Linh lực trong kinh mạch Tần Mệnh đã hoàn toàn khô kiệt, khí hải trong nháy mắt cạn rỗng, không còn một tia linh lực. Ngay cả Lôi Thiềm cũng chìm sâu vào tĩnh lặng. Mỗi lần trải qua tình huống quỷ dị này, hắn đều cảm thấy kinh hãi.
Thánh Vũ tứ trọng thiên! Linh lực vốn dĩ vô cùng mênh mông, nếu dẫn bạo, đủ sức san bằng núi đồi trong vòng mười dặm. Vậy mà giờ đây, nó lại đột ngột biến mất!
Lôi Vân trên không trung mất đi lôi uy, không còn táo bạo, cũng chẳng còn nghe theo sự dẫn dắt, khống chế của Tần Mệnh.
Sắc mặt Tần Mệnh khó coi, lạnh lùng nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn của núi sông, rừng rậm. "Cố ý đấy à? Vui lắm sao? Thú vị lắm sao?"
Kỳ Nguyên Lăng từ xa quan sát. Trùng hợp ư? Hay là Tần Mệnh cố tình giở trò bịp bợm? Yêu Đồng bên mắt phải hắn tạo thành một vòng xoáy nhàn nhạt, nhìn chằm chằm Tần Mệnh. Một lát sau, tinh thần Kỳ Nguyên Lăng chấn động mạnh, hắn lao thẳng về phía Tần Mệnh. "Không có linh lực, xem ngươi còn cuồng được thế nào!"
Toàn thân Kỳ Nguyên Lăng phát sáng, sát khí ngút trời, cuồn cuộn sóng Yêu Lực kinh khủng. Yêu Đồng chiến y phần phật bay múa, mang theo một cỗ khí thế cái thế. Võ luận là trên không trung hay trong núi rừng, tất cả mãnh thú, linh cầm cách xa mấy ngàn mét đều cảm nhận được một loại kinh d.
Tần Mệnh không những không trốn tránh, mà còn nghênh đón Kỳ Nguyên Lăng. Linh lực không còn, nhưng huyết dịch vẫn còn, Hoàng Kim Huyết vẫn đang 'thiêu đốt', Chiến Thần Gào Thét vẫn còn phát uy. Tốc độ của hắn nhanh đến cực hạn, toàn bộ Nguyên Lực điên cuồng hội tụ về phía đùi phải, chân phải. Tay phải bị đoạn, hắn vẫn còn chân!
Hai bóng người như hai đạo lôi triều, lao nhanh hơn ngàn mét rồi ầm vang va vào nhau, lập tức bộc phát ra ánh sáng chói mắt, tiếng vang như sóng dữ vỗ bờ.
Một bên là Yêu Đồng chi uy, khí thế cái thế, một bên là Chiến Thần Gào Thét, sức mạnh nhục thân.
"Oanh!"
Không giống như nhân lực đối kháng, mà giống như hai tòa Thần Sơn chạm vào nhau, càng giống như hai đầu Thượng Cổ Man Thú nghênh đầu va chạm. Thiên địa đều oanh minh, ba động kịch liệt, chấn động tâm hồn.
Một kích này, năng lượng cuồn cuộn, cường quang bành trướng, mênh mông như đại dương, quét sạch trời cao, tất cả Lôi Vân đều bị cưỡng ép xua tan, non sông phía dưới đều chấn động đến tan nát.
Trọng quyền của Kỳ Nguyên Lăng đánh vào chân phải bạo khởi của Tần Mệnh, đều là cực hạn bộc phát, đều là quái lực đối kháng.
Nhưng mà...
Kỳ Nguyên Lăng giống như đánh vào huyền thiết trọng sơn, còn Tần Mệnh giống như đá vào vô tận Thú Triều.
Trong khoảnh khắc va chạm, quyền của Kỳ Nguyên Lăng và chân của Tần Mệnh đều giống như thủy tỉnh chịu trọng kích, nứt toác. Hai người thậm chí có thể nghe rõ tiếng xương vỡ. Ngay sau đó, năng lượng cuồng liệt trùng kích lẫn nhau, nhấn chìm cả hai.
Tần Mệnh và Kỳ Nguyên Lăng lần nữa bị hất văng ra.
Kỳ Nguyên Lăng giận dữ, không cam lòng. "Đánh không chết sao? Hôm nay ta liều với ngươi!" Hắn cuồn cuộn lùi hơn trăm mét rồi cưỡng ép khống chế thân thể. Yêu Đồng chi lực bên mắt phải cường quang chói mắt, Địa Ngục Hỏa Liệt Điểu chưa hoàn toàn chữa trị lại muốn lao ra lần nữa. Nhưng đột nhiên, ba đạo kim quang từ trong thủy triều năng lượng sôi trào, dữ dằn phía trước bắn ra, tựa như Kiếm Triều, đối diện đánh tới. Năng lượng không quá cường thịnh, nhưng lại vô cùng chói mắt.
Không có linh lực, hắn vẫn có thể vung kiếm? Kỳ Nguyên Lăng không dám khinh thường. Yêu Đồng phát uy, toàn lực tăng phúc Yêu Đồng chiến y, ngạnh kháng kim quang, đồng thời tranh thủ thời gian phóng thích Địa Ngục Hỏa Liệt Điểu.
Nhưng mà...
Ông! Ông! Ông!
Ba đạo kim sắc Kiếm Triều xuyên thủng thân thể Kỳ Nguyên Lăng, bỏ qua mọi phòng ngự. Thân thể Kỳ Nguyên Lăng run lên ba lần, lùi lại hơn mười bước. Không có máu tươi, không có vết thương, nhưng hắn giống như bị rút cạn tinh khí thần, trở nên vô cùng suy yếu, mệt mỏi, ngay cả ý thức cũng bắt đầu u ám.
Chuyện gì xảy ra? Kỳ Nguyên Lăng dùng sức lắc đầu. Ánh mắt vừa khôi phục thanh minh, hắn thấy một bóng người xông tới.
Tần Mệnh như một con mãnh thú lao đến trước mặt Kỳ Nguyên Lăng, toàn lực xoay chuyển. Bốn cánh chim giống như bốn chuôi Thiên Đao, xen lẫn thành một cơn gió lốc màu vàng, tàn nhẫn bổ vào người Kỳ Nguyên Lăng. "Tay gãy, chân nát, ông đây vẫn còn cánh!"
Tần Mệnh gào thét, giọng khàn đặc, mặt mày dữ tợn, điên cuồng xoay chuyển, ép Kỳ Nguyên Lăng từ trên cao lao xuống mặt đất.
Kỳ Nguyên Lăng như rơi vào cối xay thịt, huyết thủy vẩy ra, da tróc thịt bong, kêu la thảm thiết. Nhưng cơn đau kịch liệt cũng khiến hắn cưỡng ép tỉnh táo. Toàn thân hắn bùng nổ cỗ Yêu Lực ngập trời, hất văng Tần Mệnh. Hắn ho ra máu, chật vật, dữ tợn, vung ra một khối bảo cốt từ Không Gian Dung Khí, hung hăng ném về phía Tần Mệnh. "Chết đi!!!"
Bảo cốt ông âm thanh rung trời, bốc lên tro tàn kịch liệt, bay lả tả đầy trời, lạnh lẽo vô cùng. Bảo cốt bành trướng thành một tòa núi cao, trấn áp xuống Tần Mệnh.
Tần Mệnh thở hổn hển, đứng giữa không trung. Tay trái rách nát rũ xuống, đùi phải đứt gãy cũng đang vặn vẹo, dù đang khép lại, nhưng không thể lập tức lành hẳn. Giờ khắc này, hắn đột nhiên không tránh né, cũng không phản kháng. Uy lực Chiến Thần Gào Thét đang biến mất, lực lượng sôi trào trong toàn thân suy yếu nhanh chóng. Di chứng mà Chiến Thần Gào Thét mang lại bắt đầu bao phủ, thôn phệ hắn như thủy triều.
Đến cực hạn! Không muốn đánh nữa!
Tần Mệnh quay đầu nhìn hắc ám sơn hà, cười lạnh: "Hài lòng chưa?"
"Ö? Chiến Thần Gào Thét hết thời gian rồi?" Mã Đại Mãnh sắc mặt đại biến, định lao tới tiếp ứng. Cốt sơn ầm vang mà tới, từ trên cao rơi xuống, mang theo trăm vạn cân lực, đâm vào người Tần Mệnh.
Máu tươi văng khắp nơi, bách cốt băng liệt, nội tạng chấn vỡ, Tần Mệnh suýt chút nữa nát vụn.
Cốt sơn mang theo lực lượng vô cùng, ép Tần Mệnh lao xuống núi rừng. Một tiếng nổ lớn, đại địa rung chuyển, cuồng phong bụi đất mãnh liệt tứ tán, bốc lên cao hơn trăm mét.
"Không được!!" Da đầu Mã Đại Mãnh tê rần, hỗn loạn lao tới.
Cốt sơn trắng xám, uy nga to lớn, dày đặc khí lạnh, tro tàn bay lả tả trong đêm tối, cảnh tượng này khiến người rùng mình.
Kỳ Nguyên Lăng rốt cục thở phào, "Lần này chết chắc rồi chứ? Để ta, Hổ Hoàng truyền nhân phải ra tay, bảo bối của ta so với đám thiên tử Tru Thiên Điện nhiều gấp bội!"
Từ xa nhìn lại, cốt sơn giống như một đầu cự thú kinh khủng đang đè xuống, hãm xuống mặt đất hơn 30 mét.
Phía dưới yên tĩnh, không có bất cứ động tĩnh gì.
Cảm giác suy yếu chậm rãi mà nồng đậm kéo đến, Kỳ Nguyên Lăng từ trên cao rơi xuống, đáp xuống đỉnh cốt sơn. Hắn thở hổn hển, mặt mũi đầy máu tươi, tay trái vỡ vụn. Nhưng toàn thân hắn bốc lên bạch khí thần kỳ, đang khép lại vết thương.
"Thằng điên này thật khó dây dưa."
Trừ ở Thiên Đình đại lục, thật đúng là chưa từng đụng phải một đối thủ gai tay đến vậy.
Kỳ Nguyên Lăng ngẩng đầu, nhìn Mã Đại Mãnh đang lao nhanh tới. "Các ngươi cũng muốn tìm cái chết? Hôm nay ta giải quyết một thể, trò chơi vớ vẩn này nên kết thúc rồi."
Mã Đại Mãnh tay cầm Trọng Phủ, toàn thân Hắc Sa lượn lờ, tràn ngập tràng vực lực lượng nặng nề. Hắn mới chỉ tiến vào Thánh Vũ nhị trọng thiên, kém Kỳ Nguyên Lăng trọn vẹn tam trọng thiên, căn bản không phải đối thủ. Hắn đứng ở ba trăm mét bên ngoài, cắn răng, lùi lại thêm hai trăm mét, kéo dài khoảng cách.
"Ha ha, thân thể thì to lớn, lá gan lại nhỏ." Kỳ Nguyên Lăng cười lạnh, không thèm để Mã Đại Mãnh vào mắt. Một tên Thánh Vũ nhị trọng thiên, hắn muốn giết lúc nào thì giết.
Mã Đại Mãnh cảnh giác một lát, lại lùi thêm, sắc mặt nghiêm túc, khẩn trương nhìn chằm chằm Kỳ Nguyên Lăng. Hắn giờ chỉ có thể đánh cược một lần, cược xem linh lực của ai cạn trước. Kỳ Nguyên Lăng vừa bế quan, lại vừa đột phá, giờ lại đại chiến, linh lực chắc chắn đã cạn. Hoặc giả, Đảo chủ Thất Nhạc Cấm Đảo thật sự đang trợ giúp Kỳ Nguyên Lăng, muốn lấy mạng Tần Mệnh.
Nhưng nếu Đảo chủ Thất Nhạc Cấm Đảo đã muốn chơi trò này, sẽ không để dàng để Tần Mệnh chết như vậy.
Kỳ Nguyên Lăng thu cốt sơn, rơi xuống hố sâu to lớn.
Tần Mệnh hoàn toàn không còn hình người, toàn thân rách nát, huyết nhục và xương vỡ lẫn lộn. Chỉ có trái tim kia vẫn còn bành bành nhảy lên trong vũng máu.
"Ồ... Đến mức này rồi mà chưa chết? Mạng thật là cứng rắn." Kỳ Nguyên Lăng nhíu mày nhìn thân thể tàn tạ của Tần Mệnh. Đến thế này rồi mà vẫn còn sống? Hắn vươn tay nắm lấy trái tim kia, nhếch mép thành một đường cong tà ác. Ngày ấy ở Hắc Hồ lôi tràng, Tần Mệnh móc trái tim của hắn, phong thủy luân lưu chuyển, hôm nay hắn nắm chặt trái tim của Tần Mệnh.