Một hai ngày đầu, Kim Bằng Hoàng Triều còn có thể gắng gượng, ba năm ngày sau, vẫn có thể chống cự quyết liệt, nhưng đần dần, Kim Bằng Hoàng Triều bắt đầu kiệt sức. Bọn họ tự nhận mình hùng mạnh và đũng cảm, nhưng trước mặt đám người Cổ Hải điên cuồng kia, cảm giác chẳng khác nào một gã công tử giàu có đối đầu với mãnh thú hoang đã. Họ liên tục bại trận, thương vong thảm khốc. Các đội ngũ bí mật của các Vương quốc
Sau mười ngày hỗn chiến, một sự cố bất ngờ xảy ra! Đường Thiên Khuyết, trong quá trình nghênh địch, vô tình sát hại một nhân vật trọng yếu của Thương Minh Giáo, khiến bầu không khí ở Huyễn Linh pháp thiên đột ngột trở nên căng thẳng!
Trước đó, dù chiến sự ở Huyễn Linh pháp thiên diễn ra gấp gáp, Kim Bằng Hoàng Triều vẫn luôn cố gắng tránh đụng độ với Thương Minh Giáo và Bát Dực Tử Lân Mãng. Hai thế lực bá chủ này cũng không chèn ép quá đáng hoàng thất, mà chỉ phối hợp càn quét tài bảo xung quanh. Hai bên vẫn duy trì một khoảng cách nhất định, giữ được an toàn. Thế nhưng lần này, Thương Minh Giáo coi sự cố này là một lời tuyên chiến, bắt đầu từng bước rút quân, chuẩn bị cho một cuộc huyết chiến.
Nhân Hoàng buộc phải đích thân thỉnh cầu Đường Ngọc Chân, hy vọng nàng có thể ra mặt điều đình cuộc chiến này, đuổi quân Hải Vực ra khỏi Kim Bằng Hoàng Triều. Nếu không, tiếp tục hỗn loạn như vậy, không chỉ Huyễn Linh pháp thiên gặp nguy hiểm, các Hoàng triều lân cận cũng có thể thừa cơ xâm lấn, Kim Bằng Hoàng Triều sẽ trải qua cuộc khủng hoảng lớn nhất từ trước đến nay.
Hoàng gia thực sự không muốn phải cầu cạnh Tần Mệnh, nhưng tình thế ép buộc, họ không thể không cúi đầu lần nữa.
Đường Ngọc Chân, Đường Ngọc Sương và Đường Thiên Khuyết đích thân dẫn đầu đội thị vệ hoàng gia đi ngang qua Bắc Vực, ngày đêm không nghỉ đến Thanh Vân Tông.
Thanh Vân Tông mấy ngày nay vô cùng náo nhiệt. Tần Mệnh lấy ra một lượng lớn tài nguyên quý giá, tinh thạch, vũ khí, bảo cốt, linh vật,... theo như giới thiệu trong tàn quyển Vạn Đạo Khốn Thiên Trận, giúp Thanh Vân Tông bố trí đại trận. Các trưởng lão Thanh Vân Tông trơ mắt nhìn những cực phẩm tài nguyên này bị chôn vùi dưới lòng đất, hòa vào núi cao, vô cùng đau lòng, nhưng nghĩ đến đây là đại trận bảo vệ do các bá chủ siêu cấp của Cổ Hải dựng nên, họ vẫn làm việc vô cùng hăng say.
Tần Mệnh trong lòng đã nguôi ngoai, không cưỡng cầu họ nữa. Có thể mang Tần gia và Huyết Tà Tông đi đã coi như thành công, còn Thanh Vân Tông chỉ có thể cố gắng tìm lão gia tử. Hắn vừa giúp đỡ sáng tạo trận pháp, vừa tụ tập với Đinh Điển và những người khác, bởi lần này có thể thật sự không trở về được nữa.
Mộ Trình và vài người khác không ai đến gặp hắn, hắn cũng không đi tìm. Khoảng cách năm xưa quá lớn, lòng dạ họ lại cao ngạo. Nếu thật muốn gặp, họ có lẽ lại cho rằng hắn đang khoe khoang, thôi thì không gặp vẫn tốt hơn.
Khi đội ngũ hoàng thất khẩn cấp tiến vào Thanh Vân Tông, toàn tông trên dưới đều xôn xao. Lý tông chủ và tất cả trưởng lão đích thân ra mặt nghênh đón. Nhiều năm như vậy, hoàng thất mới lại đến đây, Tần Mệnh có thể bất kính, nhưng họ lại không dám thất lễ, kinh sợ nghênh đón họ vào tông.
"Tần Mệnh! Ngươi làm loạn đủ chưa? Mau bảo lũ súc sinh kia cút khỏi Bắc Vực, cút khỏi Kim Bằng Hoàng Triều!" Đường Ngọc Sương vừa bước vào thương khố đã thấy Tần Mệnh đang cười nói vui vẻ, nhậu nhẹt với một đám người, trong lòng nhất thời bốc hỏa. Trên đường đi cô đã tự nhủ phải khách khí, nhưng giờ phút này không thể nhịn được nữa. Hoàng Triều đang phải gánh chịu nguy cơ to lớn ở Huyễn Linh pháp thiên, mỗi ngày đều có người chết, các Vương quốc và Hoàng triều biên giới đang rục rịch, lúc nào cũng có thể xâm lấn quy mô lớn. Thế mà kẻ cầm đầu lại nhàn nhã hưởng thụ cuộc sống ở đây?
"Tỷ tỷ, trên đường không phải đã nói rồi sao? Ăn nói khách khí một chút." Đường Ngọc Chân dở khóc dở cười, trên đường đã khuyên ít nhất mười lần, sao vừa đến đã phun lửa rồi.
Tần Mệnh cầm dao nhỏ, xẻ một miếng thịt nướng, đưa đến miệng Yêu Nhi. Hắn không quay đầu lại, thản nhiên nói: "Ngọc Sương công chúa, xin chú ý thái độ của cô, đừng để người khác chê cười hoàng gia."
"Đừng có dùng giọng điệu này với ta! Rốt cuộc ngươi muốn gì? Muốn thấy Kim Bằng Hoàng Triều diệt vong, hay muốn thấy hoàng thất quỳ xuống cầu xin ngươi? Ngươi đúng là một tên hỗn đản tâm lý vặn vẹo!" Đường Ngọc Sương giận không kềm được.
Lý tông chủ và những người khác âm thầm nhức răng, vị công chúa này thật nhanh mồm nhanh miệng.
Tần Mệnh quay đầu, nhìn Đường Ngọc Sương, cười ha hả, giơ ngón tay cái: "Ta thật sự rất bội phục cô, vệnh váo hống hách đến mức này, không sợ trời không sợ đất, đúng là nhất tuyệt. Trong mắt cô, tất cả mọi người phải xoay quanh cô? Thiên hạ trừ hoàng thất, đều là sâu kiến? Hay là trừ họ Đường, còn lại đều phải kính nể cô?”
"Tần Mệnh!!" Đường Ngọc Sương giận dữ mắng mỏ.
Đồng Ngôn nhíu mày, lẩm bẩm hỏi Đinh Điển bên cạnh: "Con nhỏ này làm sao thế? Sao mỗi lần gặp tỷ phu là lại gào ầm lên thế. Tỷ phu trước kia cưỡng hiếp nó à, hay là lên giường xong rồi đá đít nó? Thù hằn gì mà ghê thế."
"Bốp!!" Đồng Hân vỗ một cái vào đầu Đồng Ngôn, trừng mắt nhìn hắn.
Đinh Điển và những người khác dở khóc dở cười, xấu hổ không biết nói gì. Họ sao dám đùa cợt công chúa.
Họ nói thì thầm, nhưng Đường Ngọc Sương lại nghe được rõ ràng: "Đồ vô học."
"Đồ đàn bà thối tha, cô đang nói chuyện với ai đấy hả?" Đồng Ngôn chậm rãi đứng dậy, híp mắt tiến lại gần Đường Ngọc Sương: "Cô tưởng ta là tỷ phu cô chắc? Tin hay không tiểu gia ta giết chết cô!"
"Ngươi..." Đường Ngọc Sương bị Đồng Ngôn trừng mắt đến mặt trắng bệch, lửa giận nghẹn ứ trong ngực, không thể phát tiết ra ngoài.
"Đúng là đồ đê tiện! Cái quái gì vậy." Đồng Ngôn hừ lạnh: "Chỉ vì quen tỷ phu ta, nên có thể nghênh ngang diễu võ dương oai? Chỉ vì cảm thấy tỷ phu ta sẽ không giết cô, nên cô có thể gào thét? Tỷ phu có thể nhịn cô, tất cả là vì Ngọc Chân tẩu tử của ta, cô đúng là tự đề cao bản thân."
"Đồng Ngôn! Cô ta là tỷ tỷ ruột của Ngọc Chân." Đồng Hân bất mãn nhắc nhở.
"Cô ta không biết điều, trách ta à? Nếu không phải vì Ngọc Chân tẩu tử, ta đã tát cho bay rồi, còn để cô ta ở đây kêu gào."
Đường Ngọc Sương lớn như vậy, chưa bao giờ ai dám nhục mạ cô trước mặt mọi người như thế, tức giận đến thở dốc.
"Tỷ tỷ, bớt tranh cãi đi, để muội nói chuyện, được không?" Đường Ngọc Chân cười khổ khuyên nhủ tỷ tỷ. Nàng cũng không biết tỷ tỷ làm sao, từ lần đầu gặp Tần Mệnh ở Bá Vương Phủ, đã phản cảm và mâu thuẫn với Tần Mệnh, coi hắn là một mối đe dọa, về sau càng ngày càng nghiêm trọng.
Chẳng lẽ đây chính là trời sinh xung khắc?
Lý tông chủ không thể không ra mặt điều giải, để tránh huyên náo không dứt: "Ba vị điện hạ mời vào bên trong, có chuyện gì chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện, dù sao dù nói thế nào cũng là người một nhà, không có gì không giải quyết được mâu thuẫn."
“Người một nhà? Không dám nhận!” Đường Ngọc Sương hừ lạnh, nhưng vẫn bước vào.
"Ha ha, mời, mau mời." Lý tông chủ cố gắng cười mời.
"Khoan đã!" Đồng Ngôn tiện tay cầm lấy chiếc khăn tay sặc sỡ lau miệng, khiến Thải Y trợn mắt. Hắn không vội vàng đón Đường Ngọc Sương đi qua. "Lý tông chủ, nơi này là địa bàn của tỷ phu ta, đúng không?"
"Đúng, không sai."
"Nếu là nhà của tỷ phu ta, ai được nghênh đón, ai là khách, tự mình có thể nói chứ?"
"Cái này..." Lý tông chủ cười khổ, các trưởng lão đi theo cũng cúi đầu, không đám lắm lời.
"Vị công chúa điện hạ cao quý tao nhã này, còn có vị hoàng tử điện hạ oai hùng khôi ngô kia, mời trở về đi! Cái thương khố nhỏ bé này, chứa không nổi thân thể quý giá của các vị. Không phải người một nhà, thì đừng vào một cửa." Đồng Ngôn hừ một tiếng thật mạnh, quay sang mỉm cười với Đường Ngọc Chân: "Ngọc Chân tẩu tử, mời vào bên trong! Tỷ phu dạo này không thành thật, tỷ ta lại nhu nhược, thiếu người dạy dỗ hắn!"
Thái độ ngông nghênh, hoàn toàn không coi hoàng thất ra gì này khiến Đường Thiên Khuyết và Đường Ngọc Sương nén giận trong lòng, hai tay nắm chặt kêu răng rắc, nhưng hiện tại thực sự không dám nổi giận. Địa vị và thực lực của người trước mặt đã vượt xa hoàng thất, mà quan trọng là tính cách quái đản, tà tính, thực sự là chuyện gì cũng dám làm.
Lý tông chủ chỉ biết cười khổ, không biết khuyên như thế nào, lại càng không biết nên khuyên ai. Hoàng thất, ông không thể trêu vào, Đồng Ngôn? Ông càng không dám nói.
Đường Ngọc Chân khuyên nhủ: "Hoàng huynh, tỷ tỷ, hai người chờ ở bên ngoài một lát, muội vào khuyên nhủ Tần Mệnh trước."
Đường Ngọc Sương và Đường Thiên Khuyết mặt âm trầm, lưi ra ngoài cửa sắt.