Đồng Ngôn nhìn quanh những hình thể uy mãnh, to lớn như núi của đám cự thú, nói: "Vì tôn trọng, lẽ nào không nên khống chế kích thước một chút sao?"
"Ngươi nói ngươi là người của Đạo Thiên Tiên Vực thì là người của Đạo Thiên Tiên Vực à? Bây giờ tùy tiện lòi ra một con khỉ chưa mọc hết lông, liền bảo là Tiên Vực?" Cửu Thiên Huyền Quy gầm lên, tiếng vang như chuông lớn, chấn động cả rừng núi, cây cối xào xạc. Mai rùa kiên cố, dày rộng với những gai nhọn hoắt như đúc bằng sắt thép, ánh lên vẻ lạnh lẽo đáng sợ. Đầu nó dài, nhọn như mỏ chim ưng, đôi mắt nhỏ hiện lên tia máu lạnh lẽo, trừng trừng nhìn kẻ bò sát hình người trước mặt.
"Ta có thể đi ngay bây giờ, tìm mấy người mà các ngươi nhìn là biết ngay người của Đạo Thiên Tiên Vực. Bất quá đến lúc đó các ngươi phải chuẩn bị sẵn đầu, rửa sạch cổ, long trọng nghênh đón. Nhớ kỹ lời ta, nhất định phải long trọng, máu nhất định phải đủ!" Nói rồi, Đồng Ngôn quay người định đi.
"Tiểu tử, đừng nóng vội như vậy." Một con Kim Cương Viên Hoàng uy mãnh chặn đường Đồng Ngôn, liếc nhìn Cửu Thiên Huyền Quy rồi nói: "Chúng ta không có quan hệ gì với Đạo Thiên Tiên Vực, đột nhiên có người đến 'quét dọn', đương nhiên phải xác minh thân phận."
"Côn Khư Vực chúng ta sống ẩn dật ở phương bắc, xưa nay không nhúng tay vào chuyện người khác, càng không gây thù chuốc oán. Ngươi đột nhiên đến thăm như vậy, khó tránh khỏi sẽ mang đến phiền phức không cần thiết. Nếu không có chuyện gì, ngươi có thể rời đi, nhưng đừng bao giờ quay lại. Nếu có việc gấp, xin nói rõ hai ba câu."
Xích Kim Hùng Hoàng bước lên đỉnh một ngọn núi trọc lóc, ngẩng cao đầu đầy kiêu ngạo. Toàn thân nó ánh lên màu vàng kim, khí thế hùng đũng, lộ rõ vẻ hung hãn và bá đạo. Chỉ cần nó đứng đó, cả đãy núi xung quanh đường như cũng phải im lặng trước uy thế của nó.
Dù là Cửu Thiên Huyền Quy, Kim Cương Viên Hoàng hay Xích Kim Hùng Hoàng, đều sở hữu huyết mạch thuần khiết, có thể truy ngược đến những huyết mạch cổ xưa nhất của thế giới cũ, thực lực không thể coi thường.
"Năm ngàn năm trước, Hình gia điều chỉnh pháp trận, bị ngũ đại cường tộc Tây Bộ Hoang Châu vây công, các ngươi là nhóm đầu tiên xông lên. Một năm trước Hình gia khai đỉnh, các ngươi cũng là nhóm đầu tiên chạy đến hóng hớt. Đó gọi là không gây thù chuốc oán sao? Thôi đi, đức hạnh của các ngươi, cả Tây Bộ Hoang Châu đều biết rõ. Chúng ta tuy mới đến, nhưng tình hình cơ bản vẫn nắm được."
Đồng Ngôn bay lên không trung, ngang hàng với mấy gã khổng lồ, nhìn quanh dãy núi mênh mông: "Đừng lãng phí thời gian, gọi kẻ chủ sự của các ngươi ra đây đi."
"Chúng ta chính là chủ sự, Tam đại Thánh Tôn của Côn Khư Vực!" Cửu Thiên Huyền Quy mang trong mình huyết mạch Thượng Cổ Huyền Vũ, sát khí ngút trời, ánh mắt không ngừng dán chặt vào Đồng Ngôn. Trước kia là Tứ đại Thánh Tôn, còn một con Thanh Ngưu, nhưng tiếc thay đã bị Cự Ma thức tỉnh ở Tây Hoang nuốt sống.
"Chỉ còn các ngươi thôi à? Ta nghe nói ở đây có một con Thiên Quang Bạch Hổ, chắng lẽ chết rồi?"
"Láo xược!" Ba Thánh Tôn đồng loạt quát lớn, sát khí bùng nổ như sóng dữ ập về phía Đồng Ngôn.
Đồng Ngôn hứng chịu sát phạt chi khí ngập trời, nhàn nhạt cười: "Vậy là còn sống. Mời ra đây, ta đại diện cho Đạo Thiên Tiên Vực đến Côn Khư Vực các ngươi bàn chuyện làm ăn."
Hắn nghe nói ở đây có Bạch Hổ nên mới hăm hở đến đây.
Thiên Quang Bạch Hổ tuy không phải Bạch Hổ thuần chủng, nhưng lại có huyết mạch Bạch Hổ rất mạnh. Nghe nói nó là một dạng biến dị sinh ra từ hậu duệ Bạch Hổ thời Hoang Cổ, sau đó phát triển thành một nhánh riêng, ngày càng lớn mạnh. Khi Thần Sơn rời khỏi thế giới cũ, lo ngại Bạch Hổ sát tính quá nặng, hơn nữa lúc đó không có thuần huyết, nên đã mang theo Thiên Quang Bạch Hổ.
Đến thế giới mới, Thiên Quang Bạch Hổ nhanh chóng lớn mạnh, tập hợp số lượng lớn Thánh Thú thuần huyết, tạo thành Đệ Tam Đại Yêu Vực thời bấy giờ. Chỉ tiếc đến thời Thí Thần, chiến tranh quá thảm khốc, bị vây quét, buộc phải rời khỏi Trung Châu.
Côn Khư Vực có Thiên Quang Bạch Hổ, đây là bí mật công khai, chỉ là nó rất kín tiếng, hành sự bí ẩn, chưa bao giờ xuất hiện công khai bên ngoài.
Thân thể uy mãnh của Xích Kim Hùng Hoàng tỏa ra khí thế kinh người, ánh sáng vàng rực rỡ nhuộm cả vùng sơn hà. "Côn Khư Vực chúng ta không giao dịch với Tiên Vực, nhất là Tiên Vực khí số không dài."
Đồng Ngôn im lặng, nhìn về phía đông, nơi có một cỗ sát phạt chi khí mãnh liệt đang trào dâng, mặt hồ vốn tĩnh lặng cũng bắt đầu nổi sóng, như thể có thứ gì đó muốn trồi lên từ đó. Đám Thú Linh chim xung quanh nhao nhao nằm rạp xuống đất, không dám nhúc nhích.
Xích Kim Hùng Hoàng và những kẻ khác cũng nhận thấy khí tức đó, trao đổi ánh mắt rồi né sang một bên, nhường ra một khoảng trống.
“Muốn giao dịch, Tần Mệnh sao không tự mình đến?" Một giọng trầm thấp vang lên từ sâu trong hồ nước, mặt hồ sôi sục nhanh chóng, bị ánh sáng chói lợi xuyên thấu. Một con. mãnh hổ trắng như tuyết, không một vệt tạp chất chậm rãi bước ra. Bước chân nó rất chậm, nhưng lại toát lên vẻ uy nghiêm, khí thế trấn áp chúng sinh. Đôi mắt ngọc bích không có chút ánh sáng nào, nhưng lại khiến người ta cảm thấy nguy hiểm, tĩnh mịch.
Không giống với Bạch Hổ ở thế giới mới với những đường vân và đôi mắt đỏ ngầu, toàn thân nó đều một màu trắng, gần như trong suốt, mang đến một khí tức vô cùng nguy hiểm, không phải sát phạt chi khí của chiến trường, mà giống như ác linh bước ra từ U Minh Địa Ngục.
Màu trắng cực hạn ấy dường như tượng trưng cho sự chết chóc vô tận.
Ngay cả Đồng Ngôn cũng khẽ nhíu mày. Bị bao phủ bởi khí tức tĩnh mịch này, toàn thân hắn nổi lên từng đợt lạnh lẽo, kích thích Hỗn Độn Thiên Hỏa muốn thức tỉnh. "Hắn có việc quan trọng hơn phải bận, còn ta hoàn toàn có tư cách đại diện cho Đạo Thiên Tiên Vực."
"Ngươi có quan hệ gì với Tần Mệnh?" Xích Kim Hùng Hoàng dù giọng điệu ngạo mạn, nhưng rất rõ những kẻ vác quan tài bên cạnh Tần Mệnh là thế lực gì. Dù là trận chiến bên ngoài Vạn Giới Thiên Nhãn, hay trận chặn đánh Cổ Thiên Dật, hoặc chiến trường Thiên Quốc, Côn Khư Vực đều bỏ giá cao mua Ký Ức Tinh Thạch, chứng kiến toàn bộ quá trình.
Kẻ có vẻ kiêu ngạo này, thực lực lại phi thường nhanh nhẹn và đăng mãnh, nhất là ở chiến trường Thiên Quốc, một mình hắn đối đầu ba Cự Ma, đánh cho trời đất tối tăm.
"Tỷ phu!"
"Còn những người khác?"
"Huynh đệ!"
"Ngươi muốn bàn giao dịch gì?" Thiên Quang Bạch Hổ bước ra khỏi hồ nước. Phía sau nó, mặt hồ tiếp tục sôi sục, liên tiếp có ba con Thiên Quang Bạch Hổ hình thể khác nhau bước ra, cũng toàn thân trắng như ngọc, đôi mắt tĩnh mịch không ánh sáng, tỏa ra khí tức tử vong khiến người ta kinh hãi.
Trong lòng Đồng Ngôn nóng lên, lại có thêm ba con Thiên Quang Bạch Hổ, quả là đến đứng chỗ. "Xét thấy tình hình đặc biệt của mười hai Tiên Vực hiện tại, Đạo Thiên Tiên Vực chúng ta có ít nhất hai tháng rảnh rỗi. Một mặt, chúng ta muốn củng cố pháp trận, nghỉ ngơi dưỡng sức, mặt khác cũng phải thanh trừ tất cả mối đe dọa ở Tây Bộ Hoang Châu. Rất vinh hạnh, ta là người đầu tiên đại điện Đạo Thiên Tiên Vực đến thanh trừ mối đe đọa, và rất vinh hạnh, Côn Khư Vực các ngươi là mục tiêu đầu tiên."
"Nói vậy, ngươi đến để tuyên chiến?" Bước chân của Thiên Quang Bạch Hổ vẫn chậm chạp, nhưng khí tức lại càng đậm đặc hơn. Nơi nó đi qua, tất cả Thú Linh chim đều kính sợ phủ phục, thậm chí có con run rẩy.
"Chúng ta muốn thanh trừ mối đe dọa, tức là muốn khống chế toàn bộ Tây Bộ Hoang Châu, nhưng chúng ta tuyệt đối không muốn lạm sát. Vì vậy, ta cho Côn Khư Vực hai lựa chọn. Thứ nhất, toàn bộ di chuyển, nhập vào Đạo Thiên Tiên Vực. Chúng ta đã quy hoạch trăm dặm sơn hà ở đó, có thể tạm thời đáp ứng nhu cầu của các ngươi."
Lời này vừa ra, Cửu Thiên Huyền Quy, Kim Cương Viên Hoàng, Xích Kim Hùng Hoàng đều biến sắc, sát khí lạnh thấu xương tăng vọt, không chút kiêng kỵ dồn ép về phía Đồng Ngôn.
Bọn chúng đoán Đồng Ngôn nhiều nhất là tìm kiếm hợp tác, hoặc yêu cầu Côn Khư Vực cam đoan không can dự vào cuộc chiến giữa Đạo Thiên Tiên Vực và các Tiên Vực Hoàng Đạo khác. Không ngờ tên hỗn đản này lại mở miệng đòi bọn chúng toàn tộc di chuyển, triệt để đầu nhập vào Đạo Thiên Tiên Vực.
Đây không phải đầu nhập, đây là đầu hàng, là muốn Côn Khư Vực trăm vạn Yêu Tộc thần phục.
"Lựa chọn thứ hai?" Thiên Quang Bạch Hổ giọng lạnh lẽo, sát khí ngập trời. Ba Thiên Quang Bạch Hổ phía sau nó đều nhe răng sắc nhọn, phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp.
"Lựa chọn thứ hai là như ta đã nói, thanh trừ mối đe dọa! Đạo Thiên Tiên Vực muốn trong thời gian ngắn nhất giáng lâm xuống Côn Khư Vực. Có thể giết thì giết, có thể bắt thì bắt. Không thể làm bạn hữu, thì chỉ có thể làm chất dinh dưỡng."
Nói xong, Đồng Ngôn bổ sung: "Đừng vội nổi giận, trước nghĩ rõ tình thế Tây Bộ Hoang Châu. Chúng ta sẽ không cho phép bất kỳ mối đe dọa nào tồn tại ở Tây Bộ Hoang Châu, đây là tuyệt đối. Chúng ta có năng lực quét ngang toàn bộ Tây Bộ Hoang Châu, đây cũng là tuyệt đối. Vì vậy, hoặc là quy thuận, hoặc là hủy diệt. Các ngươi không có lựa chọn nào khác, và nhất định phải nhanh chóng đưa ra quyết định."