"Tần Mệnh, Thủy Tổ đang chờ ngươi." Sau bốn ngày, Tần Mệnh cuối cùng cũng đợi được tộc trưởng Thiên Thỏ tộc.
"Tỉnh rồi?" Cửu Anh sắc mặt hơi đổi. Đây chính là Hỗn Độn Thủy Tổ, người đã từng bị chôn vùi ở thế giới cũ, rồi trọng sinh tại thế giới mới, quật khởi từ thời Thái Sơ, khai phá Tiên Vực đầu tiên của thiên hạ. Nếu không vì Thần Sơn kiêng kỵ, giáng Cấm Chú trong quá trình trọng sinh, thì có lẽ hắn đã tiến vào Đế Cảnh trước cả Càn Nguyên Đế Quân, hơn nữa còn nhờ vào Hồng Mông chi lực mà bất tử bất diệt.
Một lão tổ tông như vậy, không nghi ngờ gì là đối tượng mà toàn bộ yêu vật của Yêu Tộc đều kính sợ và ngưỡng vọng. Ngay cả Tổ Long của Hỗn Độn Tiên Vực, Huyền Vũ của Hoàng Thiên Tiên Vực, cũng đều vô cùng tôn trọng ông ta.
Cửu Anh dù kiêu ngạo tự phụ, nhưng vẫn có chút kiêng kỵ Hỗn Độn Thủy Tổ.
Dương Đỉnh Phong và Đồng Ngôn đều trở nên nghiêm túc. Hỗn Độn Thủy Tổ tuy không phải Đại Đế, nhưng thực lực lại gần như vô hạn với Đại Đế, hơn nữa còn thuế biến tân sinh từ di cốt của thế giới cũ, tập hợp tinh hoa của cả hai thế giới, trời khó diệt, đất khó chôn. Việc Hỗn Độn Thủy Tổ thức tỉnh đồng nghĩa với việc bọn họ tuyệt đối không thể làm càn ở nơi này. Với uy thế của Hỗn Độn Thủy Tổ, hoàn toàn có khả năng hủy diệt bọn họ trong nháy mắt, không cho bất kỳ cơ hội phản kháng nào.
Tần Mệnh lặng lẽ rút ý thức về từ địa tầng, không những không khẩn trương mà còn khẽ cười: "Gặp Hỗn Độn Thủy Tổ thì được thôi, nhưng ta có một điều kiện nhỏ."
"Ý gì?" Ánh mắt tộc trưởng Thiên Thỏ tộc dần trở nên sắc bén, nhìn chằm chằm nụ cười trên mặt Tần Mệnh, bỗng nhiên có một dự cảm chẳng lành.
"Giao Thái Thúc Nghĩa Dung cho ta." Tần Mệnh cười nhìn tộc trưởng Thiên Thỏ tộc, không hề khẩn trương, trái lại bắt đầu uy hiếp.
"Tần Mệnh, ngươi chán sống rồi à?"
"Ha ha, ta muốn Thái Thúc Nghĩa Dung, nếu không ta không đi."
"Hỗn Độn Thủy Tổ đang chờ ngươi!" Thanh âm tộc trưởng Thiên Thỏ tộc càng thêm lạnh lẽo.
"Vậy thì cứ để Thủy Tổ các ngươi chờ xem, khó khăn lắm mới thức tỉnh, xem kỹ thế giới này đi, xem cả Hư Vọng Tiên Vực của ông ta nữa."
"Ngươi chắc chắn là không đi?"
"Cho ta người, ta lập tức đi, không cho, hắc hắc, không đi."
Cửu Anh nhìn Tần Mệnh như nhìn quái vật, gã này bị điên à? Đây chính là Hỗn Độn Thủy Tổ! Nghe tên thôi đã đủ khiếp sợ rồi, gia hỏa này lại còn dám đùa bỡn.
Tộc trưởng Thiên Thỏ tộc đầy mắt sát ý, gắt gao nhìn chằm chằm Tần Mệnh. Tên khốn đáng chết này đám giở trò vào lúc này, Thủy Tổ khó khăn lắm mới thức tỉnh một lần, đang ở đó chờ tin tức, nếu hắn không mời được người, Thủy Tổ sẽ trách phạt không phải Tần Mệnh mà là Vực Chủ và hắn!
"Hỗn Độn Thủy Tổ mấy vạn năm không tỉnh giấc, chắc ông ta quên mất Hư Vọng Tiên Vực trông như thế nào rồi. Nếu để ông ta phát hiện... đám tộc trưởng đời này làm việc không đáng tin cậy, đánh thức ông ta dậy rồi lại bỏ mặc ở đó, ngươi nói... ông ta có tức giận không? Lỡ mà tức giận, thất vọng, không khéo lại gây ra chuyện gì đó."
Tần Mệnh kích động tộc trưởng Thiên Thỏ tộc. Ngươi không cho ta bắt Thái Thúc Nghĩa Dung chứ gì, vậy thì tốt, các ngươi đưa hắn đến cho ta.
"Tần Mệnh, đừng đánh giá mình quá cao! Không chỉ ngươi đến xin gặp Hỗn Độn Thủy Tổ, Thái Thúc Nghĩa Dung cũng vì Thủy Tổ mà đến. Chúng ta có thể đưa hắn qua trước, còn ngươi, chúng ta có thể nói một tiếng... xin lỗi, đã điều tra ra là ngươi đang cố tình gây rối, ngươi căn bản không biết đầu Càn Nguyên Đế Quân ở đâu!"
"Ta mặc kệ Thái Thúc Nghĩa Dung đến vì chuyện gì, chắc chắn không quan trọng bằng ta. Mà một việc quan trọng như vậy, các ngươi lại có thể làm lỡ, Hỗn Độn Thủy Tổ hẳn là sẽ rất thất vọng đấy."
“Ngươi sai rồi, chuyện của Thái Thúc Nghĩa Dung không kém gì ngươi. Nếu ngươi không muốn đi, vậy thì cứ chờ đi." Tộc trưởng Thiên Thỏ tộc quay người rời đi.
"Đi thong thả, không tiễn. Ta còn ở đây đợi một ngày nữa, sau một ngày sẽ rời đi." Tần Mệnh không nóng không vội, tiếp tục minh tưởng.
Kết quả chưa đầy một lát, tộc trưởng Thiên Thỏ tộc lại trở về: "Chúng ta sẽ không cho phép ngươi sát hại người của Thiên Mạc ở Hư Vọng Tiên Vực!"
"Ta có thể ra ngoài giết."
"Chúng ta có thể đảm bảo hắn rời đi sau khi ngươi rời đi!" Tộc trưởng Thiên Thỏ tộc oán hận, nhưng không thể không thỏa hiệp, bởi vì Thủy Tổ đang chờ ở đó. Dù là thay người tạm thời, hay là mời không được người, Thủy Tổ đều sẽ trách phạt. Mà phần trách phạt này, hắn sẽ phải gánh chịu toàn bộ.
Tần Mệnh nghĩ nghĩ, mới nói: "Trong vòng nửa ngày sau khi ta rời đi, Thái Thúc Nghĩa Dung nhất định phải rời đi, và phải rời đi từ địa điểm đo ta chỉ định."
Tộc trưởng Thiên Thỏ tộc nghiến răng nói: "Mời!"
Lúc này Tần Mệnh mới đứng dậy, đi theo tộc trưởng Thiên Thỏ tộc rời đi: "Đúng rồi, ngươi có hiểu vì sao Hỗn Độn Tiên Vực và Man Tộc Nam Hoang lại rút lui mà không đánh trong lần vây quét Lăng Tiêu Thiên Quốc đầu tiên không?"
"Không hiểu, không hứng thú."
"Ngươi tốt nhất nên tìm hiểu một chút, bởi vì ta đã bố trí một chút ở đó. Nếu sau nửa ngày ta rời đi mà không gặp được Thái Thúc Nghĩa Dung, ta đảm bảo Hư Vọng Tiên Vực các ngươi sẽ rất náo nhiệt. Khi đó Hỗn Độn Thủy Tổ các ngươi hẳn là vẫn còn tỉnh, nếu thấy Tiên Vực nhà mình bị quấy đến long trời lở đất, thì tất cả tộc trưởng các ngươi đời này chuẩn bị sẵn sàng thoái vị đi."
Tộc trưởng Thiên Thỏ tộc lạnh lùng nhìn Tần Mệnh: "Ngươi thật sự nghĩ mình muốn làm gì thì làm được chắc?"
Tần Mệnh không nhìn ánh mắt giết người của tộc trưởng Thiên Thỏ tộc, cười nhạt nói: "Ta chỉ nhắc nhở ngươi một câu thôi, đừng coi chúng ta là thổ phỉ, chúng ta tuy không có nội tình của Tiên Vực, nhưng chúng ta có thực lực của Tiên Vực!"
Trong u cốc tăm tối, Vực Chủ đã chờ sẵn ở đó, lạnh lùng nhắc nhở Tần Mệnh một câu: "Chú ý thái độ của ngươi, nếu chọc Thủy Tổ không vui, ngươi cứ chuẩn bị chôn thây ở đây đi, đừng hòng trở về Đạo Thiên Tiên Vực."
"Nếu ta còn sống mà ra được, có nghĩa là Thủy Tổ các ngươi muốn hợp tác với ta. Đến lúc các ngươi gặp lại ta, phải khách khí đấy nhé." Tần Mệnh không hề e ngại, rất thản nhiên đi về phía vết nứt sâu trong u cốc.
Tộc trưởng Thiên Thỏ tộc và những người khác thầm kinh ngạc, chẳng lẽ hắn không biết mình sắp gặp ai sao, mà vẫn có thể nhẹ nhàng như vậy.
Nếu là người khác, e là đã chùn bước về khí thế rồi.
Sau khi Tần Mệnh đi vào vết nứt, cảnh tượng trước mắt lập tức thay đổi, ánh sáng ngập trời, hoàn toàn mờ mịt, tràn ngập khí tức thần bí tương tự như Bổn Nguyên.
Nơi này tựa như buổi sơ khai của Hỗn Độn, Hồng Mông thành hình, sắp sửa dựng dục ra một tiểu thế giới.
Nơi này hẳn là hạch tâm chân chính của Hư Vọng Tiên Vực, cũng là nơi Hư Vọng Tiên Vực đang diễn biến, duy trì cục diện di thế mà đứng của Hư Vọng Tiên Vực.
"Tiểu bối, là ngươi lấy được đầu của Càn Nguyên Đế Quân?" Thanh âm trầm thấp vang vọng trong thế giới mênh mông, ánh sáng đầy trời ngưng tụ thành một hình dáng vặn vẹo, chắn ngang ở phương xa, chân thực nhưng lại vô cùng hư vô. Một cỗ khí sóng Hỗn Độn kinh khủng ập vào mặt, trong nháy mắt thấm vào toàn thân hài cốt huyết nhục, thấu tận linh hồn, khiến người ta không nhịn được muốn quỳ rạp xuống trước mặt nó.
"Đúng là ta!" Tần Mệnh lại có thể đễ dàng chống lại cỗ uy thế kia. Người khác e ngại danh uy và khí thế của Hỗn Độn Thủy Tổ, còn hắn thì không, bởi vì chân thân của hắn còn cường hãn hơn Hỗn Độn Thủy Tổ không biết bao nhiêu lần, đanh uy lại càng khủng bố hơn gấp bội.
"Chứng minh cho ta xem!" Thanh âm của Hỗn Độn Thủy Tổ trầm thấp mà kinh khủng, phảng phất một đạo Thiên Âm, nổ tung ở xung quanh.
Tần Mệnh trực tiếp thò tay vào trong cơ thể, ném ra quan tài đồng. Một cỗ đế uy kinh khủng tràn qua nắp quan tài, cuồn cuộn mà ra, trong chớp mắt chấn động toàn bộ không gian ánh sáng, nhấc lên sóng lớn nặng nề, khí tức sôi trào không ngừng hội tụ xung quanh, mơ hồ muốn hình thành một bóng người uy nghiêm, nhưng vì chủy thủ lơ lửng phía trên quan tài đồng mà không ngừng tán loạn, thủy chung không thể ngưng thành một thể.
"Đầu của Đế Quân, chính là ở bên trong!"
Tần Mệnh vỗ nhẹ quan tài đồng, kích hoạt phong ấn Cấm Chú phân bố phía trên.
Nơi này nếu tự thành không gian, thì không sợ khí tức truyền ra bên ngoài.
Cái bóng cự thú vặn vẹo ở sâu trong không gian dần dần an tĩnh, nhìn chằm chằm quan tài đồng rất lâu, lúc này mới nhìn về phía Tần Mệnh: "Tiểu bối, có dũng khí."
Hắn thực ra đã thức tỉnh từ một ngày trước, vẫn luôn khôi phục ý thức, đồng thời tìm hiểu tình hình bên ngoài, đặc biệt là sự kiện đầu của Đế Quân đã khiến ánh mắt của thiên hạ đổ dồn về vạn giới sân thí luyện.
Hắn thực sự không thể tin được rằng trong tay tên 'phong tử' xông ngang xuất thế này lại có đầu của Đế Quân, nhưng hắn tin rằng tên 'phong tử' này hẳn là biết một số bí mật. Không ngờ, tên 'phong tử' này lại trực tiếp mang đầu của Đế Quân vào đây, còn ngang nhiên để ở chỗ này, không sợ hắn trực tiếp nuốt chửng!