Hội nghị bí mật này dù đã cố gắng che giấu, vẫn bị người phát hiện và lan truyền nhanh chóng khắp Bắc Vực.
Ưng Vương phủ và Kháo Sơn Vương phủ kinh ngạc hơn cả, chuyện quan trọng như vậy sao Võ Vương không bàn bạc với họ?
Thánh Đường, Thiên Đạo Tông và các thế lực khác càng thêm hoang mang, Võ Vương sao đột ngột thay đổi chủ ý? Hay là có mưu đồ gì đặc biệt? Vì sao trước đó không hề hé răng?
Ngay cả những thế lực đang thám hiểm trong Huyễn Linh pháp thiên cũng trở nên khẩn trương, bất an khi nhận được tin tức này. Nếu các thế lực Bắc Vực đột nhiên liên hợp, chắc chắn sẽ lại ngưng tụ thành một thể, cùng tiến cùng lui, tạo thành uy hiếp cho những thế lực từ bên ngoài đến như họ. Sau này mạo hiểm trong Huyễn Linh pháp thiên, thật sự phải cẩn thận hơn nhiều.
Hôm nay, Lôi Đình Cổ Thành đặc biệt náo nhiệt, mọi người tụ tập trong các tửu quán, trà lâu trong thành, bàn tán xôn xao về hội nghị này. Có người kịch liệt phản đối, có người tỏ vẻ đã hiểu, cũng có người giữ thái độ quan sát.
Bên ngoài thành chủ phủ, Đồ Vệ đại điện Tần gia, nhiệt tình nghênh đón Thanh Vân Tông, Huyết Tà Tông, hoàng thất và Võ Vương phủ lần lượt tới.
Thanh Vân Tông và Huyết Tà Tông đều do tông chủ đích thân tới, hoàng thất cử đến hai vị lão nhân đức cao vọng trọng. Võ Vương cũng tự mình đến.
Hội nghị quy cách cao, Tần gia không dám thất lễ.
"Phụ vương!" Triệu Long Thành cung kính nghênh đón Võ Vương ở ngoài cửa.
Võ Vương uy mãnh, hiên ngang, khí thế như hổ, trong thân thể dường như ẩn chứa năng lượng cứng cỏi to lớn, tạo cho người ta áp lực nặng nề. Trở thành đệ nhất cường giả Bắc Vực hiện tại, uy thế của ông ngày càng tăng, ngay cả hoàng thất cũng bắt đầu thay đổi thái độ với ông, không còn là khống chế, mà là thân thiện.
"Võ Vương, Cừu tông chủ và Lý tông chủ đã đến, đang đợi ngài ở bên trong." Ðồ Vệ hiện tại đã tiến vào Thánh Vũ Cảnh, nhưng vẫn bị khí thế khủng bố của Võ Vương áp tới không thở nổi.
Võ Vương ngước nhìn cửa phủ rộng rãi, khí phái trước mặt, rồi nhìn ba tượng Vương hình khổng lồ bảo vệ thành phủ. Dường như nhớ lại những ngày chật vật năm xưa, nhớ lại Tần Mệnh ngông cuồng, vật đổi sao dời, bất tri bất giác đã tám năm. Hôm nay, ông đã là Thánh Vũ cửu trọng thiên, Tần Mệnh lại đang vùng vẫy giãy chết ở Cổ Hải. Hôm nay, một lần nữa đứng ở nơi này, Tần Mệnh vẫn còn mù tịt không biết, hôm nay, ông muốn bắt đầu thẩm thấu nơi này, khống chế nơi này.
"Phụ vương, mời!" Triệu Long Thành nháy mắt với Võ Vương. Mọi thứ đều đang diễn ra theo kế hoạch, vô cùng thuận lợi.
Võ Vương không lộ vẻ gì, gật đầu, đi vào thành phủ cùng Triệu Long Thành.
Trong hội đường, Cừu tông chủ và Lý tông chủ lạnh lùng nhìn Võ Vương bước vào. Huyễn Linh pháp thiên tuy mang đến vô vàn cơ duyên cho Bắc Vực, giúp rất nhiều người đột phá bình cảnh. Nhưng người thành tựu cuối cùng chỉ có hai, một là Nhân Hoàng, hai là Võ Vương!
Nhân Hoàng vì tu luyện thiên tai võ đạo, chịu nguyền rủa áp chế, thỉnh thoảng mới có thể thi triển Thiên Vũ chỉ lực, không phải chân chính Thiên Vũ Cảnh giới, nhưng lần này, ông ta đã thực sự đột phá.
Thánh Vũ cửu trọng thiên, cảnh giới bao nhiêu võ giả mơ ước, chỉ có thể ngưỡng vọng, Võ Vương vậy mà làm được!
Cừu tông chủ tuy là bát trọng thiên, nhưng một trọng thiên chênh lệch lại là một vực thẳm không thể vượt qua. Nếu không phải tình thế bức bách, ông ta thật không muốn hòa đàm với Võ Vương. Ông ta hiểu rõ Võ Vương cần thời gian để củng cố cảnh giới, thử đạt tới Thánh Vũ đỉnh phong, nhưng ông ta cũng cần thời gian và cơ duyên để tìm kiếm cơ hội lên cửu trọng thiên. Chỉ cần ông ta tiến vào cửu trọng thiên, tối thiểu có thể giúp liên minh Bắc Vực kiềm chế Võ Vương.
Võ Vương bước vào hội đường, ánh mắt lạnh lùng, sắc bén. Thân hình uy mãnh, khí tức cửu trọng thiên của ông mang đến một khí tràng cường thịnh, áp bức toàn bộ hội đường, tạo cho tất cả mọi người ở đây một áp lực không thể cưỡng lại.
Cừu tông chủ hừ lạnh: "Được rồi! Đừng khoe khoang cảnh giới của ngươi, cả Hoàng Triều đều biết ngươi là Thánh Vũ cửu trọng thiên."
"Võ Vương, đang đợi ngươi, ngồi xuống đi." Hai vị trưởng bối hoàng thất gật đầu với Võ Vương, dù Võ Vương đã tâm bừng bừng, nhưng tối thiểu ông ta là Vương gia của Hoàng Triều, là biểu tượng cho sự cường đại của Hoàng Triều. Hơn nữa hiện tại Bắc Vực, cần một nhân vật như Võ Vương để trấn nhiếp. Không chỉ đối ngoại, mà còn đối với liên minh năm tông của Bắc Vực.
"Mục đích của lần tụ hội này, mọi người đều rõ, đều là người quen, không cần che giấu. Võ Vương, lần này thiện ý hòa giải là do ngươi đề xuất, ngươi nói trước đi, nói thái độ của ngươi." Đường Ngọc Sương so với năm đó càng lạnh lùng, kiêu ngạo và cường thế hơn. Đã thề hiến cả đời cho hoàng thất, được Nhân Hoàng coi trọng, cô đã dần tiến vào vòng tròn cốt lõi của hoàng thất, đại diện cho hoàng thất.
Võ Vương không để ý đến thái độ lãnh ngạo của Đường Ngọc Sương. "Công chúa hiểu lầm, ta không nói muốn hòa giải với ai. Hôm nay ta đến chỉ đại diện cho cá nhân, không liên quan đến Ưng Vương phủ và Kháo Sơn Vương phủ."
"Vậy thì nói thái độ của ngươi đi." Đường Ngọc Sương không quan tâm ngươi nói gì, cô cần thái độ, cần kết quả.
Võ Vương nhìn sâu sắc, sắc bén đảo qua hai vị công chúa, hai vị tông chủ, và hai vị trưởng lão hoàng thất, im lặng chờ một lát, mới chậm rãi nói: "Tình hình Bắc Vực mọi người đều rõ, các Vương quốc, Hoàng Triều bên ngoài mấy năm gần đây càng ngày càng hung hăng, ngang ngược, bắt đầu công khai tập kích đội ngũ thế gia của Kim Bằng Hoàng Triều chúng ta. Chỉ tính riêng năm nay, số đệ tử thế gia, tông môn của Hoàng Triều chết trong Huyễn Linh pháp thiên đã lên tới hơn một nghìn, mất tích hơn ba trăm người, phần lớn đều bị địch quốc hãm hại.
Bọn chúng cướp đoạt tài nguyên Huyễn Linh pháp thiên, không thể nhịn, cấu kết với thế gia của Hoàng Triều, không thể nhịn, tàn sát người của chúng ta, càng không thể nhịn!
Vương phủ với các tông môn Bắc Vực có chút mâu thuẫn, những mâu thuẫn này có lẽ trong vài năm, thậm chí mười mấy năm nữa cũng khó hóa giải, nhưng bây giờ chúng ta đối mặt với sự khiêu khích của địch quốc trên toàn đại lục. Chúng ta nếu không đoàn kết lại, buông bỏ ân oán, nhất trí đối ngoại, thì bảo tàng Huyễn Linh pháp thiên sẽ bị nước khác cướp đi, toàn bộ Bắc Vực cũng sẽ bị quấy đến loạn.
Bắc Vực là Hoàng Triều, cũng là nhà của chúng ta. Dược viên nhà mình, há có thể dung túng người khác tùy tiện hái lượm. Hái lượm thì thôi đi, còn dám khi nhục chủ nhà, đánh đập chủ nhà. Như vậy có hơi quá đáng."
Những lời lẽ mạnh mẽ, thể hiện thái độ của Võ Vương khiến Đường Ngọc Sương và hai vị trưởng lão hoàng thất ngầm gật đầu, rất hài lòng với thái độ của ông, xem ra hôm nay thật có khả năng đạt được hòa giải.
Đường Ngọc Sương nói: "Tài nguyên Huyễn Linh pháp thiên nhiều hơn chúng ta tưởng tượng ban đầu rất nhiều, đây là cơ hội của toàn bộ Kim Bằng Hoàng Triều, liên quan đến mỗi một thế gia, mỗi một tông môn. Chúng ta thu được càng nhiều tài nguyên từ đó, sẽ càng cường đại hơn, mà địch quốc thu được càng nhiều, có nghĩa là chúng ta đối mặt với uy hiếp lớn hơn."
Việc Nhân Hoàng tiến vào Thiên Vũ đã kích thích quá lớn đối với các Hoàng Triều khác, cũng kích thích nhiều thế lực ẩn thế, số lượng người tràn vào Bắc Vực đang tăng lên gấp bội, hơn nữa dùng mọi thủ đoạn xuyên qua hàng rào bảo vệ Huyễn Linh pháp thiên đã tàn phá, càn quét để tìm kiếm bảo tàng. Không chỉ vậy, chúng còn bắt đầu tập kích đội ngũ Kim Bằng, cướp đoạt Linh Bảo của các thế gia, ngày càng tùy tiện.
Đường Ngọc Sương nhìn Cừu tông chủ và Lý tông chủ: "Hai vị tông chủ có thái độ gì?"
Cừu tông chủ nói: "Hòa giải của Võ Vương là về phương diện nào? Là các bên không còn tranh đấu, không can thiệp lẫn nhau, hay là liên hợp lại đối kháng các thế lực nước khác?"
Võ Vương không trực tiếp bày tỏ thái độ: "Ngươi cảm thấy thế nào?"
"Ta cảm thấy thế nào còn phải hỏi ngươi?" Cừu tông chủ hừ lạnh.
Ánh mắt Võ Vương bỗng nhiên trở nên sắc bén: "Lão già, ngươi còn có tư cách cuồng trước mặt ta?”
"Hoặc là giết ta! Hoặc là đừng hống hách!"
"Đủ!" Đường Ngọc Sương quát lạnh. "Cừu tông chủ, xin hãy tôn trọng."