Sau khi sơn cốc khôi phục lại bình tĩnh, Tần Mệnh bị đá tảng phong bế vững chắc. Chung quanh hắn là hơn mười cột 'đá mãng' giao nhau, tạo thành một phương trận kỳ quái. Toàn thân hắn bị bao phủ bởi lớp đá dày, dù giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được. Tảng đá phong ấn còn ảnh hưởng đến kinh mạch và huyết dịch, khiến linh lực chảy chậm, tốc độ máu lưu thông cũng giảm đi đáng kể.
"Ngươi rốt cuộc muốn gì?" Tần Mệnh có cảm giác hôn mê mãnh liệt, cùng với sự suy yếu ngày càng nghiêm trọng đang lan tỏa từ bên trong ra ngoài. Hắn không ngừng thử kích hoạt võ pháp, nhưng mọi thứ đều trở nên chậm chạp, uy lực cũng giảm đi nhiều.
Thiếu niên nheo mắt nhìn Tần Mệnh, hắn yếu hơn dự đoán. Có phải do trọng thương gây ra?
"Ngươi là ai?" Tần Mệnh hỏi, cố gắng giãy giụa, nhưng thân thể ngày càng suy yếu. Lần này không phải giả vờ, mà là thật sự vô cùng suy yếu. 'Đá mãng' phương trận xung quanh phóng thích năng lượng trùng điệp, ảnh hưởng đến lớp đá trên bề mặt cơ thể hắn, áp chế linh lực và huyết dịch lưu thông.
Kim Tâm Tạng, Tu La đao, Lôi Thiềm đều có xu thế thức tỉnh, tựa hồ cảm nhận được nguy hiểm.
“Không chịu nổi một kích, ta còn muốn chơi đùa với ngươi cho đã." Thiếu niên cười lạnh. Chờ đến khi Tần Mệnh suy yếu đến mức hô hấp khó khăn, hắn mới phất tay, giải tán 'đá mãng' phương trận.
"Buồn cười! Nếu ngươi thật muốn đánh với ta, hãy đợi khi ta ở trạng thái toàn thịnh. Thừa lúc ta trọng thương mà đánh lén, còn dám huênh hoang."
"Trọng thương hay không, cũng chẳng khác gì nhau, mười tên như ngươi cũng không đủ để ta đánh."
Truy Phong Điêu lượn vòng trên không đáp xuống, bay đến chỗ Tần Mệnh, cho hắn nằm lên lưng.
Thiếu niên lộn người, cũng nhảy lên lưng Truy Phong Điêu. "Đưa ngươi đến một nơi."
“Ngươi là ai? Ngay cả đũng khí báo tên cũng không có?" Tần Mệnh không giấy giụa nữa, âm thầm kích thích Kim Tâm Tạng, khép lại vết thương, chống cự lại sự áp chế từ tảng đá. Nếu cứ tiếp tục thế này, hắn sẽ hôn mê mất.
Thiếu niên gõ vào lớp đá phong ấn trên người Tần Mệnh: "Nhớ kỹ, Ngưỡng Thiên Cừu! Khi nào ngươi bị treo trên cây làm chất dinh dưỡng, hãy chậm rãi nhắc đến tên ta, hận ta thật nhiều. Đó sẽ là động lực để ngươi sống sót, giúp ngươi sống lâu hơn."
"Chất dinh dưỡng? Ngươi rốt cuộc muốn gì? Ta và ngươi không thù oán."
"Ngươi thật ngây thơ. Khi ngươi hái linh quả ăn, có nghĩ đến việc nó có thù oán gì với ngươi không? Khi ngươi bắt con mồi ăn thịt, có cân nhắc đến hai chữ thù oán không? Ta muốn bắt ngươi thì bắt, ta bắt được ngươi là do thực lực của ta. Không phục à? Thoát ra khỏi phong ấn đi, ta đánh với ngươi một trận nữa."
"Trên đời này, ngoài chuyện cá lớn nuốt cá bé, còn có hai chữ nhân tính. Cha mẹ ngươi không dạy ngươi sao?"
Ngưỡng Thiên Cừu đột nhiên vung mạnh tay đấm vào cánh trái của Tần Mệnh, lập tức tạo ra vô số vết nứt, xé rách cánh.
Toàn thân Tần Mệnh cứng đờ, tâm can đau nhức kịch liệt, không nhịn được gầm nhẹ: "Thằng chó chết!"
Ngưỡng Thiên Cừu vỗ vỗ đầu Tần Mệnh, bóp lấy cằm hắn: "Ngươi ăn Ngân Hoàng Thiên Chuẩn của ta, ta muốn hút khô huyết nhục của ngươi, đây gọi là báo ứng. Yên tâm đi, ta sẽ không để ngươi chết dễ dàng đâu, ngươi sẽ bị treo trên cây và từ từ cảm nhận cái tư vị sống không bằng chết."
Tần Mệnh hất tay hắn ra: "Ngươi rốt cuộc là ai? Muốn mang ta đi đâu? Ta không nhớ trong đám tân tú Hoàng thành có một kẻ không ra người, không ra yêu quái như ngươi."
"Rất nhanh ngươi sẽ biết."
Ngưỡng Thiên Cừu không vội trở về nội hải, mà khống chế Truy Phong Điêu bay trở lại khu đầm lầy gần đó, tiếp tục quan sát Đường Thiên Khuyết và những người khác. Hắn có kế hoạch bắt thêm vài người nữa, tốt nhất là bắt được kẻ chỉnh phục Hắc Thiết Cấm Khu và người có được Tuyết Vực Yêu Linh. Huyết mạch của hai người đó mạnh hơn những người khác gấp mười lần.
Tần Mệnh không ngừng nói chuyện với hắn, hy vọng moi được tin tức, nhưng hắn hầu như không phản ứng, chỉ chăm chú quan sát tình hình ở xa.
Đường Thiên Khuyết và đồng bọn vừa rút về từ đầm lầy, lại một lần nữa thất bại trong cuộc đột kích, còn hi sinh tám tinh anh hoàng gia. Càng đến gần Bát Bảo Lưu Ly Tông, càng có nhiều Linh Yêu cường hãn. May mắn là lần này họ chỉ 'diễn kịch', không hề mạo hiểm, nếu không còn tổn thất nhiều hơn nữa.
Họ tụ tập lại một chỗ, tu dưỡng và điều chỉnh.
Hắc Phượng đã đột phá bích lũy, tiến vào thất trọng thiên, huyết mạch cũng được tăng cường, đang lượn vòng trên không, phụ trách trinh sát.
Ngưỡng Thiên Cừu chờ ròng rã hai ngày hai đêm, nhưng ngoài đội tuần tra của hoàng gia, Mã Đại Mãnh và những người khác vẫn ở cùng Đường Thiên Khuyết, không hề có dấu hiệu rời đi. Hắn nhẫn nại chờ thêm một ngày nữa, nhưng vẫn không có cơ hội.
"Các ngươi theo dõi bọn chúng, cả con Hắc Phượng kia nữa. Vài ngày nữa ta sẽ phái người đến, một khi xác định sẽ tiến hành bắt giữ toàn diện, không được bỏ qua một ai." Ngưỡng Thiên Cừu mạo hiểm đến gần quan sát xung quanh, ngoài ý muốn phát hiện hai vị công chúa rất được, nghe nói còn là tỷ muội song sinh? Hai người này cũng nhắm trước, tương lai có cơ hội cũng phải bắt về.
"Tiểu chủ yên tâm, chúng ta sẽ theo dõi sát sao." Hai tộc nhân khom người lĩnh mệnh.
"Bắt giữ toàn diện? Các ngươi rốt cuộc là ai? Muốn làm gì?" Đầu Tần Mệnh choáng váng. Dù có Hoàng Kim Huyết điều dưỡng, hắn vẫn ngày càng suy yếu, ngày càng mệt mỏi.
"Còn chưa ngủ à? Đừng giãy giụa, ngủ càng sớm càng tốt, để đến lúc đó đỡ thống khổ." Ngưỡng Thiên Cừu không để lộ bất kỳ thông tin gì, mang Tần Mệnh trở lại lưng Truy Phong Điêu, rời khỏi khu đầm lầy, đi vào nội hải.
Một khu rừng mưa.
Bạch Tiểu Thuần ngồi xếp bằng trong vùng đất ngập nước sâu thẳm, nửa người chìm trong suối nước. Một quang trận huyền diệu bao trùm mặt nước, lúc sáng lúc tối, phóng thích năng lượng kỳ diệu.
Hắn cởi trần, vị trí ngực đang lóe lên một đoàn hồng quang. Một hình dáng mặt người nhàn nhạt đang thành hình, từ mơ hồ đến rõ ràng, chậm chạp mà kiên định biến chuyển.
Cách Bạch Tiểu Thuần năm mét, một người đàn ông cường tráng đang quỳ nửa người trong suối nước, toàn thân bốc hơi hắc khí nhàn nhạt, tràn ra từ sâu trong cơ thể, hòa vào quang trận thần bí, rồi xuyên qua quang trận, tràn vào cơ thể Bạch Tiểu Thuần. Mỗi khi một luồng hắc khí tan rã, độ rõ ràng của khuôn mặt người trên người Bạch Tiểu Thuần lại sâu sắc hơn.
Đó là một tộc nhân Thanh Yêu Tộc, đang lâm vào giấc ngủ sâu, bị Bạch Tiểu Thuần khống chế, luyện hóa linh hồn.
Bạch Tiểu Thuần không làm theo kế hoạch của Tần Mệnh, bị đánh gần chết rồi bị bắt đi, giải vào tộc địa Thanh Yêu Tộc, mà lựa chọn phục kích một tộc nhân Thanh Yêu Tộc, biến hắn thành con rối sống, khắc Âm Dương Tú lên người hắn.
Bình thường, Bạch Tiểu Thuần rất kén chọn con rối của mình, tựa như người mắc bệnh thích sạch sẽ, coi trọng sự sạch sẽ một cách hà khắc. Một khi đã khắc Âm Dương Tú, tương đương với việc linh hồn gắn liền với nhau, con rối chết thì chủ nhân cũng bị thương nghiêm trọng. Nhưng lần này không còn lựa chọn nào khác, hắn phải chịu đựng cảm giác ghê tởm mãnh liệt, khắc Âm Dương Tú lên người hắn.
Cùng lắm thì chịu đựng đau đớn bị thương rồi hủy diệt nó đi.
Sau nửa ngày 'thêu khắc', 'khuôn mặt người' trên người Bạch Tiểu Thuần rốt cục thành hình, giống hệt tộc nhân Thanh Yêu Tộc đối diện. Viên giác nhọn tối như mực kia vô cùng chướng mắt.
Bạch Tiểu Thuần đứng dậy, mặc quần áo chỉnh tề. "Bây giờ, phải làm thế nào?"
Tộc nhân Thanh Yêu Tộc cao gần hai mét, toàn thân đen kịt, có ánh bóng kim loại của lân giáp. Khuôn mặt kiên nghị, đồng tử dựng thẳng sâu thắm và đáng sợ, hiện lên lục quang nhàn nhạt. Hắn chậm rãi đứng đậy, lấy ra một sợi đây thừng: "Chủ nhân, xin thứ lỗi, phải làm người trọng thương, sau đó trói lại, áp tải đến "Tiên Đằng Viên' ở nội hải."
"Vẫn phải trọng thương sao?" Bạch Tiểu Thuần cười khổ lắc đầu, xem ra không thể tránh khỏi nỗi khổ da thịt này.
"Sợi dây thừng này được lấy từ 'tiên đằng', có tác dụng hấp thụ tinh huyết và linh lực. Huyền Vũ Cảnh trở xuống hầu như không thể chống lại. Sau khi làm người trọng thương, lại quấn sợi dây này vào. Người cố gắng nhẫn nại, đợi đến khi vào trong tộc, ta sẽ tìm cách giúp ngài." Tộc nhân Thanh Yêu Tộc tất cung tất kính đáp lại, vẫn giữ lại tính cách và tư duy ban đầu, nhưng tuyệt đối trung thành với Bạch Tiểu Thuần. Âm Dương Tú, một bộ bí thuật linh hồn thần bí đến kinh khủng.
"Tiên đằng là gì?"
"Tiên đằng bảo vệ Phong Thiên Tà Long Trụ, đã có mấy ngàn năm tuổi thọ. Tất cả nhân loại bị bắt đều sẽ được đưa đến đó, để nó hấp thụ tinh huyết và linh lực, đưa vào Phong Thiên Tà Long Trụ. Nó còn có một công hiệu thần kỳ hơn, mỗi người bị treo trên đó đều có thể sống ít nhất mười năm, liên tục cung cấp tinh huyết và linh lực."
Bạch Tiểu Thuần hơi nhíu mày: "Ngươi tên gì?"
"Ngưỡng Nguyên Thú!"
"Chúng ta lên đường thôi, trên đường kể cho ta nghe về tình hình Thanh Yêu Tộc."
"Cái này... Ta phải đánh người thành trọng thương trước đã? Nếu không gặp tộc nhân khác thì hỏng."
Bạch Tiểu Thuần nhìn làn da non mịn của mình, thầm chửi tên Tần Mệnh đáng chết: "Làm đi."