Nhâm Thủy Hàn và Liễu Lan Qua cùng chau mày. Chuyện này ai cũng không đám chắc chắn, sơ sẩy một chút thôi là hỏng bét. Nếu tứ đại Tiên Vực và bảy đại cường tộc kéo đến thì chắc chắn khí thế ngút trời, các nàng chỉ còn nước cuốn gói chạy.
Tần Mệnh không quanh co mà đi thẳng vào vấn đề: "Ta hy vọng hai vị thống lĩnh có thể giúp ta một tay."
"Giúp gì? Giúp các ngươi nghênh chiến Tiên Vực Hoàng Đạo? Ngươi điên rồi à!" Dù các nàng không rõ thực lực cụ thể bên trong Lăng Tiêu Thiên Quốc ra sao, nhưng chắc chắn không thể chống lại cuộc vây quét của Tiên Vực Hoàng Đạo. Cách tốt nhất là chạy càng xa càng tốt.
"Trận chiến này chúng ta không thể lùi, nhất định phải đánh! Chúng ta không nắm chắc phần thắng, nhưng có lòng tin cầm cự được. Lăng Tiêu Thiên Quốc, Hỗn Độn Lôi Tộc, Hắc Vu Tộc, Hình Thiên Ma Tộc, tất cả đều quyết định ở lại, huyết chiến đến cùng. Ta cần hai vị thống lĩnh tham gia, không cần gì nhiều, chỉ cần phối hợp trên các chiến trường, thả sức mạnh ác mộng quấy nhiễu là được."
Tần Mệnh nói rồi đưa cho mỗi người một viên Tinh Thạch không gian. "Ta đã bố trí sẵn bên trong, các vị có thể rút lui bất cứ lúc nào."
"Chúng ta không giỏi chiến đấu." Liễu Lan Qua và Nhâm Thủy Hàn cầm lấy Tĩnh Thạch, thần sắc phức tạp.
Tên điên này có tài mê hoặc lòng người thật không phải dạng vừa, vậy mà lôi kéo được cả tứ đại tộc của Lăng Tiêu Thiên Quốc chịu chết chung. Tứ đại Tiên Vực, bảy đại cường tộc kia, không biết bao nhiêu Hoàng Vũ, bao nhiêu Thiên Vũ, trùng trùng điệp điệp kéo đến, mảnh đất Lăng Tiêu Thiên Quốc này gánh nổi sao?
Đây rõ ràng là tử cục không thấy lối thoát, không phải cứ đầy nhiệt huyết và mưu mô quỷ kế là chống đỡ được. Sao bọn họ lại nguyện ý ở lại phối hợp với Tần Mệnh?
"Các vị không cần liều mạng, chỉ cần mang theo Mộng Mô phối hợp với họ, quấy nhiễu chiến đấu, tạo cơ hội cho họ là được."
"Ngươi chắc chắn muốn đánh? Tứ đại Tiên Vực mỗi lần ra tay rất có thể phái ra tứ đại Tiên Vũ đấy!"
"Chính xác là sáu vị Tiên Vũ."
Liễu Lan Qua và Nhâm Thủy Hàn hít một hơi lạnh: "Sao ngươi biết?"
"Ta hiểu rõ mọi bố trí của họ và đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó. Hai vị thống lĩnh, ta rất cần sự giúp đỡ của các vị, mong các vị toàn lực phối hợp." Tần Mệnh nghiêm túc thỉnh cầu, hắn tin rằng hai vị thống lĩnh này sẽ đưa ra phán đoán chính xác. Dù sao nếu Thiên Quốc bại, trên đời này sẽ không còn nơi nào cho Yên Vũ Quốc nương náu, Yên Vũ Quốc cũng không có cơ hội báo thù.
Nhâm Thủy Hàn và Liễu Lan Qua nhìn nhau, rất muốn từ chối, cũng muốn khuyên nhủ vài câu, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, các nàng dường như không có lý do gì để từ chối. Nếu Thiên Quốc sụp đổ, Yên Vũ Quốc cũng xong đời. Đến lúc đó dù Quốc chủ tiến vào Tiên Vũ, cũng chỉ biến thành chất dinh dưỡng mà thôi.
"Ta rất mong các vị có thể phối hợp với Hỗn Độn Lôi Tộc, họ phải đối mặt với tám vị Hoàng Vũ của Nam Hoang Man Tộc."
"Nam Hoang Man Tộc? Không được! Sinh Tử Huyền Bí của bọn chúng khắc chế ác mộng bí thuật của chúng ta." Liễu Lan Qua lập tức từ chối. Các nàng không muốn và cũng không thể phối hợp với đám người Hỗn Độn Lôi Tộc. Hỗn Độn Lôi Tộc mà phát cuồng thì lôi triều kinh khủng phủ kín trời đất, các nàng đừng nói chỉ viện, đứng gần thôi cũng tan xác.
Tần Mệnh bất đắc dĩ lắc đầu, quả nhiên là vậy. "Vậy các vị muốn tham chiến ở chiến trường nào?"
Hai vị thống lĩnh suy tính một lát rồi đồng thanh nói: "Hắc Vu Tộc!"
So với Hỗn Độn Lôi Tộc, Hình Thiên Ma Tộc, Thiên Dực Tộc, Bất Tử Tộc, hay đám huynh đệ của Tần Mệnh, Hắc Vu Tộc có vẻ "hiền lành" hơn nhiều. Hơn nữa, Ngũ Hành năng lượng của họ giỏi phòng thủ, có thể bảo vệ các nàng tốt hơn.
"Được thôi! Nhưng cho ta thêm năm vị Thiên Vũ cao giai nữa, tốt nhất là cửu trọng thiên, phối hợp với Du Thiên Côn Bằng, chỉ cần ngồi trên lưng nó tìm cơ hội ra tay là được, không cần trực tiếp tham chiến." Tần Mệnh đặt rất nhiều kỳ vọng vào Du Thiên Côn Bằng. Vốn là Thượng Cổ Thánh Linh sinh ra từ Hỗn Độn, mọi mặt đều gần với Thần Tử, dù mới tiến vào Hoàng Vũ Cảnh, uy lực của nó vẫn hoàn toàn nghiền ép những kẻ cùng cảnh giới. Nếu cho nó phối hợp với mấy võ giả ác mộng Thiên Vũ cao giai, biết đâu lại có kỳ tích xảy ra.
Sau khi thỏa thuận xong với hai vị thống lĩnh, Tần Mệnh rời khởi Lăng Tiêu Thiên Quốc, vượt qua hư không, đến Vạn Giới Sân Thí Luyện.
Dương Đỉnh Phong và Đồng Ngôn bắt đầu chỉ huy bố trí chiến trận hoàn toàn mới.
Ban đầu Lê Tiển và những người khác còn hơi nghi ngờ về pháp trận của Tần Mệnh, nhưng sau khi nghe giới thiệu thì bắt đầu nghiêm túc.
Bọn họ đều là tộc trưởng và trưởng lão, hiểu rõ chiến trận của tộc mình nên cũng hiểu rõ sự ảo diệu của chiến trận. Vì vậy, họ nhanh chóng cảm nhận được uy lực của bốn bộ chiến trận mà Dương Đỉnh Phong đề xuất.
Bốn bộ chiến trận này không phải do Tần Mệnh sáng tạo mà là Tứ Đại Kỳ Trận Thượng Cổ Thời Đại trong thế giới mới của hắn: Vạn Đạo Khốn Thiên Trận, Bát Quái Kinh Thiên Trận, Đại Hoang Thông Thiên Trận, Cửu U Phá Thiên Trận. Nhưng chúng đã được Tần Mệnh diễn giải và cải tạo lại, uy lực càng thêm cường đại!
Tần Mệnh nói là muốn chống cự một khắc đồng hồ, nhưng chỉ cần bố trí thỏa đáng, số lượng đầy đủ thì hoàn toàn có thể chống cự lâu hơn.
Sau khi hiểu rõ mọi thứ, Lê Tiển và những người khác có thêm vài phần tự tin và bắt đầu phối hợp với sự chỉ huy của Dương Đỉnh Phong.
Vạn Giới Sân Thí Luyện!
Tần Mệnh tự tin tuyên bố sẽ chặn đánh Địa Tâm Cổ Long, không chỉ nhờ Luyện Long Lô mà còn nhờ một nguồn năng lượng quan trọng hơn: Băng Diễm trôi dạt trong Không Gian Hư Vô!
Tuy thân thể này của Tần Mệnh chỉ là phân thân, kém xa chân thân khủng bố và không mạnh bằng Tần Diễm, nhưng hắn có toàn bộ ký ức của chân thân và khả năng khống chế tuyệt đối đối với năng lượng Thiên Đạo Vương Đạo. Vì vậy, bất kỳ vũ khí nào rơi vào tay hắn đều có thể được hắn kích phát uy lực thực sự. Ví dụ như Luyện Long Lô, hắn có thể phát huy năng lượng của nó đến cực hạn. Ví dụ như sợi Băng Diễm này, hắn có thể sử dụng Ngũ Hành Pháp Tắc để diễn biến lại, mượn nhờ hàn khí vô tận của Hỗn Độn Tuyết Nguyên để kích phát thần uy thực sự.
Hơn nữa, những Linh Bảo này đều được diễn biến từ thế giới thứ hai, không liên quan đến thế giới mới, khi kích phát không cần lo lắng đánh thức Đại Đế đang ngủ say.
Còn một điểm quan trọng hơn, dù là Luyện Long Lô hay Băng Diễm, đều có thể khắc chế sức mạnh của Địa Tâm Cổ Long. Một cái có thể áp chế huyết mạch Long Tộc, một cái có thể khắc chế địa tâm liệt diễm, chẳng khác gì là kiềm chế hai đại pháp bảo mạnh nhất của Địa Tâm Cổ Long. Chính vì vậy, Tần Mệnh mới có gan thử nhiệm vụ bất khả thi này.
Nếu thực sự không giết được, hắn còn có sát chiêu khác!
Tóm lại là liều mạng, liều hết tất cả để đổi lấy cái chết của Địa Tâm Cổ Long!
Tần Mệnh bước đi trong hư không vô tận, Ngũ Hành Pháp Tắc cuồn cuộn không ngừng, giống như những con sóng lớn cuốn về phía bóng tối vô biên. Tuy hắn không phải Thái Hư Cổ Long, loài dị thú của hư không, nhưng thân thể này được tạo ra trong hư vô, lại từng vượt qua vô tận không gian nên khả năng cảm ứng hư không của hắn không hề kém cạnh Thái Hư Cổ Long.
Khi Băng Cầu nổ tung, phân thân đầu tiên của Tần Mệnh đã bị nát vụn. Quy mô Bạo Phá đó vượt xa mức cực hạn mà Hoàng Vũ có thể chịu đựng được. Hẳn tin rằng Cực Hàn Chí Tôn đã chết. Dù được Băng Diễm bảo vệ, cũng khó thoát khỏi vận rủi. Thậm chí ngay cả Băng Diễm cũng bị thương nặng, nên giờ hẳn là còn chìm trong hư không sâu thẳm, hoặc có thể đã bay vào vực sâu hư không hoang vu.
Một ngày... hai ngày...
Tần Mệnh tìm đi tìm lại. Dựa vào Hư Vô Chi Lực và Ngũ Hành Pháp Tắc, hắn vốn cho rằng sẽ dễ dàng tìm thấy Băng Diễm biệt vô âm tín, nhưng ngoài việc phát hiện vài cái xác trôi dạt, hắn không tìm thấy gì cả. Cuối cùng... Tần Mệnh dứt khoát xông vào vực sâu hư không, không ngừng lưu lại dấu hiệu, không ngừng mạo hiểm tiến sâu hơn.