Mọi người rung động nhìn cảnh tượng khoa trương đến kinh dị kia.
Đó là Địa Tâm Cổ Long sao?
Sao lại nát bươm thế này, chết rồi ư?
Con Man Thú quái vật kia là ai?
Vì sao lại kéo Địa Tâm Cổ Long?
Lăng Tiêu Quốc chủ thì vừa phấn chấn vừa kinh hãi: Tần Mệnh tư, hắn vậy mà giết được Địa Tâm Cổ Long! Trước đây, bên ngoài Vạn Giới Sân Thí Luyện, bốn thuộc hạ liên thủ vây quét Hắc Long đã rất khủng bố, giờ hắn lại một mình chém Địa Tâm Cổ Long!
Nếu không tận mắt chứng kiến, thật khó tin.
Không, dù hiện tại nó sống sờ sờ bày ra trước mắt, họ vẫn không thể tưởng tượng nổi.
Dương Đỉnh Phong thở phào nhẹ nhõm. Dù rất tin tưởng Tần Mệnh, họ vẫn lo lắng hắn không ứng phó nổi. Nhìn bộ dạng tơi tả của Tần Mệnh, chắc chắn thắng được vô cùng hiểm nghèo.
"Tên biến thái này làm kiểu gì vậy?" Tử Linh Điệp không tin Tần Mệnh chỉ dựa vào Luyện Long Lô đã trấn áp được Địa Tâm Cổ Long. Uy lực Luyện Long Lô quả thực đáng sợ, nhưng muốn trấn áp Tiên Vũ Cự Long, phải có cường giả Tiên Vũ Cảnh thúc đẩy mới được. Hơn nữa, làm sao kéo được Địa Tâm Cổ Long vào cũng là một thử thách lớn, cần phải thực sự ngạnh chiến.
Tần Mệnh toàn thân rách rưới, hài cốt tỏa ra cường quang, đang khôi phục hình người, nhưng tốc độ không nhanh. Nhiều chỗ trên thân thể còn bị nham thạch Địa Tâm Cổ Long xâm nhập, không thể khép lại ngay, đau nhức kịch liệt.
"Còn đánh được không?" Dương Đỉnh Phong vung Chiến Kích, lớn tiếng hỏi.
"Lam Lam, phong trụ đâu?" Tần Mệnh cau mày nhìn vầng trăng khổng lồ vắt ngang trên bầu trời, nở rộ quang mang như gợn nước bao phủ đất trời, từ bốn phương tám hướng hấp thu năng lượng. Đây là sát khí khiến hắn cũng cảm thấy hồi hộp, nhưng lại rất tĩnh lặng, chưa hoàn toàn thức tỉnh.
"Không phong được, mạnh quá." Vạn trượng cửa mạnh nhất của Tần Lam vừa bị Kim Thọ Hổ phá nát, muốn bố trí lại trước Âm Ngục gần như không thể. Kim Thọ Hổ có thể điều động năng lượng từ bên trong, hủy diệt mọi phong ấn bất cứ lúc nào.
"Vừa rồi là ai, ra chịu chết!" Bên trong Âm Ngục truyền ra dao động kịch liệt, Kim Thọ Hổ đẫm máu phi nước đại muốn xông ra.
Tần Mệnh vung tay, không gian trước mặt đột ngột vỡ nát, tuôn trào dao động không gian kinh người, nuốt sống Địa Tâm Cổ Long, nuốt sống cả chính mình. Khoảnh khắc sau, không gian trước Âm Ngục bạo động, cường quang văng tứ tung, liệt diễm bừng bừng. Long Khu vạn mét của Địa Tâm Cổ Long hung hăng văng ra, nằm chắn ngang trước Âm Ngục.
"Kim Thọ Hổ, ông nội Tần Mệnh đây, ra chịu chết!" Tần Mệnh kích hoạt văn ấn hắn lưu lại trên toàn thân Địa Tâm Cổ Long. Tế Linh pháp tắc văn ấn như những Hỏa Xà lao nhanh trên Long Khu vạn mét, từ hài cốt đến nội tạng, từ huyết nhục đến linh hồn, toàn diện kích hoạt. Một tiếng long ngâm như sấm động kinh thiên, liệt diễm vô tận như núi lửa Hoang Cổ phun trào, trong chớp mắt bùng nổ.
"Kim Thọ Hổ! Dừng lại!"
Trong hư không, Thái Hư Cổ Long lập tức gào thét, cái đầu to lớn ló ra. Hắn rốt cuộc hiểu ra cái tên không ra người không ra quỷ này là ai, lại là Tần Mệnh! Hắn vậy mà giết được Địa Tâm Cổ Long? Đây là ảo giác ư!
Nhưng lúc này, cảnh giác vượt lên trên rung động và phẫn nộ. Văn ấn nở rộ trên toàn thân Địa Tâm Cổ Long rất có thể là Thần Văn gì đó, có thể triệt để dẫn bạo nó, uy năng không thua gì một con Tiên Vũ Cự Long bạo tạc.
Cỗ năng lượng này hắn còn không ép được, huống chỉ Địa Tâm Cổ Long lại chắn trước Âm Ngục!
Nếu cỗ uy năng bạo tạc đó triệt để đánh thức Âm Ngục, uy năng Chuẩn Đế Binh của Âm Ngục sẽ quét sạch toàn bộ đất trời trong nháy mắt, ảnh hưởng đâu chỉ ngàn dặm, không biết bao nhiêu người gặp nạn, bao nhiêu người biến thành vong hồn.
Kim Thọ Hổ đứng trong Âm Ngục, gắt gao nhìn chằm chằm liệt diễm và nham thạch sôi trào không dứt bên ngoài. Một Long Ảnh khổng lồ phát sáng toàn thân, có thể thấy rõ ràng, chỉ là mất đầu!
"Hắn là Tần Mệnh, chính là Thần Văn, hắn có thể dẫn bạo Địa Tâm Cổ Long!" Thanh âm Thái Hư Cổ Long vang vọng đất trời, truyền đến Âm Ngục, cảnh tỉnh Kim Thọ Hổ, tuyệt đối không nên mạo hiểm, tuyệt đối không nên xúc động. Tên điên này thật sự có thể cho nổ Địa Tâm Cổ Long.
"Tần Mệnh?" Kim Thọ Hổ dừng lại, cố gắng nhìn rõ tình hình bên ngoài. Địa Tâm Cổ Long thế nào rồi, chết rồi ư? Không phải đang càn quét địa tầng sao, sao lại chết! Tần Mệnh giết? Đùa à!
"Tần Mệnh? Tên điên này rốt cuộc đã đến!"
"Địa Tâm Cổ Long chết rồi ư?"
"Tên điên này khống chế Địa Tâm Cổ Long?"
"Ngọa tào! Ngọa tào!"
Khắp chiến trường vang lên tiếng kinh hô. Trước đó, họ còn tràn đầy tin tưởng, mong chờ Địa Tâm Cổ Long hủy diệt địa tầng rồi ra trấn nhiếp cục diện, không ngờ lại chờ đến kết cục này, họ hoàn toàn không thể chấp nhận.
Thảo nào mãi không thấy Tần Mệnh, hóa ra hắn chặn đánh Địa Tâm Cổ Long đưới địa tầng. Hơn nữa... hắn một mình giết Địa Tâm Cổ Long sao?
Đám người quan chiến và thú triều ở xa càng thêm náo động. Trước đó, họ đoán già đoán non Tần Mệnh đi đâu, hóa ra hắn vẫn ở đây, chặn đánh Địa Tâm Cổ Long! Kỳ lạ là, Địa Tâm Cổ Long đã chiến đấu ở bên ngoài, sao Thái Hư Cổ Long và đồng bọn không phản ứng gì? Chẳng lẽ họ không cảm nhận được chiến đấu dưới mặt đất? Chuyện gì đang xảy ra vậy!
"Lão Dương, Chiến Vương, Triệu Lệ, đi giúp Tần Diễm, chém Thái Long!" Tần Mệnh lớn tiếng nhắc nhở. Dù sao Tần Diễm không phải Tiên Vũ thật sự, năng lượng Bổ Thiên Thạch lại là mượn, một khi bị Thái Long chộp được cơ hội, rất có thể bị phản sát.
"Ngươi ổn không?" Triệu Lệ nhìn bộ dạng tơi tả của Tần Mệnh, da đầu hơi tê rần. Trận chiến gì mà đánh Tần Mệnh ra nông nỗi này.
"Ổn!" Tần Mệnh gọi Tần Lam lại, nhìn chằm chằm Âm Ngục trước mặt. Hắn không ngờ lại xuất hiện một sát khí siêu cấp như vậy, nhưng vừa hay thuận tiện cho hắn!
"Ca ca, muội làm tốt chứ?" Lam Lam ngồi lên vai Tần Mệnh, vừa khoe khoang, vừa nhanh chóng bố trí hư không.
"Gọi ba ba!"
"Không đó."
Tần Mệnh phối hợp Tần Lam ngưng tụ không gian lực lượng. Với không gian tạo nghệ của cả hai, liên thủ có thể chống cự một kích của Thái Hư Cổ Long, cũng có thể toàn thân trở ra sau khi Địa Tâm Cổ Long bạo tạc. Cho nên... nơi này không cần Dương Đỉnh Phong.
"Tần Mệnh, đây là Âm Ngục, Chuẩn Đế Binh! Nếu Địa Tâm Cổ Long bạo tạc, Âm Ngục sẽ thức tỉnh, ngươi cũng chết không nghi ngờ!" Kim Thọ Hổ bị chặn trong Âm Ngục, vừa nổi nóng vừa cảnh giác, không biết chuyện gì xảy ra, Địa Tâm Cổ Long chết thế nào, nhưng việc mình bị nhốt trong vũ khí của mình thật sự ám muội.
"Ngươi đám xông ra, ta dám nhét nó vào, thử xem ai ác hơn!” Tần Mệnh đáp lễ. Vốn nghĩ sau khi ra ngoài sẽ phối hợp Dương Đỉnh Phong đánh một trận ác chiến, không ngờ lại có cơ hội tốt thế này, vậy thì không khách khí.
"Xem mặt trăng nát tỉnh nhanh hay chúng ta chạy nhanh." Tần Lam cũng kiêu ngạo ngẩng đầu.
Kim Thọ Hổ lập tức muốn xông mạnh ra, Tần Mệnh đột ngột bạo hống, như Cửu Thiên Lạc Lôi, chấn động đất trời: "Nhào vô!"
Long Khu vạn mét của Địa Tâm Cổ Long phát ra vạn trượng cường quang, liệt diễm cuồn cuộn phi nước đại, như một vầng kiêu dương chắn trước "Hàn Nguyệt" của hắn. Âm Hàn khí tức và Phần Thiên liệt diễm xen lẫn, va chạm kinh khủng, xung quanh hơn mười dặm sơn hà bắt đầu liên miên hủy diệt, biến thành phế tích.
Không chỉ Kim Thọ Hổ bị trấn ở trong, Thái Hư Cổ Long ngoài hư không cũng không dám vọng động. Hắn thật sự không thể tưởng tượng nổi Tần Mệnh đã chém giết Địa Tâm Cổ Long thế nào. Chẳng lẽ Tần Mệnh mượn được Luyện Long Lô của Thương Khung Vực? Dù vậy cũng không đến nỗi trấn sát Địa Tâm Cổ Long. Với thực lực của Địa Tâm Cổ Long, dù gặp nguy hiểm, tránh ra vẫn có thể.
Chẳng lẽ còn có trợ giúp khác?
Ở đâu!
Là cái gì?
Còn ai giúp nữa?
"Thời khắc phản kích đến, giết!" Dương Đỉnh Phong, Triệu Lệ, Hỗn Thế Chiến Vương, toàn bộ thẳng hướng chiến trường của Thái Long.
"Còn thất thần làm gì, đánh cho đến chết!” Được ủng hộ lớn, Tần Diễm gầm thét tấn công Thái Long. Cha là cha, Hoàng Vũ thân thể vậy mà có thể chém giết Tiên Vũ, không hổ là người sinh ra hắn, không hổ là thần linh cứu vớt thế giới.
Chiến tích huy hoàng của Tần Mệnh chấn phấn mọi người Nguyên Ngự Long. Trước đó, kiềm chế và phẫn nộ đều bộc phát trong khoảnh khắc này, thậm chí muốn triển khai phản kích.
"Thái Hư Cổ Long, giải quyết Tần Mệnh." Thái Long quát tháo Thái Hư Cổ Long. Tần Mệnh vừa xuất hiện, hai đại Tiên Vũ của chúng bị chém một, bị nhốt một, quả thực sỉ nhục!