"Chuyện gì xảy ra vậy?” Địa Tâm Cổ Long có chút hoảng hốt, không hiểu sao một chưởng lại đánh văng hai tên kia.
Tần Mệnh đâu?
Địa Tâm Cổ Long lập tức cúi đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn xuyên qua không gian hỗn loạn của Luyện Long Lô, tập trung vào vị trí thấp nhất. Nơi đó có một nửa Long Khu và Phân Hồn niệm của hắn, hiện vẫn đang giằng co với Băng Diễm, còn Tần Mệnh lại ở phía trên, điên cuồng hấp thu Huyết khí và Long Khí.
"Đồ khốn kiếp, dừng tay cho ta!" Địa Tâm Cổ Long gầm thét muốn lao tới, đó là thân thể của hắn, còn cần giữ lại để khép lại.
Tứ Hoàng Tử và Hình An Hoa vội vàng chặn trước mặt, không sợ chết nghênh chiến Địa Tâm Cổ Long. Cảnh giới của họ kém xa Cổ Long, nhưng Hoàng Vũ đỉnh phong cũng không phải dạng vừa, hơn nữa Huyết khí tràn đầy, cơ bản ở trạng thái toàn thịnh, trong khi Địa Tâm Cổ Long đã gần như tàn phế. Dù không đánh chết, cũng có thể cưỡng ép ngăn cản.
"Cút ngay!" Địa Tâm Cổ Long mặc kệ tộc loại, kẻ nào cản đường hắn lúc này đều là địch nhân.
Tần Mệnh ngồi trên mặt băng với thân thể khô lâu, đôi cánh sau lưng xòe ra, lấp lánh ánh kim, điên cuồng cướp đoạt Long Khí trong Luyện Long Lô, đồng thời hút Huyết khí từ nửa đoạn Long Vĩ đang giãy giụa. Hắn phải nhanh chóng khôi phục, nếu không bộ xương tàn tạ này có lẽ sẽ không chịu nổi một kích.
"Tần Mệnh!" Địa Tâm Cổ Long khàn giọng gầm thét trên không trung, không ngừng phá vỡ sự ngăn cản của Tứ Hoàng Tử và Hình An Hoa, nhưng hết lần này đến lần khác bị cản lại, khiến hắn phẫn nộ đến phát điên.
Tần Mệnh im lặng, ra sức thôn phệ Huyết khí để chữa trị hài cốt, khôi phục huyết nhục. Hắn không mong khôi phục hoàn toàn, nhưng ít nhất phải có hình dáng, mới có thể phát động đòn tấn công mạnh nhất cuối cùng.
Bên trong Luyện Long Lô tranh thủ từng giây, chiến trường bên ngoài xuất hiện chuyển biến lớn.
Với sự hỗ trợ của Càn Khôn Thạch và Âm Ngục, lực phản kích của Bát Quái Kinh Thiên Trận và Cửu Ú Phá Thiên Trận suy yếu đi nhiều. Sau vài chục lần bạo động nguy hiểm liên tiếp, tứ đại tuyệt trận lần lượt sụp đố.
Tất cả Tiên Vực Hoàng Đạo mất gần 20 phút mới chật vật xé toạc được ô dù của Lăng Tiêu Thiên Quốc.
Dương Đỉnh Phong và những người khác ở thời khắc cuối cùng đều không cố chấp, mà quả quyết rút lui, giảm bớt uy lực pháp trận, bảo toàn lực lượng.
"Bảo trọng!" Các cường giả Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên trở xuống ôm quyền rống lớn, nhanh chóng rút lui. Họ ở lại đây vô dụng, chỉ có thể rút lui, đây là điều đã được thống nhất từ trước.
"Chuẩn bị nghênh chiến!" Hỗn Thế Chiến Vương Hoàng Vũ rống lớn, phân tán đến các vị trí khác nhau, chỉ về phía đội ngũ Tiên Vực Hoàng Đạo.
"Giết cho ta!” Thái Long và những kẻ khác bên ngoài đã thẹn quá hóa giận. Đội hình cường hãn hiếm thấy lại bị trì hoãn quá lâu trước một cái trận thủ hộ, còn tiêu hao lượng lớn năng lượng. Họ kỳ vọng một cuộc vây quét hoàn hảo, không cho phép bất kỳ sơ suất nào, nhưng ngay từ đầu đã vấp phải sự kháng cự mạnh mẽ.
"Giết! Giết! Giết!"
Tiếng hô giết vang vọng Loạn Thiên, những người Hoàng Vũ Thiên Vũ đã kìm nén không được, toàn bộ tế ra vũ khí, người trước ngã xuống, người sau tiến lên, xông thẳng về phía mục tiêu.
Vì đã phân công đối thủ từ trước, nên hành động vô cùng tấn mãnh và chính xác.
Lăng Tiêu Thiên Quốc, Hỗn Độn Lôi Tộc, Hình Thiên Chiến Tộc, Hắc Vu Tộc và Kim Nguyệt Thiên Thi đều vô cùng "phối hợp", nghênh đón đội quân vây quét.
Bên ngoài đã tụ tập hàng vạn cường giả, tất cả đều căng thẳng theo dõi chiến trường bùng nổ. Họ không ngờ Lăng Tiêu Thiên Quốc có thể đựa vào trận pháp mà kháng cự lâu đến vậy. Điều này không chỉ làm suy giảm khí thế của Tiên Vực Hoàng Đạo, mà còn tiêu hao năng lượng của họ. Tuy nhiên, sự tiêu hao trong 20 phút ngắn ngủi không là gì so với Thiên Vũ Hoàng Vũ, điều quan trọng hơn là nơi đó có Tiên Vũ.
Cổ Thiên Dật dâng lên hồn uy ngập trời, như Hắc Hà che phủ bầu trời, nuốt chửng tất cả, khóa chặt Tần Diễm, kẻ đã tập kích hắn trước đó. Tiếng rít gào sắc nhọn như Vạn Kiếm xuyên không, chói tai: "Tiểu oa oa, đến chịu chết đi!"
"Kẻ không ra người, quỷ không ra quỷ, tiểu gia ta không hứng thú." Tần Diễm không để ý, ánh mắt lạnh lùng từ xa khóa chặt Thái Long, thống lĩnh Thôn Thiên Cự Ma, kẻ cuồng ngạo bá khí.
Thái Long căn bản không quan tâm đến Tần Diễm, đôi mắt đỏ ngầu tìm kiếm bóng dáng Tần Mệnh giữa núi sông. Hắn muốn toàn lực kiềm chế Tần Mệnh, và phải đánh giết Tần Mệnh trong thời gian ngắn nhất.
"Vẫn phải gia gia tự mình ra tay, tiểu oa oa không được dạy dỗ, chịu chết đi!" Cổ Thiên Dật biến thành một luồng hồn uy lao nhanh, cuốn về phía Tần Diễm.
"Cố Thiên Dật, uy phong thật lớn, sao không tìm Tiên Vũ mà thử sức?” Từ sâu trong Thiên Quốc, núi rừng lay động, khí lãng như thủy triều, cùng với tiếng đất rung núi chuyển, một mảnh Thất Thải liệt điễm bốc lên trời, tựa như núi lửa Hoang Cổ đại bạo phát, đá vụn bắn tung tóe, nham thạch phưn trào, một cỗ hung lệ uy thế kinh khủng trùng kích lên bầu trời.
Đội ngũ Tiên Vực Hoàng Đạo đang phi nước đại trên không trung liên tiếp kinh động, từ xa quan sát.
Liệt Ngục Yêu Hoàng cất tiếng gáy vang vọng, hai mắt bắn ra hai đạo Xích Mang, cực kỳ chói mắt, trở thành duy nhất giữa đất trời, xán lạn và vĩnh hằng.
"Liệt Ngục Yêu Hoàng?" Cổ Thiên Dật cảm nhận được hai đạo ánh mắt đâm vào không khí, phảng phất trong chốc lát đã đến trước mắt. Thiên Địa hư không, tinh mang bạo hưởng, trong chốc lát hóa thành một đầu Cự Phượng hư ảnh, cất tiếng gáy vang vọng, quan sát hắn.
"Liệt Ngục Yêu Hoàng!" Các nơi trong Thiên Quốc đều kinh động, khó tin nhìn Liệt Ngục Yêu Hoàng đột ngột xuất hiện, và thấy Cửu Thủ Phượng Hoàng cùng những người khác liên tiếp xông ra từ trong ngọn lửa ngập trời.
Phi Tiên Vực tại sao lại ở đây!
Bọn họ lại bị Tần Mệnh thuyết phục!
Tần Mệnh này thật sự nhiều lần mang đến kinh hỉ!
Chẳng trách có đảm lượng tử thủ Lăng Tiêu Thiên Quốc!
Thái Hư Cổ Long lập tức ngưng tụ hư không, từ xa ngưng mắt nhìn thế giới bên ngoài. Đây hoàn toàn là tình huống ngoài dự kiến, hắn không bao giờ nghĩ rằng Phi Tiên Vực lại nhúng tay vào, lại còn vào lúc Lăng Tiêu Thiên Quốc đứng trước cục diện tất bại.
Tần Mệnh đã cho Liệt Ngục Yêu Hoàng bao nhiêu ân huệ?
"Liệt Ngục Yêu Hoàng, ngươi nghĩ kỹ hậu quả chưa?" Thanh âm uy nghiêm của Thái Hư Cổ Long lay động hư không, vang vọng khắp chiến trường.
"Còn thất thần làm gì, chưa từng thấy Phượng Hoàng sao?" Liệt Ngục Yêu Hoàng cuốn lên Thất Thải liệt diễm, đốt cháy bầu trời, hung hăng nhào về phía Cổ Thiên Dật, không hề để ý đến cảnh cáo của Thái Hư Cổ Long.
"Cổ Thiên Dật tránh ra, ta đến thu thập hắn!" Thái Long rống lớn, muốn chủ động nghênh chiến Liệt Ngục Yêu Hoàng. Hỏa diễm của Liệt Ngục Yêu Hoàng có thể so với thiên hỏa, có uy lực kinh khủng đốt cháy Thiên Địa tà khí Hồn Lực, có thể áp chế Cổ Thiên Dật.
"Liệt Ngục Yêu Hoàng, ngươi chọn sai đối thủ." Cổ Thiên Dật lại không để ý đến hảo ý của Thái Long, phát ra tiếng rít chói tai, đầy trời Hồn khí đột nhiên bạo động, ngưng tụ thành một đóa hắc ám hồn sen khổng lồ như núi cao, nhanh chóng nở rộ, yêu dị tà ác, hồn uy nặng nề vô cùng. Hồn Thể của Cổ Thiên Dật xuất hiện ở trung tâm hồn sen, cầm trong tay một cái bình ngọc, vung lên về phía bầu trời.
Một đòng nước vẩy ra, đục ngầu, nhanh chóng phân hóa ra từng đợt sóng triều, bao quanh hồn sen lao nhanh, càng lúc càng đậm đặc và khổng lồ, cho đến khi biến thành một mảnh hồ nước đục ngầu, nâng đỡ hồn sen nở rộ.
"Hoàng Tuyền Thủy?" Có người kinh hô, lập tức nhận ra vùng hồ nước đục ngầu kia. Chí Âm Chí Tà, Tử Khí nồng đậm nặng nề, có thể thấy rõ ức vạn Cô Hồn đang gào thét trong hồ nước, oán khí vô tận lao nhanh, không khí Thiên Địa trở nên ẩm ướt âm lãnh, lượng lớn trọc khí Tử Khí bắt đầu hội tụ về phía này.
"Phượng Hoàng Chân Hỏa đụng độ Hoàng Tuyền Tử Thủy, ai mạnh ai yếu?" Cổ Thiên Dật gào thét, hồn sen chuyển động, cuốn lên sóng triều Hoàng Tuyền Hà khổng lồ, nhấc lên những con sóng lớn, bên trong phun ra hàng ngàn vạn Hoàng Tuyền Chiến Mâu, tấn công Liệt Ngục Yêu Hoàng, tà ác khí tức tràn ngập Thiên Địa, cường giả đứng từ xa cũng cảm thấy Linh Hồn run rẩy, thống khổ khó chịu.
Liệt Ngục Yêu Hoàng chấn động liệt diễm, chặn đánh Hoàng Tuyền Chiến Mâu, kích động khí tức tà ác phô thiên cái địa. Nàng không ngờ Cổ Thiên Dật lại mang đến Hoàng Tuyền Tử Thủy, nhưng đã quyết định tham gia trận chiến này, nàng sẽ không lùi bước. Liệt hỏa hoành không, bạo phát ngàn vạn ánh sáng, thiêu đốt chí dương chí liệt chân hỏa, nàng liều mình chặn đánh Hoàng Tuyền Chiến Mâu, xông thẳng vào hồ nước Hoàng Tuyền.
"Hoàng Tuyền Linh Đao, chém nhân hồn phách, phá nhân sinh cơ!"
Cổ Thiên Dật hai tay không ngừng múa may, hái chín mảnh cánh sen, cuốn qua Hoàng Tuyền Thủy, hòa vào nước đọng, hóa thành chín chuôi cự đao, nặng như Vạn Quân, hòa tan được hồn phách, có thể điệt chân hỏa.
Liệt Ngục Yêu Hoàng trực tiếp lao tới, tiếng gáy chói tai, lợi trảo mãnh kích, ầm ầm vang dội, trực tiếp đạp nát Hoàng Tuyền Linh Đao, ngang nhiên xông vào vô tận Hoàng Tuyền Tử Thủy, Phượng Hoàng Chân Hỏa, liệt ngục Yêu Hỏa, toàn bộ sôi trào, tiếng gáy đáng sợ xuyên kim liệt thạch, vang vọng chiến trường: "Hôm nay ngươi không hóa được ta, ta tất nuốt sống ngươi!"
Vào thời khắc này, một cỗ ba động khủng bố quét sạch trời cao, lập tức thu hút sự chú ý của vô số người.