỏi Tần Mệnh: "Bảo bối của ta đâu?”
"Tiểu Tổ thu rồi, ngươi đi đòi nó."
"Cái gì tiểu tổ? Tiểu vương bát?"
"Ăn nói cho sạch sẽ vào, nó không dễ chọc đâu, nghĩ xem nó có thể thu bảo bối của ngươi, thì cũng có thể thu ngươi đấy."
Hắc Phượng rụt cổ lại, tặc lưỡi, không nói thêm gì.
"Cho ngươi ba gốc Linh Thảo, ra kia tu luyện, đừng rời ta xa quá." Trong nhẫn không gian của Tần Mệnh có rất nhiều Linh Thảo thượng phẩm, đều là những ngày này tiện tay hái được.
"Vì sao?" Hắc Phượng nhận lấy Linh Thảo.
"Ngươi không cảm nhận được à?"
"Ồ..." Hắc Phượng chợt phát hiện sinh mệnh nguyên khí xung quanh Tần Mệnh vô cùng nồng đậm, gần như hình thành sương mù.
"Giới thiệu chút, ta tên Tần Mệnh."
"Ta tên Hắc Hoàng!”
Tần Mệnh, Phàm Tâm, Mã Đại Mãnh cùng nhau nhướn mày nhìn nó.
"Sao, không cho người ta có chút lý tưởng à?" Hắc Phượng hừ lạnh một tiếng, há miệng nuốt ba gốc Linh Thảo thượng phẩm, thu cánh bắt đầu luyện hóa.
"Thật sự không thể tin nó được, thừa lúc nó bị thương, chúng ta vẫn còn cơ hội ăn nó." Phàm Tâm vẫn không chịu từ bỏ.
"Ta là Hắc Phượng huyết mạch cao quý, có tôn nghiêm, giữ chữ tín." Hắc Phượng vung cánh, quạt Tần Mệnh: "Ca môn, đừng tin nàng!"
"Thịt đến miệng rồi cứ thế bay đi." Mã Đại Mãnh thở đài, nuốt nốt miếng thịt hấp cuối cùng, cũng ngồi xuống gần Tần Mệnh bắt đầu tu luyện.
Trong hạp cốc vừa yên tĩnh được một lát, bọn họ bỗng nhiên mở mắt, nhìn về phía cửa hẻm núi.
Có người đến.
Chỉ chốc lát sau, ở đó thận trọng thò ra nửa cái đầu, là một thiếu niên, thấy rõ Tần Mệnh và những người khác thì thở phào nhẹ nhõm, chỉnh lại quần áo, bước tới: "Đừng khẩn trương, ta không có ác ý, ta đến tìm Tần công tử."
Thiếu niên có vẻ ngoài rất bình thường, nhưng dường như có một khí chất đặc biệt, rất phiêu dật và nho nhã, chỉ là hơi ngẩng cao đầu, tạo cho người ta cảm giác thanh cao.
“Tìm ta có việc gì?” Tần Mệnh đò xét, không có ấn tượng gì.
Thiếu niên nhìn quanh hẻm núi, liếc nhìn Hắc Phượng vài lần, thầm nghĩ Tần Mệnh thật sự thuần phục được nó rồi. Hắn ho nhẹ vài tiếng: "Xin tự giới thiệu, ta là Lục Ngốc."
Phàm Tâm buột miệng: "Ngốc nào?"
Thiếu niên đã quen với việc này: "Chính là cái ngốc mà ngươi nghĩ trong đầu đó."
Phàm Tâm nhún vai, ngươi thắng.
Lục Ngốc đi đến trước mặt Tần Mệnh, vô cùng chân thành nói: "Ta hy vọng có thể nhận được sự giúp đỡ của Tần công tử."
"Giúp gì?"
"Cứu người, cứu ca ta."
"Ta không ngại giúp đỡ cứu người, nhưng dù sao cũng phải nói rõ tình hình chứ? Ai phục kích các ngươi, vì sao phục kích các ngươi, lại bị mang đi đâu, còn nữa, ngươi là gia tộc nào hay tông môn nào?" Tần Mệnh lắc đầu cười khẽ, thiếu niên này quả thực có cốt cách ngạo nghễ, lời nói, hành động và ánh mắt đều toát ra, dù đã cố gắng kiềm chế.
"Mười ngày trước, chúng ta đang nghỉ ngơi thì bất ngờ bị tấn công, kẻ tấn công rất kỳ quái, có lẽ không thể coi là người, da thịt hắn màu tím nhạt, miệng đầy răng nhỏ, trên đầu mọc ra sừng nhọn. Ca ta thực lực rất mạnh, có thể nói là mạnh hơn tuyệt đại đa số người tiến vào Huyễn Linh Pháp Thiên, nhưng rất nhanh đã bị hắn hàng phục, sau đó... bị bắt đi, ta cũng không biết bắt đi đâu." Thiếu niên hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, mày không khỏi cau chặt. Ca hắn là Huyền Võ Cảnh lục trọng thiên, lại có bí bảo hộ thân, vẫn bị áp đảo hoàn toàn.
Ánh mắt Hắc Phượng khẽ biến, nhưng không biểu lộ gì, coi như không nghe thấy, tranh thủ thời gian đưỡng thương.
"Trên đầu có sừng dài? Da thịt màu tím nhạt? Ngươi chắc không nhìn lầm chứ?" Tần Mệnh cảm thấy buồn cười.
Mã Đại Mãnh nói: "Bị dọa sợ à?"
"Ta nói thật, ta tận mắt thấy. Hắn đánh ta xuống vách núi, bảo ta chạy mau, sau đó ta quay lại tìm thì không thấy ai nữa."
"Lúc đó là trời tối hay ban ngày?"
"Chắc là một loại Linh Yêu nào đó thôi, ngươi khẩn trương quá độ nên nhìn lầm."
Lục Ngốc tức giận: "Tần công tử, ta biết ngươi khó tin, nhưng ta có thể dùng danh dự của mình để đảm bảo, ta tuyệt đối không nói sai. Ta còn có thể đảm bảo, trong rừng rậm còn rất nhiều loại quái vật đó, bọn chúng đang đi săn các tân tú dự thi."
"Ngươi không biết bọn chúng là ai, cũng không biết chúng đưa ca ngươi đi đâu, ta làm sao cứu được?"
"Cho nên ta đến tìm ngươi." Lục Ngốc nói rất chân thành.
Tần Mệnh im lặng, Phàm Tâm phì cười.