“Ngươi ở đây rất an toàn!" Thiên Thỏ càng cảm thấy giữa Thiên Mạc và Tần Mệnh có bí mật gì đó. Thái Thúc Nghĩa Dung lại sợ hãi đến mức ấy, chẳng lẽ sợ Tần Mệnh đến giết hắn? Nếu đúng là vậy, hai người này hẳn phải có thâm thù đại hận gì đói
"Xin thứ lỗi nói thẳng, chính ngươi cũng không an toàn!" Thái Thúc Nghĩa Dung nghiêm mặt nói. Hắn đã cẩn thận nghiên cứu về Tần Mệnh, cái gã điên đó tuyệt đối không kiêng kỵ bất cứ chuyện gì hay bất kỳ ai. Trên đời này chỉ có chuyện hắn muốn làm và không muốn làm, chứ không có chuyện hắn phải e ngại.
"Nếu ngươi không có việc gì khác, hãy suy nghĩ kỹ xem đối phó thế nào với Thủy Tổ sắp thức tỉnh đi. Ngài đã ngủ say mấy vạn năm, khó khăn lắm mới thức tỉnh, tuyệt đối không thể chỉ vì vài ba câu của ngươi mà dễ dàng ứng phó. Nếu ngươi không thể đáp ứng được những chất vấn của ngài, đừng hòng sống sót rời khỏi đây!"
Thủy Tổ sắp thức tỉnh? Vẻ mặt căng thẳng của Thái Thúc Nghĩa Dung khẽ run lên. Xem ra đế huyết vẫn là thứ hấp dẫn bọn họ. Chỉ cần có thể mời được Hỗn Độn Thủy Tổ, nhiệm vụ của hắn coi như hoàn thành một nửa. "Đã Thủy Tổ của các ngươi sắp thức tỉnh, các ngươi tốt nhất nên dọn dẹp Hư Vọng Tiên Vực một phen, xử lý các loại mầm họa. Tỉ như, nhanh chóng khống chế Tần Mệnh lại, tránh cho đến lúc đó hắn gây phiền toái cho các ngươi!"
"Chuyện của chúng ta không cần ngươi lo." Thiên Thỏ hừ lạnh. Khống chế? Nói nghe dễ dàng quá. Tần Mệnh thực lực thế nào, thiên hạ ai cũng biết. Cửu Anh cảnh giới gì, chính là Tiên Vũ! Muốn khống chế toàn bộ Tần Mệnh bọn họ, không dùng đến ba vị Tiên Vũ thì đừng hòng, mà còn có thể bị phản kích điên cuồng.
Vực Chủ thì đang đánh thức Thủy Tổ, bên ngoài thì đánh nhau tối trời tối đất?
Thủy Tổ tỉnh lại chẳng phải chỉ cần một hơi là thổi chết hết lũ tộc trưởng các ngươi sao!
"Ta chỉ nhắc nhở thôi. Nếu Hỗn Độn Thủy Tổ sau khi tỉnh dậy mà Tần Mệnh lại gây loạn, các ngươi lại không khống chế nổi, ngài sẽ nghĩ thế nào?" Thái Thúc Nghĩa Dung kích Thiên Thỏ, nhất định phải khống chế Tần Mệnh lại, tốt nhất là giao cho hắn xử lý.
"Thành thật ở đây, chờ đợi Thủy Tổ chất vấn." Thiên Thỏ trừng mắt nhìn Thái Thúc Nghĩa Dung.
"Các ngươi sẽ phải hối hận." Thái Thúc Nghĩa Dung khẽ cau mày. Chẳng lẽ Tần Mệnh đã gặp Vực Chủ Hư Vọng Tiên Vực, và còn làm giao dịch gì đó? Tại sao lại mặc kệ Tần Mệnh ở đó?
Thiên Thỏ đặn đỏ tộc nhân canh chừng Thái Thúc Nghĩa Dung, sau đó rời đi, chạy tới khu quần cư của bộ tộc Cùng Kỳ. Tiên Vũ lão tổ của bọn họ Thiên Thỏ nhất tộc hiện đang ở vạn giới, mà muốn cảnh giác con Hung Vật Cửu Anh kia, cần một Tiên Vũ Đại Yêu hung tàn hơn, Cùng Kỳ lão tổ chính là lựa chọn tốt nhất.
Sau khi Thiên Thỏ tộc trưởng rời đi, Thái Thúc Nghĩa Dung lập tức tìm một chỗ yên tĩnh, giả vờ nhắm mắt minh tưởng.
Thiên Thỏ bọn họ cảnh giác hắn một hồi, xác định là thật mới rời đi.
Nhưng chúng vừa tản ra, Thái Thúc Nghĩa Dung liền mở mắt ra, từ Không Gian Giới Chỉ lấy ra một Ngọc Bài, ngưng tụ tinh huyết và Hồn Ti, viết chữ bằng máu lên trên.
Ngọc bài này là do tộc trưởng tự tay giao cho hắn trước khi đến đây. Chữ viết bằng Hồn Huyết trên đó sẽ hiện rõ trên bia đá ở Tổ Từ, giúp hắn và tộc kịp thời trao đổi tình hình. Nếu tộc có yêu cầu đặc biệt gì, cũng có thể viết lên bia đá ở Tổ Từ, rồi chữ đó sẽ hiện trên ngọc bài.
Ngọc bài này không phải vũ khí, nhưng lại có năng lượng đặc thù, có thể phá vỡ mọi giam cầm, bao gồm cả bình chướng Hư Vọng Tiên Vực, và tạo cộng hưởng với thạch bị trong Thiên Mạc Tổ Từ.
Dù sao Thái Thúc Nghĩa Dung phải đối mặt với Hỗn Độn Thủy Tổ, mà những gì hắn nói lại vô cùng quan trọng, Thiên Mạc tộc trưởng cần phải kịp thời nắm bắt tình hình để chỉ đạo.
Thái Thúc Nghĩa Dung đầu tiên viết lên ngọc bài một dòng tin: "Hỗn Độn Thủy Tổ sắp thức tỉnh."
Đợi đến khi chữ bằng máu dần tan, hắn lại viết tiếp một dòng tin khác: "Tần Mệnh, Cửu Anh, cùng ba thuộc hạ, hiện thân ở Hư Vọng Tiên Vực! Tình hình cụ thể đang điều tra!"
Thái Thúc Nghĩa Dung nhìn những chữ bằng máu đã hoàn toàn nhạt đi, rồi cất Ngọc Bài vào lại trong giới chỉ.
Nếu tộc nhận được tin tức, bí mật liên hệ với tất cả Hoàng Đạo Tiên Vực, tin rằng họ sẽ lập tức tổ chức đội ngũ, tấn công mạnh vào Đạo Thiên Tiên Vực. Chỉ cần Tần Mệnh không ở đó, phòng ngự sẽ giảm xuống mức thấp nhất, mà không có Tần Mệnh, sự kiêng ky của các Tiên Vực khác với nơi đó cũng sẽ không còn nghiêm trọng nữa.
Trong Thiên Mạc Tổ Từ, tộc trưởng Thái Thúc Thiên Lộc chắp tay đứng trước tấm bia đá cổ xưa, đã ba ngày rồi. Dù tin tưởng vào năng lực của Thái Thúc Nghĩa Dung, ông vẫn không dám lơ là đám hung thú ở Hư Vọng Tiên Vực. Thậm chí ông còn lo Thái Thúc Nghĩa Dung quá nóng vội muốn hoàn thành nhiệm vụ mà hành động mạnh tay, khiến Hỗn Độn Thủy Tổ đề phòng.
Cho đến khi chữ bằng máu xuất hiện trên bia đá, Thái Thúc Thiên Lộc mới thở phào nhẹ nhõm.
Nếu Hỗn Độn Thủy Tổ chuẩn bị thức tỉnh, sự việc hẳn là đã thành công hơn một nửa. Dù Hỗn Độn Thủy Tổ được mệnh danh là Tiên Vũ mạnh nhất dưới Đại Đế, thậm chí có thể ảnh hưởng đến chiến trường Đế Cấp, nhưng Tiên Vũ vẫn chỉ là Tiên Vũ. Hơn ai hết, Hỗn Độn Thủy Tổ khát khao tiến vào Đế Cảnh. Hơn nữa, ngài chắc chắn rất tự tin vào thực lực của mình, không lo lắng gì về việc xông vào Luân Hồi Đảo, và không tin ai có thể tính kế được ngài. Vậy nên... chỉ cần ngài tỉnh lại, cơ bản coi như đã thành công.
"Thông báo Trưởng Lão Hội, chuẩn bị đế huyết!"
Gương mặt lạnh lùng lâu ngày của Thái Thúc Thiên Lộc hiếm khi giãn ra, tỏ vẻ rất hài lòng với việc Thái Thúc Nghĩa Dung đã làm.
"Tuân lệnh!" Hai thị vệ phía sau xoay người định rời đi, nhưng chữ bằng máu lại xuất hiện trên bia đá một lần nữa.
"Khoan đã!" Thái Thúc Thiên Lộc giơ tay ngăn hai thị vệ lại, nghiêm nghị nhìn dòng chữ trên bia đá.
"Tần Mệnh?" Hai thị vệ trao đổi ánh mắt kinh ngạc. Sao cái gã điên đó lại ở Hư Vọng Tiên Vực? Có nhầm lẫn gì không?
Ánh mắt Thái Thúc Thiên Lộc hơi ngưng lại, con ngươi sâu thẳm hiện lên tia lạnh lẽo.
Chuyện gì đây?
Tần Mệnh lại mang cả Cửu Anh đến Hư Vọng Tiên Vực, bọn chúng muốn làm gì? Kết minh sao!
Mọi người nhìn nhau, bất ngờ và khó tin, nhưng rất nhanh sau đó sắc mặt đều trở nên ngưng trọng.
"Tộc trưởng, đây là cơ hội! Lập tức tung tin này ra, tất cả Hoàng Đạo Tiên Vực sẽ lập tức triệu tập cường giả đến Tây Bộ Hoang Châu. Tần Mệnh không ở đó, Cửu Anh cũng không ở đó, lực lượng phòng ngự ở đó coi như thiếu mất một phần ba." Thị Vệ Trưởng lập tức nhắc nhở. Đạo Thiên Tiên Vực sở dĩ uy hiếp thiên hạ, khiến các Hoàng Đạo Tiên Vực kiêng kỵ, phần lớn là do Tần Mệnh. Chỉ cần Tần Mệnh không ở đó, bọn họ chẳng còn gì phải cố kỵ nữa.
Đây là cơ hội tốt hiếm có!
Thái Thúc Thiên Lộc lại trầm mặc, không cảm xúc nhìn những chữ bằng máu đang mờ đần trên bia đá, rất lâu không nói gì.
"Tộc trưởng?" Các thị vệ thấy lạ, chẳng lẽ ông sợ có bẫy? Nhưng nếu Thái Thúc Nghĩa Dung không nắm chắc phần thắng, không đời nào dùng Huyết Thư truyền tin, vậy thì chắc chắn là Tần Mệnh rồi.
"Không cần dùng đế huyết!" Thái Thúc Thiên Lộc trầm giọng nói.
"Vì sao?"
"Mục đích chúng ta thăm dò Luân Hồi Đảo là để điều tra bối cảnh thật sự của Tần Mệnh. Giờ đã có cơ hội bắt được Tần Mệnh, thì không cần phải đến Luân Hồi Đảo nữa! Truyền tin cho tất cả Hoàng Đạo Tiên Vực, dùng danh dự của Thiên Mạc làm bảo đảm, nói cho họ biết Tần Mệnh và Cửu Anh đang bí mật bái phỏng Hư Vọng Tiên Vực, thỉnh cầu họ liên danh yêu cầu Hư Vọng Tiên Vực bắt giữ Tần Mệnh!"
Ồ? Mọi người lập tức hiểu ra. Nếu Tần Mệnh tự chưi đầu vào lưới, thì cứ bắt trực tiếp là xong, cần gì dùng đến đế huyết, mời Hỗn Độn Thủy Tổ làm gì!
"Triệu tập hết tất cả những người có thể, mặc kệ là Thánh Vũ, Thiên Vũ hay Hoàng Vũ, còn sống thì đều điều động. Chuẩn bị phối hợp hành động."
"Đánh thức các lão tổ đang ngủ say, hai vị Tiên Vũ, mười vị Hoàng Vũ, đến phục kích bên ngoài Hư Vọng Tiên Vực. Nếu Hư Vọng Tiên Vực không khống chế nổi Tần Mệnh, hoặc Tần Mệnh có cách nào trốn thoát, chúng ta sẽ tự tay bắt!"
"Liên lạc lại với Ám Thánh Giáo, Sinh Tử Nha Môn, Thái Dương Thần Cung, trà trộn vào Tây Bộ Hoang Châu, tung tin Tần Mệnh bị nhốt ở Hư Vọng Tiên Vực với tốc độ nhanh nhất, nhất là nhằm vào Đạo Thiên Tiên Vực! Nếu Tần Mệnh không ở đó, thì không ai có thể trấn áp những cường tộc kia. Bọn chúng nhận được tin tức chắc chắn sẽ hỗn loạn, thậm chí có thể điều động Hoàng Vũ đến Trung Châu tìm cách cứu viện Tần Mệnh."
"Ra lệnh bắt buộc cho ba tổ chức sát thủ, không tiếc bất cứ giá nào tiêu diệt bọn chúng. Ra một tên, giết một tên, ra hai tên giết cả đôi, ra cả đám thì đừng hòng một ai sống sót."
Thái Thúc Thiên Lộc trong chốc lát đã vạch ra một kế hoạch phản công khổng lồ, mũi nhọn chĩa thẳng vào Tần Mệnh và Đạo Thiên Tiên Vực!
"Tuân lệnh!" Bên trong và bên ngoài Tổ Từ, các thị vệ phấn chấn hô to, nhanh chóng tản ra.