"Đừng hoảng! Loại pháp trận này có giới hạn của nó, chỉ cần vượt qua giới hạn đó, có thể phá từ bên trong!" Kim Thọ Hổ gào lớn, trấn an bầu không khí đang xao động.
"Nói thì hay lắm, nó có chờ tích lũy đến cực hạn đâu, bên trong nó xả ra ngay ấy chứ, ai mà chịu nổi." Một Hoàng Vũ lập tức đáp trả, giọng điệu khó chịu. Bọn họ vốn tự tin có thể dễ dàng phá tan phòng tuyến này, tha hồ tàn sát, ai ngờ lại bị nó chặn đứng. Đây không phải là đồ của Lăng Tiêu Thiên Quốc, càng không thể là bảo vật trấn tộc của Hình Thiên Ma Tộc, rất có thể là Tần Mệnh giở trò.
Cái thằng điên này còn biết bày pháp trận nữa à?
Hắn còn cái gì không biết vậy?
Đám người vừa tức giận vừa thất vọng. Vất vả tấn công nửa ngày, kết quả bên trong lại phản công. Ra sức tấn công, bên trong lại dồn năng lượng phản kích. Thế này thì đánh đấm gì, chẳng khác nào mang năng lượng đến cho nó!
Cứ thế này, bọn họ mệt gần chết, lại còn bị đánh cho tan tác.
"Thằng chó nào bày ra cái pháp trận thất đức này!" Một Cự Ma giận dữ gầm lên.
"Cứ việc tấn công, nếu pháp trận phản kích, chúng ta có vũ khí trấn áp!" Tứ Linh lão tổ đột nhiên tiến lên, vung ra một tòa Thiết Sơn, đánh thẳng lên trời.
Thần uy ngập trời bùng nổ, uy áp áp đảo tất cả, lập tức dẹp tan tiếng ồn ào bàn tán.
Thiết Sơn trông xù xì xấu xí, nhưng lại nặng vô cùng, không gian xung quanh nứt toác, như thể không chịu nổi trọng lượng của nó.
“Đây là... Càn Khôn Thạch?”
Thái Long kinh hô, mắt sáng rực, dán chặt vào Thiết Sơn.
"Tứ Linh Man Tộc mang cả Càn Khôn Thạch ra đây ư?!" Tất cả cường giả Hoàng Đạo đều biến sắc, không tin vào mắt mình.
Càn Khôn Thạch danh tiếng lẫy lừng từ xưa đến nay, ai ai cũng biết, là bảo vật mà Tứ Linh Man Tộc dùng để tu luyện càn khôn nhãn.
Không giống như U Minh Địa Ngục khó kiểm soát, Càn Khôn Thạch hoàn toàn thuộc về Tứ Linh Man Tộc, khắc dấu ấn của họ.
Hậu duệ Tứ Linh Man Tộc từ khi sinh ra đều tập trung trước Càn Khôn Thạch, hấp thụ năng lượng bên trong, cảm ngộ sức mạnh càn khôn, khai mở Càn Khôn Song Nhãn.
Nguồn gốc của Càn Khôn Thạch còn đáng sợ hơn, vốn là ngọn núi nâng đỡ một trong tam đại thần khí Càn Khôn Ấn. Sau Sáng Thế, Càn Khôn Ấn và ngọn núi nâng đỡ nó cùng biến mất, nhưng người đời đào ngọn núi đó lên, cùng với đất đai xung quanh mấy ngàn dặm dung luyện lại, cuối cùng tạo thành khối Thiết Sơn này.
Tuy xấu xí, nhưng nó sở hữu sức mạnh càn khôn vô song.
Vốn thuộc về Vĩnh Hằng Tiên Vực, sau bị Tứ Linh Man Tộc cướp đi, trấn giữ ở Nam Hoang. Hàng vạn năm qua, Càn Khôn Thạch chưa từng rời Nam Hoang, ai ngờ lại thấy nó ở đây.
"Có Càn Khôn Thạch trấn giữ, cứ việc đánh!" Tứ Linh lão tổ hào hứng hô lớn. Càn Khôn Thạch cũng như U Minh Quỷ Môn, là bảo vật trấn tộc của Tứ Linh Man Tộc. Chính nhờ chúng, Tứ Linh Man Tộc mới bảo toàn được truyền thống Càn Khôn Song Nhãn, đồng thời thống trị toàn bộ Nam Hoang chỉ với trăm người.
Lần này, để chiếm lấy Ù Minh Quỷ Môn, Tứ Linh Man Tộc quyết định mang Càn Khôn Thạch xuất chiến. Không chỉ để đoạt lại U Minh Quỷ Môn, mà còn để trấn sát Minh Kiều chỉ chủ, chuyển đời Cửu U Thai. Đến lúc đó, dù Vũ Hồn Điện có ngăn cản cũng không nương tay. Hơn nữa, có Càn Khôn Thạch, không ai có thể ngăn cản hắn mang U Minh Quỷ Môn về Nam Hoang.
Thiên La lão tổ Kim Thọ Hổ tiến lên: "Tứ Linh Man Tộc đã lấy ra Càn Khôn Thạch, Thiên La Vực chúng ta cũng không giấu giếm. Cứ việc đánh, nguy hiểm để ta lo."
"Oanh!"
Vạn trượng hào quang bùng nổ, sơn hà ngàn dặm của Lăng Tiêu Thiên Quốc rung chuyển. Ánh sáng bạc dệt thành đại đạo chi pháp, bao trùm cả không gian.
Một vầng Hạo Nguyệt khổng lồ từ vô tận hư không ép ra, vắt ngang bầu trời.
Nó như một vị thần linh, trên nâng chín tầng trời, đưới trấn Cửu U, áp chế tất cả, khiến Càn Khôn Thạch cũng rung chuyển. Nó như một chiến binh tuyệt thế thức tỉnh, uy năng vô thượng trào dâng, trùng kích thiên địa, như sông lớn đổ về biển, như tỉnh cầu rơi xuống Ngân Hà, ánh sáng chói lòa.
"Âm Ngục?"
Các cường giả đang giao chiến trên khắp dãy núi dừng lại, ngước nhìn Hạo Nguyệt lạnh lẽo, mặt tái mét, linh hồn kinh hãi.
Đây là bảo vật trấn tộc của Thiên La Vực, là bí thuật truyền thừa 'trên biển sinh trăng sáng' của Thiên La Vực, là tuyệt thế bá binh mà ai cũng biết — Âm Ngục!
Nó không liên quan đến U Minh Địa Ngục, nhưng vì uy lực kinh khủng, nó được coi là Luyện Ngục của thế gian.
Nó không đến từ vạn cổ, càng không đến từ thế giới cũ, mà là Thiên La Đại Đế tạo ra sau trận chiến Thí Thần. Ông hái thi thể chúng sinh, luyện oán khí trời đất, ngưng luyện thành tuyệt thế chiến binh, dùng khoảng thời gian yên bình ngắn ngủi sau Thí Thần để rèn luyện nó, theo ông chỉnh chiến U Minh Địa Ngục.
"Thiên La Vực giỏi thật, lại lôi cả Âm Ngục ra!" Các Hoàng Vũ, Thiên Vũ đều chấn kinh. Đế binh như vậy không chỉ cần toàn tộc quyết nghị là có thể mang ra, mà chắc chắn phải tế tổ bằng máu, kích hoạt một loại cấm kỵ chi lực nào đó. Xem ra họ muốn báo thù cho Kim Huyền Nghị, đồng thời phô trương thực lực của Thiên La Vực.
Thái Long nhíu mày, không ngờ Hỗn Độn Tiên Vực, Thiên La Vực, Tứ Linh Man Tộc đều mang bảo vật trấn tộc đến, xem ra họ mang theo sứ mệnh.
"Tần Mệnh có nhắc đến những thứ này không? Là ta quên, hay lúc đó lơ đãng?" Bên trong pháp trận, Nguyên Ngự Long và đồng bọn nhìn mà da đầu tê dại, lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi. Đây đều là những bảo vật trong truyền thuyết, hàng ngàn hàng vạn năm không ai thấy. Những vũ khí này bình thường Hoàng Vũ không thể kích hoạt, phải là cường giả Tiên Vũ Cảnh mới được.
Nói thẳng ra, đều là Đế binh, Chuẩn Đế binh!
Có thể nói là toàn bộ căn cơ của hai Đại Tiên vực và Tứ Linh Man Tộc!
Vừa nãy họ còn hò hét phấn khích vì uy lực của pháp trận, giờ thì im bặt.
"Tần Mệnh nên đến mà xem, cái này còn kinh khủng hơn cả ba Tiên Vũ!" Lăng Tiêu Quốc chủ sinh ra và lớn lên ở Đại Thế Giới, hiểu rõ nhất hung danh của những vũ khí truyền thuyết này.
"Thế này thì đánh thế nào?" Tử Linh Điệp biến sắc. Cô không ngờ các Tiên Vực và Hoàng Đạo lại mang cả những vũ khí giấu đáy hòm ra.
Liệt Ngục Yêu Hoàng ẩn mình trong biển lửa, ngắm nhìn những vũ khí cường hãn bên ngoài Nghịch Loạn Thiên Địa, đáy mắt lóe lên lệ khí, giờ phút này có chút dao động. Hỗn Độn Tiên Vực, Thiên La Tiên Vực đều dùng bảo vật trấn tộc, nếu Cổ Thiên Dật lấy thêm thứ quỷ quái gì nữa, cô khó mà chống đỡ được.
"Sợ gì! Tuyệt Thế Vạn Long Đỉnh còn đỡ được, Càn Khôn Thạch, Âm Ngục cũng có thể kháng!"
"Lát nữa rút lui mở pháp trận, Càn Khôn Thạch có Minh Kiều chi chủ đối phó, Âm Ngục có chúng ta đối kháng, các ngươi sợ gì!"
Dương Đỉnh Phong gầm lớn, lúc này không thể nhụt chí.
"Không có đường lui, giữ vững tinh thần! Nhiệm vụ của chúng ta là chiến đấu đến chết, không trụ được, chúng ta chết, hàng vạn con dân phía sau cũng phải chết!"
Tiêu Bất Phàm bùng nổ Ma Khí nồng đậm, bao phủ sơn hà, trấn tĩnh mọi người.
"Chiến đấu đến chết!" Khắp nơi trong pháp trận, Hoàng Vũ, Thiên Vũ hô lớn, đã bắt đầu rồi, không có đường lưi, chỉ có thể ngạnh kháng. Họ chỉ cần kháng một khắc, có thể phá vỡ pháp trận, chỉ cần kháng thêm nửa canh giờ, có thể thay đổi cục diện
"Đánh cho ta!" Kim Thọ Hổ gầm thét, khống chế Âm Ngục uy hiếp Thiên Quốc. Ánh sáng bạc của Âm Ngục bao phủ toàn bộ chiến trường, thậm chí hơn nửa Hỗn Loạn Tuyết Nguyên, nhưng không hề đẹp đẽ, mà trái lại âm hàn tà ác.
"Cứ việc đánh, ta trấn giữ." Tứ Linh lão tổ hào hùng hô lớn, ngạo nghễ đứng trên Càn Khôn Thạch, phất tay chỉ Lăng Tiêu Thiên Quốc.
Tất cả cường giả Tiên Vực, Hoàng Đạo lại một lần nữa dâng cao khí thế, gầm thét, âm thanh vang vọng thiên địa, tạo nên đợt tấn công mạnh mẽ hơn. Có hai tuyệt thế chiến binh trấn áp, họ hoàn toàn có thể ứng phó với phản kích của pháp trận, không có gì phải lo lắng.