Đường Ngọc Chân và Đường Ngọc Sương đã trở về hoàng cung từ nửa tháng trước. Huyễn Linh Pháp Thiên ngày càng hỗn loạn và nguy hiểm, Đường Thiên Khuyết lại phải bắt đầu những cuộc tôi luyện tàn khốc hơn, không muốn mang theo các nàng nữa. Các nàng cũng đã nhận được rất nhiều Long Lực, cần bế quan luyện hóa, nên đã sớm theo Nhân Hoàng trở về.
Những ngày này các nàng đều bế quan, không màng thế sự, nhưng hôm nay Đường Ngọc Chân thực sự không có tâm trạng. Nàng ngồi trong tẩm cung, cả ngày hoảng hốt, lòng mang đủ mọi cảm xúc.
Tần Mệnh hôm nay trở về, đích thân phụ hoàng đã thiết yến khánh công, bày tỏ lòng cảm tạ của hoàng thất.
Nhưng nàng hiểu rõ mục đích của dạ yến là để thương lượng cách giải quyết 'sự vụ Bắc Vực', và chắc chắn rằng trong dạ yến sẽ nhắc đến chuyện thông gia.
Nếu Tần Mệnh đồng ý thông gia, tỷ tỷ sẽ phải gả đi.
Còn nàng? Chỉ sợ chẳng bao lâu sau cũng sẽ bị tứ hôn cho những người khác.
Tần Mệnh có đồng ý không? Chỉ sợ không phải do hắn quyết định.
Liệu hắn có giống như đã nói với Yêu Nhi, đổi người được tứ hôn thành nàng không?
Đường Ngọc Chân cay đắng lắc đầu, không ôm hy vọng, phụ hoàng sẽ không đồng ý đâu.
"Ta sao vậy? Sao mình lại..."
Đường Ngọc Chân phiền não xoa nhẹ trán, nàng thích hắn? Hay là vì không muốn gả cho một người đàn ông xa lạ, nên trong lòng không thoải mái?
Một thị nữ bước nhanh vào tẩm cung của Đường Ngọc Chân, khụy gối thỉnh an: "Công chúa, dạ yến đã kết thúc."
"Ừm." Đường Ngọc Chân cố gắng trấn định, gật đầu.
"Bệ Hạ đã tứ hôn."
Quyết định nhanh như vậy sao? Đường Ngọc Chân quay đầu, đôi mắt mông lung. Tỷ tỷ phải gả đến Lôi Đình Cổ Thành, còn nàng phải gả đến đâu? Đến Từ Thiên Các Nhất Phương sao?
"Công chúa, người sao vậy?” Thị nữ nhỏ giọng hỏi.
"Không có gì, hôn lễ khi nào?"
"Vẫn chưa định ạ."
"Là Tần Mệnh không nguyện ý sao?" Đường Ngọc Chân rưng rưng cười khẽ, Nhân Hoàng tứ hôn, hắn dám cò kè mặc cả? Chỉ có cái tên Phong Tử này mới có gan đó.
"Ta vừa nghe nói Bệ Hạ cố ý muốn gả cả Ngọc Sương công chúa điện hạ đến Lôi Đình Cổ Thành."
"Cái gì?” Đường Ngọc Chân kinh ngạc, không thể giữ được vẻ bình tĩnh." Ngươi nghe tin này ở đâu?”
"Bên ngoài đều đang bàn tán, chắc là thật đấy ạ."
Đường Ngọc Chân mừng rỡ, toàn bộ đến Lôi Đình Cổ Thành? Chuyện này có thật không?
"Nhưng mà..."
"Nhưng mà cái gì?"
“Hình như Tần Mệnh cự tuyệt."
Tần Mệnh trở lại ngồi trong đình viện dưới gốc cây già, lấy Kiếm Điển ra, nhíu mày nhìn Đệ Ngũ Thức.
"Vạn Quân Bạo Huyết, Chúng Tướng Duy Diệt!"
Câu chữ phối hợp với hình vẽ, thấm đẫm 'kình lực' mãnh liệt, phảng phất như có thể xuyên thủng mặt giấy mà trào ra.
Rõ ràng chỉ là vài trang giấy, nhưng lại như ẩn chứa uy thế dũng động cả sơn hà.
Tần Mệnh càng ngưng mày nhìn chăm chú, càng như bị xé toạc ra, một cỗ kình lực cuồng bạo từ bên trong lao vụt ra từ bốn phương tám hướng, đâm đến khí huyết hắn sôi trào, oanh đến đầu óc choáng váng.
Tần Mệnh chỉ nhìn thoáng qua rồi vội vàng thu hồi ánh mắt. May mắn là hắn đã đạt tới bát trọng thiên mới nghiên cứu, nếu lúc thất trọng thiên mà cưỡng ép lĩnh hội, có lẽ đã bị chấn thương rồi.
Tuy nhiên, sau khi xem qua một lượt, có thể cảm nhận được uy lực mạnh mẽ của Đệ Ngũ Thức. Nó có sự khác biệt rất lớn so với bốn thức còn lại về phương thức thi triển và hình thức thể hiện. Uy lực của nó mạnh hơn, thậm chí là 'bạo ngược', không chỉ bạo ngược với địch nhân, mà còn gây phụ tải rất lớn cho cơ thể. May mắn là Tần Mệnh có thể chất đặc thù, đã được Hoàng Kim Huyết và Kim Cương Hỗn Nguyên Đạo tôi luyện nhiều lần, nếu không thì thi triển một lần chẳng khác nào tự mình hại mình.
"Vạn Quân Bạo Huyết, Chúng Tướng Duy Diệt! Thật là một kiếm thức chí cương chí liệt!"
"Đệ Ngũ Thức này mà phối hợp với 'bá đạo' của ta, có thể thi triển ra uy lực mạnh hơn không?"
"Chiêu thức của ta vốn đã thiên về hung mãnh, lại thêm một thức càng hung tàn hơn, đây là muốn ép ta đi đến tận cùng trên con đường cuồng nhân à.”
"Nếu không phải có thâm cừu đại hận, thức này thật đúng là không thể tùy tiện dùng."
Tần Mệnh cố nén kình lực phản xung từ Kiếm Điển, tiếp tục nghiên cứu.
Một mặt kiêng kị uy lực của Đệ Ngũ Thức, một mặt lại hưng phấn trước sức mạnh của nó.
Trước mắt cứ xem qua một lượt, đợi có thời gian sẽ nghiên cứu sâu hơn và tu luyện.
Hắn thậm chí có chút nóng lòng chờ đợi.
Bạch Hổ ngoan ngoãn nằm bên cạnh hắn, nửa ngủ nửa tỉnh, nhưng thực ra là đang tiếp thu huyết mạch truyền thừa. Chỉ là nó còn nhỏ, tiêu hóa hơi khó khăn, chỉ có thể từ từ mà đến.
Yêu Nhi biết Tần Mệnh trong lòng rối bời, muốn dùng tu luyện để tĩnh tâm, đứng nhìn từ xa một lát rồi về phòng, cũng bắt đầu minh tưởng điều trị.
Trời tối người yên, trên bầu trời mây trôi nước chảy, sao trời lấp lánh, trăng sáng treo cao.
Trong đình viện im ắng, Tần Mệnh bên ngoài, Yêu Nhi bên trong, mỗi người một nơi tìm hiểu.
Những người khác trong sân như Lăng Tuyết cũng đều tự mình tu luyện. Ai nấy đều là những kẻ cuồng tu luyện, cũng là do bị tốc độ phát triển đị thường của Tần Mệnh kích thích, không ai muốn bị bỏ lại quá xa.
Không lâu sau, Bạch Hổ bỗng nhiên cảnh giác, ngẩng đầu nhìn ra ngoài viện.
Trong khu rừng nhỏ thanh thúy, tươi tốt và tĩnh mịch, đứng một thiếu nữ thanh lệ như tiên nữ trong cung, dưới ánh trăng mờ ảo càng thêm siêu trần thoát tục, đẹp đến khó tả. Nàng đang thất thần nhìn Tần Mệnh dưới gốc cây già trong nội viện. Đôi mắt đẹp trong veo, thanh lãnh khiến người ta say mê, lại vẫn vương chút u oán và mê mang, khiến người ta thương tiếc.
Bạch Hổ gầm nhẹ hai tiếng, như đang cảnh cáo.
Tần Mệnh từ Kiếm Điển rút ý thức về, cố gắng nhắm đôi mắt nhức mỏi, điều chỉnh một lát mới miễn cưỡng hoàn hồn.
Kình lực bá đạo của Đệ Ngũ Thức khiến hắn có chút khó chịu, ý thức bị chấn động đến nhói nhói.
Hắn theo ánh mắt của Bạch Hổ nhìn về phía khu rừng nhỏ bên ngoài viện.
Da trắng như mỡ đông, mắt trong như nước mùa thu, Đường Ngọc Chân tựa như tiên nữ dưới ánh trăng, đẹp đến rung động lòng người. Gió nhẹ thổi đến, bộ cung trang hoa lệ khẽ lay động, trang sức lấp lánh ánh sáng quý phái.
Ngọc Chân công chúa? Tần Mệnh đau đầu, thầm thở dài, vỗ nhẹ Bạch Hổ, bảo nó yên tĩnh, rồi đứng dậy đi về phía khu rừng nhỏ bên ngoài viện.
Đường Ngọc Chân không hề né tránh, yên lặng nhìn Tần Mệnh bước tới.
"Công chúa điện hạ, muộn thế này rồi, đến tìm ta?”
Đường Ngọc Chân hai mắt mông lung, khẽ cắn môi: "Vì sao?"
"Hả? Vì sao cái gì?"
"Ngươi thật muốn giả ngốc sao?"
Tần Mệnh trong lòng than nhẹ, ấp úng: "Ngươi nói chuyện thông gia?"
Đường Ngọc Chân không nói gì, cứ nhìn Tần Mệnh như vậy. Nàng cũng không biết mình sao vậy, có chút mê mang, trong lòng rất rối. Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn vô cùng thanh cao, tu tập võ pháp, tuân theo lễ nghi hoàng gia, tựa như hoa sen trong hồ nước, kiêu hãnh nở rộ, chưa từng bị điều gì lay động tâm can, càng chưa từng nghĩ sẽ thích một người đàn ông nào. Nhưng từ ngày gặp Tần Mệnh trong Huyễn Linh Pháp Thiên, mọi thứ đường như vô tình thay đổi, rất chậm, nhưng lại chân thực và mãnh hệt. Đến khi nàng đột nhiên tỉnh ngộ, đã không thể tự kiềm chế.
Tần Mệnh gãi đầu, không biết nên nói gì. Nói về chiến đấu võ hội, hay ứng phó âm mưu quỷ kế, hắn vô cùng am hiểu, nhưng cảnh tượng này thật sự không biết ứng phó thế nào, như 'điểm yếu bẩm sinh'. Hắn ấp úng nửa ngày, nói ra những lời mà ngay cả hắn cũng cảm thấy tệ hại: "Ta có gì tốt?"
"Không biết."
Tần Mệnh dở khóc dở cười: "Ngươi là công chúa hoàng gia cao quý, xinh đẹp hào phóng, tính cách thuần lương, nên tìm một công tử thế gia môn đăng hộ đối, tìm một lang quân như ý tương thân tương ái. Sao có thể ở bên ta được? Chúng ta thật không hợp, ngươi cũng nói rồi, ta lỗ mãng, vô lễ, hiếu chiến, còn không hiểu phong tình, hoàn toàn không hợp với ngươi. À phải, ta còn ăn thịt nữa."
Đường Ngọc Chân bị hắn chọc cười, nhưng lệ quang càng thêm mông lung.
"Ta có Nguyệt Tình, cũng có Yêu Nhị, ta đã rất thỏa mãn, không muốn yêu cầu xa vời hơn nữa, cũng không muốn có lỗi với các nàng."
"Ta không ngại." Đường Ngọc Chân nói ra lời này, trong lòng chua xót, vô cùng tủi thân.
"Tương lai của ta muốn rời khỏi Bắc Vực, rời khỏi Hoàng Triều, đến những nơi xa hơn."
"Ta biết."
"Ta tốt đến vậy sao?" Tần Mệnh lại vò đầu.
“Không biết."
"Công chúa à, ngươi để ta suy nghĩ lại một chút?" Tần Mệnh cũng cảm thấy mình nói những lời này quá tàn nhẫn, người ta là một công chúa cao quý, đã hạ mình đến cầu gả, mà mình vẫn phải suy nghĩ, dù sao nếu đổi vị trí cho nhau, hắn là chịu không được.
"Ta chờ ngươi."
Ba chữ vô cùng đơn giản, trực tiếp phá tan từng lớp phòng tuyến tâm lý của Tần Mệnh. Ai... tạo nghiệp mà...
"Không bao lâu nữa, ta sẽ xuất giá, không phải ngươi, thì cũng là người khác. Các công chúa hoàng thất đều sẽ gả đi khi mười chín tuổi, ý nghĩa tồn tại của chúng ta là 'thông gia'." Nước mắt mông lung trong mắt Đường Ngọc Chân cuối cùng tụ thành giọt nước trong suốt nơi khóe mắt, lăn xuống gò má kiều nộn, thật thê mỹ. Trước kia nàng không ghét thông gia, cũng cho rằng không quan trọng, đó là sứ mệnh của công chúa hoàng gia. Nhưng bây giờ, nàng không muốn trở thành vật hi sinh, càng không muốn bị coi là hàng hóa để trao đổi cái gọi là lợi ích.