"Rống!" Khô Lâu lão nhị gào thét, từ đống hài cốt hỗn loạn lao ra, vọt lên không trung vài trăm mét, nhắm thẳng tân chủ Lộc Môn Sơn, Huyền Điểu mà đến. Hắn thân hình khôi ngô, từ hài cốt toàn thân bùng phát hắc khí ngút trời, ngưng tụ thành một thanh Trọng Chùy kinh khủng trong tay. Răng rắc một tiếng, vô số tia Âm Lôi bao quanh Trọng Chùy, xen lẫn Huyết khí nồng đậm.
Huyền Điểu kinh hãi, định bỏ chạy, nhưng Nguyên Thiên Quan đã nổi giận gầm lên một tiếng, khí lãng sôi trào tuôn trào lên trời, trải rộng ra một bức họa quyển khổng lồ, trói chặt lấy Huyền Điểu.
Ầm ầm!
Trọng Chùy giáng xuống, nặng tựa ức vạn tấn, mang theo Tử Khí, Âm Lôi, Huyết triều vô biên, từ trên trời giáng xuống, đánh mạnh vào người Huyền Điểu.
Huyền Điểu rên rỉ, Thải Vũ tung bay, như tia chớp lao xuống mặt đất.
Chiến ý Nguyên Thiên Quan tăng vọt, tóc dài múa loạn, hai tay vung mạnh, dẫn đắt họa quyển phản công dữ đội, hình thành một không gian mênh mông. Bên trong, núi sông hoa lệ bỗng biến sắc, sông trào ngập trời, ngưng tụ thành lợi kiếm, núi cao sụp đổ, hội tụ thành Thiên Trụ, cây cối mọc lên từ mặt đất, đan xen thành xiềng xích vô biên, thậm chí địa tầng cuồn cuộn trồi lên, hóa thành cự thú kinh khủng, nuốt chứng bầu trời.
Biến cố thảm khốc, vô biên vô tận bao phủ lấy Huyền Điểu.
Khô Lâu lão nhị vặn vẹo nhúc nhích hài cốt sau lưng, Cốt Dực hùng tráng nổ tung, hắn rít gào lao xuống, tốc độ nhanh đến cực hạn, chộp lấy Huyền Điểu.
Trấn thủ tầng thứ mười bảy cuồng nộ phá tan đám Khô Lâu, đạp đất bay lên không, miệng đầy răng nanh, dữ tợn kinh khủng, Kim Mân toàn thân bộc phát cường quang. Nhưng đó không phải ánh sáng rực rỡ, mà là tử vong kiếp quang, quang mang vạn trượng ngưng tụ không tan, trong chớp mắt hóa thành một thanh Chiến Kích tử vong, hắn lao xuống dữ dội, nhắm thẳng Mộ Dung Thanh Hà ở xa.
Trấn thủ tầng thứ ba mươi sáu nặng nề và to lớn, Long Cốt sắc nhọn, hắn xé tan hư không, tốc độ càng lúc càng nhanh, như một ngọn núi xương lao thẳng vào chiến trường hỗn loạn.
Theo sát phía sau, các tầng trấn thủ liên tiếp hiện thân. Không cần Thái Bình Sơn chỉ chủ ra lệnh, bọn hắn vừa xuất hiện đã bị cục diện hỗn loạn trước mắt kích thích, phát cuồng nhào vào chiến trường, không cần ai khống chế.
"Khô Lâu Thái Bình Sơn?" Cường giả Hình gia nhận ra thân phận của đám Khô Lâu.
"Thái Bình Sơn?" Sắc mặt Hình Thiên Trạch trở nên vô cùng khó coi.
Thái Bình Sơn! Thái Bình Sơn!
Đây chính là sát chiêu Tần Mệnh chuẩn bị?!
Nguyên Ngự Long, Lê Cận Hoa vừa mừng vừa sợ, quá tuyệt vời!
"Phản kích! Thời khắc phản kích đến rồi! Giết! Giết! Giết!" Nguyên Ngự Long cuồng loạn rống to, cảm xúc kích động khiến bọn hắn như muốn bạo tẩu.
"Rút lui! Rút lui ngay!" Hình Thiên Trạch là người đầu tiên tháo chạy, Mộ Dung Thanh Hà và những người khác còn tâm trí đâu mà kiên trì, cũng nối nhau bỏ chạy.
Nhưng Hắc Vu tộc và Hỗn Độn Lôi tộc đã chờ đợi phản kích từ lâu, bố trí sẵn các chiến trận sơn hà, lập tức hình thành lĩnh vực, nhốt đám cường giả ba phe đang chạy trốn vào bên trong. Lôi đình Hỗn Độn bị đè nén bấy lâu nay bùng nổ trên bầu trời đen tối, ngưng tụ Lôi Vân vô biên, nổ tung khắp không gian.
Đám khô lâu lớp lớp tiến lên giết tới, bao gồm Khô Lâu lão nhị, có tới bảy Hoàng Vũ, đều là Bất Tử Sinh Vật kinh khủng, lập tức triển khai chặn đánh điên cuồng đối với Hình Thiên Trạch.
“Lõũ khô lâu Thái Bình Sơn? Sao chúng lại ở đây!" Điện chủ Huyết Hải Thánh Điện, Bùi Võ Hối kinh hãi, lập tức quát tháo Vũ Hồn Điện: "Đừng dây dưa nữa, giết người Hình Thiên Ma Tộc, giúp bọn hắn!"
"Giết!" Vũ Hồn Điện, Hình Thiên Ma Tộc, mười đại Hoàng Vũ gầm thét cuồng dã, căm hận nhìn đối phương, hai mắt đỏ ngầu, chiến ý cuồn cuộn, khí thế cuồng bạo khiến huyết khí của chính bọn hắn cũng muốn trào ra. Nhưng... ngay khoảnh khắc sau, bọn hắn đồng loạt quay người, nhào tới năm đại Hoàng Vũ của Huyết Hải Thánh Điện đang không kịp trở tay.
"Ngươi làm cái gì?" Bùi Vô Hối gào thét.
"Các ngươi... trúng kế rồi!" Đái La Trà đã hoàn toàn vứt bỏ lo lắng. Hắn hoạt động lâu năm ở U Minh, hiểu rõ nhất thực lực của Thái Bình Sơn. Với sự tham gia của đám Quỷ Tộc điên cuồng bất tử này, kết quả của trận chiến này gần như đã được định đoạt.
"Ngươi... ngươi..." Bùi Vô Hối kinh hãi, không nói nên lời, chật vật chống cự lại công kích mạnh mẽ của Đái La Trà và Hình Thiên lão tộc trưởng, Tiêu Bất Phàm.
Hai đại chiến trường Hoàng Vũ liên tục biến động, nhanh chóng gây chấn động đến chiến trường ở xa.
"Chuyện gì xảy ra?"
"Lũ khô lâu Thái Bình Sơn sao lại ở đây!"
"Vũ Hồn Điện lũ hỗn đản nổi điên làm gì?"
"Đái La Trà, ngươi muốn chết sao!"
Các tộc kinh hãi, khó tin nhìn về chiến trường ở xa, nơi có thanh thế lớn như vậy, muốn không chú ý cũng khó.
Hơn nữa, khi mười vạn hài cốt phá tan U Minh Quỷ Môn, Địa Ngục Khuyển cũng không kìm nén được, nối đuôi nhau vượt qua U Minh chi kiều, giáng lâm xuống chiến trường hỗn loạn. Tuy rằng cảnh giới của chúng chưa hẳn đã mạnh, nhưng thanh thế của chúng thực sự kinh khủng. Tiếng gào thét kịch liệt, Tử Khí kinh khủng, như Độc Chướng lan tràn, quét sạch hơn mười dặm chiến trường.
Nhưng điều khiến bọn họ sắp nứt cả tim gan đã xảy ra, trên chiến trường mênh mông, tất cả Hoàng Vũ, Thiên Vũ phe Tần Mệnh, đều đồng loạt gầm thét.
"Các ngươi... trúng kế rồi..."
"Các ngươi... trúng kế rồi..."
Cuồng nhiệt, phấn chấn, điên cuồng, tàn nhẫn, tiếng gào thét vang vọng mây xanh hòa lẫn sự phẫn nộ đã kìm nén bấy lâu nay của Nguyên Ngự Long và những người khác!
Giờ khắc này, kích tình bộc phát đến cực hạn, ai cũng không ngờ Tần Mệnh lại mời được Thái Bình Sơn, phối hợp Vũ Hồn Điện phản kích, bọn họ còn gì phải lo lắng nữa.
Những đau khổ trước đó, những kìm nén trước đó, cuối cùng cũng được giải tỏa triệt để vào thời khắc này.
Bọn họ hoàn toàn không màng sinh tử phát động tấn công mạnh, thậm chí mang tư thái muốn đồng quy vu tận.
Tư thái cuồng nhiệt này, làm nổ tung chiến trường!
"Tất cả Thiên VũI Tất cả Thiên Vũ!"
"Trở lại Lăng Tiêu Thiên Quốc, mở lại Vạn Đạo Khốn Thiên Trận!"
"Không một ai được chạy thoát!"
Tần Mệnh đứng trên người Cự Long, dùng gào thét trùng kích chiến trường, âm thanh chát chúa, sát khí um tùm, như vô số cự thú phi nước đại, hoành hành trên chiến trường mênh mông, phá tan U Minh Quỷ Môn, xông về bí cảnh phía sau Quỷ Môn.
Nguyên Kình và những người khác đã kìm nén không được từ lâu, điên cuồng xông lên U Minh chi kiều, tranh nhau chen lấn xông ra Quỷ Môn. Những lo lắng và khẩn trương trước đó đã biến thành nhiệt huyết sôi trào, hận không thể lập tức xông đến nơi bố trí trận pháp. Thậm chí rất nhiều Thánh Vũ cũng xông ra U Minh Quỷ Môn, mặc dù bọn họ chưa bố trí qua pháp trận, nhưng có Nguyên Kình và những Thiên Vũ ngũ trọng thiên khác dẫn dắt, bọn họ chỉ cần phóng thích lực lượng là được.
Một tiếng hiệu lệnh của Tần Mệnh đã kích động tất cả Thiên Vũ và Thánh Vũ cao giai ở phía bên kia U Minh Quỷ Môn, số lượng dày đặc lên tới hàng ngàn.
"Giết! Giết! Giết!" Tần Lam cũng phấn khích, vung tay nhỏ, thét dài the thé.
"Bắt đầu Vạn Đạo Khốn Thiên Trận, không một ai được chạy thoát, giết! Giết! Giết!" Tần Mệnh rống lớn, sát phạt ngập trời.
Tiếng gầm thét này, biến cố này, đã triệt để làm rối loạn khí thế của Tiên Vực Hoàng Đạo. Nhất là Thái Bình Sơn đột nhiên xuất kích, Vũ Hồn Điện bỗng nhiên phản bội, khiến bọn họ cảm nhận rõ ràng một uy hiếp cường đại.
Ngay cả Thái Hư Cổ Long trong hư không, Kim Thọ Hổ trong Âm Ngục, Thái Long và Cổ Thiên Dật bị áp chế cũng bị kích thích hỗn loạn.
Tần Mệnh lại gầm thét, âm thanh đi chuyển Thiên Khiếu, rung động toàn trường: "Tiên Vực Hoàng Đạo ngu xuẩn, ta đã ở ngay tại đại hội minh Huyền Thiên thánh địa! Ta, chính là thống lĩnh Vũ Hồn Điện, thống lĩnh Vũ Hồn Điện chính là ta! Tất cả hành động, tất cả kế hoạch của các ngươi, đều là ta vạch ra cho các ngươi, các ngươi... đánh cái rắm!
Tiên Vực, Hoàng Đạo, các ngươi mất mặt xấu hổ trước thiên hạ!"
"Tiên Vực, Hoàng Đạo, các ngươi... mất mặt xấu hổ..." Đồng Ngôn và những người khác điên cuồng bạo tẩu, tiếng gầm thét của Tần Mệnh không chỉ chấn nhiếp mấy người Hoàng Đạo của Huyết Hải Thánh Điện, mà còn kích thích nhiệt huyết sôi trào của bọn họ.