Huyền Thiên Thánh Địa chìm trong náo loạn. Năm khu bí cảnh ẩn giấu kỹ lưỡng trong Thiên Mạc bị phát hiện và phá hủy trong vòng một ngày, trước khi viện binh kịp đến. Ngoại trừ Tịch Diệt Thiên Tôn bị hai đại Không Gian Hoàng Vũ ngăn cản, bảo vệ được bí bảo, những nơi khác đều bị cướp sạch.
Tuy nhiên, ngoài Điện chủ Huyết Hải Thánh Điện có thể xác định danh tính, ba khu còn lại đều bị những kẻ thần bí phá hoại. Không ai rõ diện mạo, thậm chí không biết cảnh giới hay võ pháp của chúng.
Mọi người đều cảm thấy bất thường, nhưng không ai chắc chắn ai là chủ mưu.
Có người nghi ngờ Tần Mệnh đã trà trộn vào, kẻ khác cho rằng do Tiên Vực gây ra, hoặc thậm chí là các Hoàng Đạo khác như Vô Tướng Tự, Tinh Hà Kiếm Tông, nhưng tất cả chỉ là phỏng đoán vô căn cứ.
Tin tức lan truyền, khơi dậy lòng tham của đám thám hiểm giả.
Năm khu bí cảnh đã bị phát hiện, biết đâu còn nhiều nơi khác? Nếu tìm được, có lẽ...
Thiên Mạc thực sự còn giấu hai khu bí cảnh, nhưng lần này họ không dám lơ là. Hai vị Không Gian Hoàng Vũ cùng đông đảo tộc nhân Thiên Mạc tập trung tại đó, sẵn sàng nghênh chiến.
Điều này chẳng khác nào cung cấp một chỉ dẫn rõ ràng cho hàng chục vạn cường giả, nhưng dù có rất nhiều kẻ kéo đến, không mấy ai dám thực sự khiêu khích. Dù sao, với Không Gian Hoàng Vũ trấn thủ, cùng sự phối hợp của tộc nhân, trừ phi Tiên Vực công khai cướp đoạt, còn lại khó lòng phá vỡ cấm chế, đoạt bí bảo.
Thiên Mạc cảnh giác với sự xao động xung quanh, đồng thời tranh thủ cơ hội, công bố Huyền Thưởng Lệnh trước mặt mọi người. Bất kỳ ai tìm được manh mối về những linh bảo bị mất trong ba khu bí cảnh, sẽ được trọng thưởng. Ai xác định được mục tiêu, trọng thưởng. Ai đoạt lại được linh bảo, trọng thưởng!
"Huyết Hải Thánh Điện thế nào rồi?" Thái Thúc Nghĩa Dung đích thân trấn giữ khu bí cảnh suýt bị Tịch Diệt Thiên Tôn chiếm giữ. Trận pháp tại đây bị phá hoại nghiêm trọng, may mắn lão tổ trấn thủ còn sống, hai người phối hợp kích hoạt lò luyện, có thể chống lại ba, bốn Hoàng Vũ vây công.
Chỉ là tên Tịch Diệt Thiên Tôn đáng ghét kia dù bị đánh lui, vẫn lảng váng ở phía xa, rình mò cơ hội.
"Điện chủ Bùi Vô Hối trốn vào khu quần cư, từ chối trở về, cũng không chấp nhận bất kỳ đàm phán nào. Hắn mang theo Âm Dương Trấn Hồn Luân, Trấn Điện Chi Bảo của Huyết Hải Thánh Điện, đe dọa sẽ khai chiến nếu ai đến gần. Nhị Hoàng Tử Tứ Linh Man Tộc và Mộ Dung viện trưởng Thiên Vấn Thư Viện tuy không tỏ thái độ, nhưng rõ ràng không cho phép chúng ta khai chiến với Bùi Vô Hối lúc này."
Thái Thúc Nghĩa Đức mặt mày u ám. Họ bận trấn thủ ba đại bí cảnh, không rảnh điều động thêm người. Hơn nữa, Bùi Vô Hối mang theo Âm Dương Trấn Hồn Luân, hung binh nổi danh thiên hạ, cùng hai vị Hoàng Vũ hộ vệ, thực lực không thể khinh thường. Việc cướp lại linh bảo vô cùng khó khăn. Nhưng linh bảo mà Huyết Hải Thánh Điện chiếm được vô cùng quan trọng: Nhân Hoàng Quyền Trượng, thứ được cho là có thể ban pháp lệnh cho chúng sinh.
Nhân Hoàng Quyền Trượng là vũ khí do một vị Nhân Tộc Chí Tôn mang từ thế giới cũ đến, có thể cảm ngộ Thiên Đạo, ban pháp lệnh cho chúng sinh. Nơi nào có ánh sáng của nó, vạn vật đều thần phục. Nó từng rực rỡ trong những ngày đầu khai phá thế giới mới, được xếp vào Thái Sơ Bách Binh Bảng, được sử sách ghi chép đậm nét. Sau bị hủy trong Thí Thần chi chiến, rồi bặt vô âm tín.
Khoảng hai vạn năm trước, một trưởng lão Thiên Mạc tìm thấy một mảnh vỡ trong lăng mộ, khơi gợi sự hứng thú của họ, và họ bắt đầu tìm kiếm những mảnh còn lại. Dù việc tìm kiếm không thuận lợi, nhưng sau vạn năm gián đoạn, họ thực sự đã tập hợp đủ, và đưa đến Huyền Thiên Thánh Địa rèn lại, hy vọng tái hiện huy hoàng của Thái Sơ Thánh Binh này.
"Tạm thời đừng quản hắn, chỉ cần hắn còn ở Huyền Thiên Thánh Địa, Nhân Hoàng Quyền Trượng là của chúng ta! Nam Cung Phi Yến đến chưa?”
"Đang trên đường. Ngươi nghi ngờ là Tần Mệnh?"
"Bí cảnh của chúng ta đều được chôn giấu kỹ lưỡng, dù Tần Mệnh có thông thiên chi năng, cũng không thể phát hiện hết được." Thái Thúc Nghĩa Dung lắc đầu. Ông không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra, trong đầu liên tục hiện lên các khả năng, rồi lại phủ định. Nhất là Tần Mệnh, ông đã cân nhắc đi cân nhắc lại. Cố chấp thì có thể tìm ra lý do, nhưng phủ nhận cũng không thiếu chứng cứ. Vì vậy, ông hy vọng Nam Cung Phi Yến sẽ đến sớm.
Thái Thúc Nghĩa Đức và những người khác đều vô cùng khó hiểu, thậm chí nghi ngờ có nội gián.
Thái Sơ Nghĩa Dung hỏi: "Đã tìm được những người phát hiện bí cảnh lúc đó chưa?"
"Chỉ tìm được vài người, nhưng có vẻ họ chỉ may mắn phát hiện ra." Trong quá trình điều tra, họ phát hiện năm khu bí cảnh đều bị phát hiện bởi những võ giả bình thường. Sau khi hoảng sợ bỏ chạy, họ cố ý tung tin. Nhưng không đễ điều tra ai là người phát hiện cụ thể. Sau nửa ngày vất vả, họ mới bắt được ba người, nhưng không khai thác được gì.
"May mắn? Ngươi còn không tin, ta tin sao? Tộc nhân tin sao? Thẩm tra cho ta! Thẩm tra đến chết!"
Đúng lúc này, một tộc nhân Thiên Mạc vội vã chạy tới: "Phát hiện Tần Mệnh!"
"Tần Mệnh tiến vào?" Thái Thúc Nghĩa Dung tinh thần chấn động.
"Đáng chết, quả nhiên là hắn." Thái Thúc Nghĩa Đức và những người khác lộ sát khí.
"Tần Mệnh không vào Huyền Thiên Thánh Địa. Có người phát hiện hắn xuất hiện ở Bắc Địa, cách đây một vạn bảy ngàn cây số."
"Bắc Địa ở đâu?"
"Tử Thành, Vĩnh An Trấn!"
"Vĩnh An Trấn?" Thái Thúc Nghĩa Dung và những người khác lập tức nhíu mày. Vĩnh An Trấn không phải là cổ thành hùng vĩ, cũng không sản sinh nhân vật đặc biệt nào, nhưng một đoạn lịch sử đặc thù biến nơi này thành tử địa nổi tiếng thiên hạ.
Sau Thí Thần chi chiến, khi U Minh Địa Ngục đối mặt với sự xâm lăng của vạn tộc, một bộ phận Bất Tử Tộc đã xông vào Đại Thế Giới, giáng lâm tại Vĩnh An Trấn.
Không ai biết tại sao họ chọn nơi này, nhưng kể từ đó, Vĩnh An Trấn và hàng trăm đặm sông núi xung quanh biến thành Tử Vong Chỉ Địa. Minh Hỏa vĩnh viễn phiêu đãng, quỷ khí bao trùm, ngay cả ánh mặt trời chói chang cũng không thể xuyên thấu bóng tối vô biên. Nơi này giống như một U Minh thu nhỏ trong Đại Thế Giới. Dù có hơi khoa trương, nhưng môi trường nơi đây thực sự rất giống U Minh Địa Ngục. Thậm chí, những sinh linh chết chóc trong phạm vi hàng ngàn đặm xung quanh đều bị triệu hồi đến đây, rồi... biến mất một cách bí ẩn.
Giống như cánh cửa địa ngục, Tử Linh Hải Vực!
"Tần Mệnh cưỡi Ngũ Trảo Kim Long giáng lâm Vĩnh An Trấn, kim quang xuyên qua Tử Khí, hàng trăm vạn ác quỷ kêu gào thảm thiết, gây ra bạo động. Thậm chí có người nói đã thấy bóng dáng Địa Ngục Chi Môn. Kiếm Thần Cốc gần Vĩnh An Trấn đến tìm hiểu tình hình, kết quả chạm trán Tần Mệnh. Ngũ Trảo Kim Long không ra tay, Tần Mệnh một mình đánh trọng thương ba Hoàng Vũ, bao gồm cả Cốc chủ Kiếm Thần Cốc. Nghe nói khi Cốc chủ Kiếm Thần Cốc rời đi, đã phải sử dụng Trấn Tộc Thánh Kiếm, nhưng kiếm đã bị bỏ lại."
Tộc nhân kia thần sắc ngưng trọng tường thuật lại.
Kiếm Thần Cốc không thuộc ba mươi sáu Hoàng Đạo, nhưng là tông phái mạnh nhất trong phạm vi ngàn dặm, từng có thời đại xuất hiện sáu tôn Hoàng Vũ. Cốc chủ đương thời là Hoàng Vũ đỉnh phong.
“Tin tức này đáng tin?"
"Thiên chân vạn xác! Cốc chủ Kiếm Thần Cốc tức giận, phái người thông báo cho tổ chức sát thủ gần đó, một phân bộ của Sinh Tử Nha Môn. Tin tức từ đó mới truyền đến chúng ta. Tần Mệnh giáng lâm không hề che giấu, rất nhiều người tận mắt chứng kiến. Hắn dường như đang bố trí gì đó ở đó. Tin tức sẽ sớm lan đến các Hoàng Đạo Tiên Vực."
"Chẳng lẽ Tần Mệnh muốn bố trí U Minh Quỷ Môn ở Vĩnh An Trấn?" Thái Thúc Nghĩa Dung chợt nghĩ đến một khả năng. Hiện tại thiên hạ đều cho rằng Tần Mệnh sẽ tìm cách trà trộn vào Huyền Thiên Thánh Địa, nhưng Tần Mệnh lại lợi dụng cơ hội này để tránh sự giám sát của các bên, làm việc hắn thực sự muốn làm - một lần nữa dựng U Minh Quỷ Môn giữa sinh tử hai giới!
Chỉ khi thực sự đả thông sinh tử hai giới, U Minh Quỷ Môn của Tần Mệnh mới có thể thôn phệ oán khí vong hồn, tăng cường sức mạnh cho Minh Kiều chi chủ, thậm chí giúp Minh Kiều chi chủ trở lại cảnh giới Tiên Vũ.
Nhìn khắp thiên hạ, những U Minh cửa vào trước đây đều đã bị phong ấn, và bị các Tiên Vực bí mật khống chế. Duy nhất có thể lợi dụng tốt có lẽ là Vĩnh An Trấn. Năm đó, tại sao U Minh Quỷ Tộc chọn nơi đó để giáng lâm vẫn là một bí ẩn, nhưng chắc chắn ẩn giấu một bí mật nào đó, và Minh Kiều chi chủ hiển nhiên biết bí mật đó.
"Chúng ta muốn lợi dụng Tần Mệnh, kết quả Tần Mệnh lại lợi đụng chúng ta." Một tộc nhân Thiên Mạc không khỏi cảm thán về cách làm việc khác người của Tần Mệnh. Hiện tại các bên đều chú ý đến nơi này. Đến khi họ có được tin tức về Vĩnh An Trấn và tập hợp lực lượng đuổi đến, có lẽ Tần Mệnh đã bố trí xong, hoặc đã lấy được thứ hắn muốn và rời đi.
"Tần Mệnh ở Vĩnh An Trấn, vậy ai đang tấn công bí cảnh của chúng ta?"
Thái Thúc Nghĩa Dung thất vọng, đồng thời càng thêm cảnh giác.
Nếu không phải Tần Mệnh, ai có thể dễ dàng phát hiện năm khu bí cảnh của họ, ai có thể phá vỡ pháp trận, giết chết Trấn Thủ giả, và cướp đi linh bảo trong thời gian ngắn như vậy?
So với kế hoạch bắt Tần Mệnh, khảo vấn bí mật của hắn, ông hiện tại quan tâm đến linh bảo của mình hơn.