Không lâu sau đó, Thiên Mệnh Tiên Vực, Hỗn Độn Tiên Vực, Thôn Thiên Ma Vực, Thiên La Vực đều nhận được tin tức.
Các Tiên Vũ, Hoàng Vũ cao ngạo đều im lặng, một ngọn lửa giận bùng lên trong lồng ngực, nhưng lại như bị thứ gì đè nén, không thể nào phát tiết.
Bọn họ tự tin cho rằng Tần Mệnh sẽ đến mạo hiểm, hóa ra chỉ là mong muốn đơn phương?
Bọn họ rầm rộ tuyên cáo thiên hạ, kết quả Tần Mệnh chẳng thèm ngó ngàng, lại chạy đến nơi khác bố trí U Minh Quỷ Môn?
Đây không chỉ là coi thường, mà còn là miệt thị!
Bọn họ cảm thấy như bị bẽ mặt trước toàn thiên hạ một lần nữa.
Nhưng việc Tần Mệnh đến Vĩnh An trấn bố trí U Minh Quỷ Môn không thể xem thường. Nếu Tần Mệnh thành công, thế giới mới sẽ có thêm một lối vào U Minh "công cộng" thứ hai, dẫn vong hồn và tử khí từ hàng vạn, thậm chí hàng chục vạn dặm xung quanh hội tụ về đó. Đó là một nguồn năng lượng kinh khủng, Minh Kiều Chi Chủ khôi phục Tiên Vũ sẽ nằm trong tầm tay!
Vì Tần Mệnh không ở Huyền Thiên Thánh Địa, và cũng không có ý định đến, bọn họ không cần phải chờ đợi thêm. Bốn Tiên Vực nhanh chóng bàn bạc rồi triệu tập khẩn cấp tất cả thế lực Hoàng Đạo trong Huyền Thiên Thánh Địa, nhưng chỉ có Lộc Môn Sơn, Thiên Vấn Thư Viện, Huyết Hải Thánh Điện, Hình gia, Tứ Linh Man Tộc, và Vũ Hồn Điện "chậm chân" là đồng ý hợp tác.
Tần Mệnh và những người khác đang cố gắng tìm kiếm bí cảnh thứ hai chưa được phát hiện, nhưng không mấy thuận lợi, đành tạm gác lại để đối phó với việc quan trọng hơn: hội nghị liên minh!
Khi Đái La Trà dẫn Tần Mệnh đến sơn cốc, nơi này đã bắt đầu tranh luận gay gắt.
Việc Tần Mệnh không xuất hiện ở Huyền Thiên Thánh Địa mà lại đến Vĩnh An Trấn khiến họ cảm thấy thất bại và nhục nhã, đồng thời thúc đẩy quyết tâm thảo phạt Tần Mệnh.
Họ không có ý kiến gì về việc hợp tác, mà tranh luận về phương thức tấn công, số lượng cường giả các Tiên Vực, Hoàng Đạo điều động và sự phối hợp.
"Ta không đề nghị tấn công bất ngờ Vĩnh An Trấn. Từ khi nhận được tin tức đến khi đuổi đến đó mất khoảng mười ngày. Tần Mệnh có lẽ đã rời đi từ lâu," Điện chủ Huyết Hải Thánh Điện Bùi Vô Hối khoanh tay đứng một bên. Vì cướp được "Nhân Hoàng Quyền Trượng" từ tay Thiên Mạc, tâm trạng ông ta rất tốt. Thiên Mạc liên tục đòi lại, nhưng đáng tiếc là Thiên Mạc không thể điều động đủ nhân lực để chèn ép ông ta. Chỉ cần ông ta mang được Nhân Hoàng Quyền Trượng về Huyết Hải Thánh Điện, nó sẽ vĩnh viễn thuộc về ông ta.
Mặc dù Huyết Hải Thánh Điện đã có ba Trấn Điện Chi Bảo, ông ta vẫn muốn có thêm một cái nữa. Biết đâu năng lượng bên trong có thể giúp ông ta đột phá, tiến vào Tiên Vũ Cảnh.
Huyết Hải Thánh Điện đã hơn hai nghìn năm không có ai đạt đến Tiên Vũ. Nếu ông ta thành công, không chỉ được ghi vào sử sách của Thánh Điện mà còn nâng cao vị thế của Huyết Hải Thánh Điện.
"Ta đồng ý với ý kiến của Bùi điện chủ. Tần Mệnh rất có thể chỉ đến đó đò xét tình hình, tìm kiếm bí mật gì đó, chứ không nhất định muốn đả thông sinh tử lưỡng giới ở đó. Giờ có lẽ hắn đã rời đi rồi. Chúng ta vội vã chạy đến, nếu công đã tràng, lại thành trò cười," Sơn chủ Lộc Môn Sơn là một con Huyền Điểu mang huyết mạch Thượng Cổ. Dù hình thể nhỏ bé, cánh chim lại lộng lẫy, tỏa ra ánh sáng thần bí, như một vệt sáng trong tính hà vô tận.
"Dù Tần Mệnh làm gì ở đó, chúng ta cũng không thể làm ngơ. Hãy nghĩ về những việc Tần Mệnh đã làm từ khi rời khỏi Luân Hồi Đảo. Hễ ra tay, hắn tuyệt không đơn giản, hoặc là lập mưu, hoặc là muốn tính kế ai đó. Ta đề nghị chúng ta phải nhanh chóng hành động, đến thẳng Vĩnh An Trấn," Gia chủ Hình gia Hình Thiên Trạch mặt mày âm trầm. Chỉ cần nhắc đến cái tên Tần Mệnh, trong lòng ông ta lại trào dâng một ngọn lửa giận.
Uy danh của Tần Mệnh hiện tại phần lớn được xây dựng trên sự sỉ nhục Hình gia bọn họ: Đại Địa Tử Đỉnh, muội muội của ông ta, phụ thân ông ta!
Hình Thiên Trạch hận không thể tự tay xé xác Tần Mệnh, nhưng Hình gia sau khi mất đi phụ thân và muội muội, cơ bản đã mất khả năng rời Tây Bộ Hoang Châu để tấn công Tần Mệnh. Khi biết Tần Mệnh thu nạp ba cường tộc vạn giới, ông ta càng tuyệt vọng, cảm thấy không còn hy vọng báo thù. Vì vậy, khi nghe tin tứ phương Tiên Vực công khai hội nghị, ông ta đã đến đây đầu tiên, luôn mong ngóng chờ đợi, không còn tâm trí nào tìm kiếm Huyền Thiên Thánh Địa.
"Ta đề nghị trước tiên tấn công Vĩnh An Trấn. Dùng sức mạnh của Tiên Vũ, Hoàng Vũ, liên thủ hủy diệt nơi đó, san bằng hoàn toàn khu vực trong phạm vi mấy trăm dặm, để Tần Mệnh sau này không thể lợi dụng nó để đả thông sinh tử lưỡng giới. Sau đó tiến thẳng đến Hỗn Loạn Tuyết Nguyên, tiêu diệt Lăng Tiêu Thiên Quốc," Nhị Hoàng Tử Tứ Linh đầy sát khí, thất vọng vì không thể chặn đánh Tần Mệnh ở Huyền Thiên Thánh Địa, nhưng việc tập hợp được nhiều Hoàng tộc như vậy khiến họ hoàn toàn có hy vọng vây quét Lăng Tiêu Thiên Quốc.
Phó viện trưởng Thiên Vấn Thư Viện Mộ Dung Thanh Hà nói: "Ta đồng ý với ý kiến của Nhị Hoàng Tử, trước đến Vĩnh An, sau đó đến Thiên Quốc. Bên cạnh Tần Mệnh có Minh Kiều Chi Chủ và Yên Vũ Quốc Chủ, đều có thể tiến vào Tiên Vũ bất cứ lúc nào. Chúng ta không thể kéo dài thêm, nhất định phải hành động nhanh chóng."
Địa Tâm Cổ Long và những người khác đều khống chế hình thể, kiềm chế uy thế, chiếm cứ một phương giữa không trung, theo dõi các cuộc thảo luận và thái độ của các bên. Thực ra, trước khi tất cả Hoàng Đạo đến, họ đã bàn bạc xong. Để tránh Tần Mệnh giở trò gì ở Vĩnh An Trấn, dù Tần Mệnh còn ở đó hay không, họ cũng phải đến xem rồi phá hủy khu vực luôn bị các bên kiêng kỵ đó, sau đó vây quét Lăng Tiêu Thiên Quốc.
"Đái điện chủ, ý của ngươi thế nào?" Kim Thọ Hổ, một trong Thiên La Ngũ Lão, nhận thấy Đái La Trà và những người khác rất im lặng nên lên tiếng hỏi thăm.
"Chúng ta đã đến đây, chắc chắn là muốn vây quét Lăng Tiêu Thiên Quốc. Về việc đến Vĩnh An Trấn, các ngươi muốn đi thì chúng ta đồng ý, các ngươi không muốn đi thì chúng ta cũng không có ý kiến. Ta quan tâm hơn đến việc làm thế nào để hạ gục Lăng Tiêu Thiên Quốc. Hả... Xin thứ lỗi vì mạo muội, ta có một chuyện không rõ, mong các vị giải thích. Nói trước, ta không nghi ngờ ai, cũng không đả kích khí thế, chỉ là đã quyết định ra tay thì không thể sai sót, và nhất định phải bắt được Tần Mệnh."
"Nói!" Địa Tâm Cổ Long và những người khác đều nhìn về phía Đái La Trà.
Trong đầu Đái La Trà không ngừng vang vọng giọng nói của Tần Mệnh, và ông ta thuật lại từng chữ: "Vì sao Hỗỗn Độn Tiên Vực và Nam Hoang Man Tộc trước đó đã vây quét Lăng Tiêu Thiên Quốc, lại đột ngột rút lui?”
Các cường giả Huyền Điểu đều nhìn về phía Địa Tâm Cổ Long. Đây cũng là điều họ tò mò, nhưng chưa kịp hỏi, không ngờ Đái La Trà đã thẳng thắn nói ra.
Địa Tâm Cổ Long im lặng một lát rồi nói thẳng: "Lăng Tiêu Thiên Quốc vốn là một vũ khí cỡ lớn. Nơi đó còn phong ấn đầu của Băng Sơn Cự Linh, một Thượng Cổ Thánh Linh, và Tần Mệnh đã dùng phương thức đặc biệt để khống chế nó."
"Khống chế? Xin Cổ Long giải thích rõ ràng."
"Tần Mệnh có thể dẫn nổ toàn bộ Lăng Tiêu Thiên Quốc! Bao gồm cả đầu Thánh Linh bên trong! Hắn còn có thể bố trí ở Hỗn Loạn Tuyết Nguyên, và có thể dẫn nổ phần thân Thánh Linh được chôn cất ở đó!" Thực ra, Địa Tâm Cổ Long không hoàn toàn chắc chắn Tần Mệnh có thể dẫn nổ Tuyết Nguyên hay không, nhưng để giữ thể diện cho Hỗn Độn Tiên Vực, ông ta đã nói rất khẳng định, và còn cố ý phóng đại thêm.
Mộ Dung Thanh Hà và những người khác đều hơi biến sắc mặt. Vậy mà lại có thể dẫn nổ Thiên Quốc? Thiên Quốc đó được các Luyện Khí Tông Sư đến từ thế giới cũ tạo ra vào thời Thiên Địa Sơ Khai, vô cùng phức tạp và huyền điệu, lại có uy lực to lớn, đã trôi nổi ở đó hàng vạn năm. Nếu thực sự bị dẫn nổ, uy lực có thể tưởng tượng được. Và Thượng Cổ Thánh Linh sau khi chôn cất đã hòa nhập với Hỗn Loạn Tuyết Nguyên. Nếu đẫn nổ Thánh Linh, đồng nghĩa với việc dẫn nổ Tuyết Nguyên, cũng sẽ tạo ra uy lực to lớn.
Thảo nào Hỗn Độn Tiên Vực và Nam Hoang Man Tộc khí thế hừng hực đi qua, nhưng lại chật vật rút lui.
Địa Tâm Cổ Long nói tiếp: "Tần Mệnh đã sớm di chuyển rất nhiều Dực Nhân ra khỏi Thiên Quốc, nhưng vẫn còn hơn một trăm vạn người bình thường ở lại. Nếu đồng loạt dẫn nổ, đó cũng là một sức mạnh nguy hiểm. Cân nhắc tình hình lúc đó, chúng ta không tiếp tục mạo hiểm."
"Tần Mệnh thực sự có thể dẫn nổ? Các ngươi tự mình trải nghiệm, hay là bị Tần Mệnh dọa sợ?" Bùi Vô Hối ăn nói sắc bén, thẳng thắn.
"Tần Mệnh phất tay liền phá nát hàng chục dặm bên ngoài Thiên Quốc, chúng ta tận mắt chứng kiến," Địa Tâm Cổ Long có chút bất thiện. Chữ "dọa sợ" đặt lên người Long Tộc bọn họ vốn đã là một sự sỉ nhục.