Rất lâu sau, Tần Mệnh buông sự khống chế với quan tài đồng, nắp quan tài nặng nề khép lại, khí lãng thôn phệ đầy trời cũng biến mất gần hết.
"Chúng ta có chút hiểu lầm, làm quen lại vậy."
Tần Mệnh vung Chiến Kích, tiếng nổ vang vọng, hư không chấn động. Chiến Kích lại hóa thành hư vô, chỉ còn mặt đất, tựa như bức họa cuộn tròn, hùng dũng trở về phương xa.
Một cái vung tay mang theo uy năng khiến người rung động, kinh hãi.
Trên Thái Bình Sơn, lũ khô lâu bạo động từng đợt.
Tử Ngọc Nữ Khô Lâu vẫn không thu hồi Cốt Kiếm và Cốt Thuẫn, giữ khoảng cách giằng co với Tần Mệnh.
"Chúng ta làm một giao dịch, để ta thu thập ký ức của toàn bộ khô lâu tầng thứ mười tám. Nếu xác nhận không có vấn đề, ta có thể đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của các ngươi." Cưỡng ép lục soát ký ức Tử Ngọc Khô Lâu có lẽ không thực tế, Tần Mệnh chỉ có thể bắt đầu từ đám khô lâu bên cạnh nàng.
Đám khô lâu ở tầng thứ mười tám đều là thân tín, luôn bên cạnh Tử Ngọc Khô Lâu. Nếu nàng có bí mật gì, chúng chắc chắn biết, kể cả quan hệ với Thiên Mệnh Tiên Vực.
Nếu trong số khô lâu này có gián điệp của thế lực khác, cũng có thể điều tra ra.
Nữ Khô Lâu giơ Cốt Kiếm, chỉ về Quỷ Thành tầng thứ mười tám ở phía xa.
Nơi đó, lũ khô lâu đã sẵn sàng nghênh chiến, toàn bộ bay lên không, xuyên qua trùng điệp mây mù, xông đến đây. Số lượng không nhiều, chỉ hơn trăm bộ, nhưng đều là những khô lâu cường hãn, trải qua tôi luyện, toàn thân phát ra tử quang yếu ớt.
Tần Mệnh giơ hai tay, tung mười sợi tơ Minh Hỏa về phía mười bộ khô lâu trước mặt, bắt đầu tra xét ý thức của chúng.
Những khô lâu này đều là Thánh Vũ và Thiên Vũ Cảnh. Dù có ẩn giấu gì, cũng không thoát khỏi sự dò xét của Tần Mệnh. Mọi dấu vết trong ý thức, kể cả những điều bản thân chúng không nhớ, đều theo sợi tơ tràn vào não hải Tần Mệnh.
Nhóm đầu tiên không vấn đề, nhóm thứ hai cũng vậy.
Từng nhóm, từng nhóm được dò xét, Tần Mệnh dần hiểu rõ tình hình ngọn núi này và sự hiểu biết của chúng về Nữ Khô Lâu.
Nơi này không có liên hệ đặc biệt với thế lực nào khác, nhất là Thiên Mệnh Tiên Vực. Dù Thiên Mệnh Tiên Vực chỉnh chiến khắp nơi, cũng ít khi đặt chân đến vùng đất này. Trong các Quỷ Tộc, ngoại trừ Thanh Thi Tộc và Cốt Long thỉnh thoảng giao lưu, những tộc khác đều kính sợ nơi này, rất ít khi tới gần.
Nơi này hút vào toàn bộ U Minh Khô Lâu, nghiễm nhiên trở thành thế giới của Khô Lâu nhất tộc.
Nữ Khô Lâu đã tồn tại hơn năm vạn năm, thậm chí đã trải qua Thí Thần Chi Chiến, từng là Trấn Thủ Giả tầng thứ mười hai. Sau Thí Thần Chi Chiến, nàng là Hoàng Vũ duy nhất còn sống sót, sau đó khống chế tầng thứ mười tám. Có thể nói, mười bảy vị Trấn Thủ Giả trên mặt đất đều do nàng tự tay sắp xếp, nên nàng có quyền lực tuyệt đối ở đây.
Chỉ vì tình huống đặc biệt, cảnh giới của Nữ Khô Lâu luôn ở dưới Tiên Vũ Cảnh. Nhưng do tồn tại hơn năm vạn năm, không ngừng hấp thu năng lượng Thái Bình Sơn, thực lực chân chính của nàng chắc chắn vượt xa bất kỳ Hoàng Vũ đỉnh phong nào.
Tình huống đặc biệt đó là mười tám tầng dưới lòng đất Thái Bình Sơn đã hoàn toàn hủy hoại trong Thí Thần Chi Chiến, không thể khôi phục.
Về chuyện Khô Lâu Lão Nhị, ký ức của bọn chúng chỉ ghi lại việc Lão Nhị từ tầng thứ nhất khiêu chiến, đánh bại Trấn Thủ tầng thứ mười bảy, cuối cùng leo lên tầng thứ mười tám. Còn lại, không ai biết gì.
"Mười tám tầng dưới lòng đất đã ngủ say năm vạn năm. Nếu ngươi có thể đánh thức hắn, ta sẽ đáp ứng bất kỳ yêu cầu nào của ngươi." Sau khi Tần Mệnh dò xét xong, Nữ Khô Lâu nói ra thỉnh cầu của mình. Nếu Tần Mệnh thật sự đến từ thế giới cũ của thần linh, hẳn là có thể làm được những việc U Minh Bất Tử Tộc không làm được.
Từ khi biết sự tồn tại của Tần Mệnh, nàng đã luôn chờ đợi.
"Giúp ta giết hắn." Tần Mệnh chỉ Khô Lâu Lão Nhị.
"Được." Nữ Khô Lâu không chút do dự.
“Được?” Khô Lâu Lão Nhị the thé.
"Ta chỉ đùa thôi, hắn có thể cho ngươi, ta từ bỏ. Chỉ cần các ngươi giúp ta một việc, ta sẽ tận hết khả năng đánh thức mười tám tầng dưới lòng đất Thái Bình Sơn."
"Nói."
"Điều mười vạn Khô Lâu, ra U Minh Quỷ Môn! Tất cả Trấn Thủ Quỷ Thành, toàn bộ tùy tùng!"
Lăng Tiêu Thiên Quốc!
Mây mù bao phủ dày đặc đại địa Thiên Quốc. Dân thường và tộc nhân đưới Thiên Vũ Giới ngõ trọng thiên đang đi chuyển rầm rộ.
Không ai biết sau trận chiến này, Thiên Quốc còn tồn tại hay không, nên có thể mang đi thứ gì, đều mang đi hết.
Rất nhiều Thiên Vũ mãnh liệt yêu cầu ở lại, nhưng đều bị từ chối nghiêm khắc.
Lăng Tiêu Thiên Quốc, Hỗn Độn Lôi Tộc, Hắc Vu Tộc, Hình Thiên Ma Tộc đều đem toàn bộ Linh Bảo trân tàng ra, xây dựng Vạn Đạo Khốn Thiên Trận, Bát Quái Kinh Thiên Trận, Đại Hoang Thông Thiên Trận, Cửu U Phá Thiên Trận.
Đây là bình chướng đầu tiên chống lại sự xâm lược. Dù biết sớm muộn cũng bị công phá, nhưng vẫn hy vọng có thể cầm cự càng lâu càng tốt, để Tần Mệnh có thêm thời gian, đồng thời đả kích khí diễm Hoàng Đạo của Tiên Vực.
"Thế công của Tiên Vũ Lão Tổ Tứ Linh Man Tộc sẽ vô cùng hung ác, ngươi tuyệt đối không được xúc động, chỉ cần liều chết chống đỡ, giữ vững U Minh Quỷ Môn, đợi thế cục nghịch chuyển, sẽ có người giúp ngươi phản kích." Lúc rời Ù Minh Quỷ Môn, Tần Mệnh nhắc nhở Minh Kiều Chi Chủ. Hắn biết rõ cừu hận giữa Minh Kiều Chi Chủ và Tứ Linh Man Tộc: trấn áp, tra tấn, lăng nhục ròng rã năm vạn năm.
Vị lão tổ tông sắp tới của Man Tộc, lúc còn trẻ khẳng định cũng lăng nhục Minh Kiều Chi Chủ!
Hắn thật sự lo lắng Minh Kiều Chi Chủ báo thù nóng vội.
Mà Tứ Linh Man Tộc nhất định phải chiếm U Minh Quỷ Môn, vị lão tổ tông kia không chỉ nổi điên tấn công mạnh, mà còn có thể mang theo một loại bí bảo cường đại nào đó. Nếu Minh Kiều Chi Chủ không thể tỉnh táo đối phó, rất dễ bị phản chế, thậm chí bị đánh giết.
Tần Mệnh không lo lắng chiến trường Hoàng Vũ, nhưng lại khẩn trương mỗi chiến trường Tiên Vũ, kể cả bản thân.
Bất kỳ một chỗ nào xuất hiện nghịch chuyển nhỏ, đều sẽ liên lụy toàn bộ chiến cuộc.
"Ta sẽ khống chế." Minh Kiều Chi Chủ đang tiến hành điều chỉnh cuối cùng, không chỉ điều chỉnh thực lực, mà còn điều chỉnh cả tâm tình.
"Trợ thủ của ngươi rất mạnh. Chỉ cần kiên trì đến khi nàng tới, các ngươi không chỉ có thể chống đỡ thế công, mà còn có thể trọng thương Tiên Vũ Man Tộc."
"Phụ thân! Con còn cần chuẩn bị gì không?" Tần Diễm thấy Tần Mệnh trở về, nhanh chóng nghênh đón, sắc mặt ngưng trọng chưa từng thấy. Phụ thân giao cho hắn nhiệm vụ quan trọng như chặn đánh Thái Long là tin tưởng hắn. Hắn vô cùng kích động, nhưng không dám khinh thường. Càng hiểu rõ thực lực và kinh nghiệm của Thái Long, hắn càng cảm thấy áp lực nặng nề.
Hắn không ngại liều chết đánh một trận, chỉ sợ liều mạng cũng không ngăn được.
Hắn chết không sao, một khi chỗ hắn tan tác, không ai ngăn cản Thái Long quét ngang chiến trường, cữu cữu bọn họ có thể phải chết.
"Cây linh căn con tìm được trong bí cảnh vẫn còn chứ?"
"Con dùng linh căn?" Thái Long chau mày. Dù linh căn rất mạnh, nhưng tác dụng là giúp hắn đột phá, dùng để chặn đánh Thái Long chưa chắc có hiệu quả.
"Ta có một hòn đá, có thể cưỡng ép tăng cảnh giới của con lên Tiên Vũ Cảnh, nhưng di chứng có thể rất lớn. Sau đó con sẽ dùng linh căn để điều trị."
"Đá gì vậy?"
"Bổ Thiên Thạch!” Tần Mệnh lấy quan tài đồng ra, đặt trước mặt.
"Bổ Thiên Thạch?" Tần Diễm kỳ quái. Dù biết Tần Mệnh có được một bảo bối trong bí cảnh, nhưng cụ thể là gì thì không biết. Hơn nữa, Bổ Thiên Thạch là gì?
"Thời kỳ sau Thí Thần Chi Chiến, thiên địa băng liệt, Cửu Tôn Thần Sơn thỉnh cầu đình chiến, liên thủ chế tạo Bổ Thiên Ngọc Thạch, dùng để chữa trị càn khôn. Viên Bổ Thiên Thạch này là phế phẩm, nhưng vẫn có uy lực rất mạnh. Thân thể con rất đặc thù, khả năng tiếp nhận rất mạnh, lại có Thần Mạch, có thể kích phát toàn bộ uy lực của Bổ Thiên Thạch ở mức độ lớn nhất. Chỉ có con mới gánh vác được sức mạnh bộc phát đó. Nhưng năng lượng này quá mạnh, ta không chắc nó sẽ mang đến ảnh hưởng gì cho con."
Tần Diễm có bẩm sinh khả năng dung hợp, có Thần Tử Chiến Khu không ai sánh bằng trong thế giới mới, còn có Thần Mạch thật sự. Người khác không thể dung hợp Bổ Thiên Thạch, hắn có thể. Người khác gánh không được uy lực Bổ Thiên Thạch, hắn có thể. Người khác không thể kích phát toàn bộ uy lực Bổ Thiên Thạch, hắn có thể!
Đây chính là lý do Tần Mệnh dám đẩy Tần Diễm ra trước mặt Thái Long hung tàn bạo ngược.
"Không chết là được!" Tần Diễm phấn chấn tỉnh thần. Lại có loại bảo bối này, trách không được phụ thân tự tin như vậy.