Tần Mệnh rời đỉnh núi, thẳng hướng Tuyết Nguyên ở trung tâm đảo. Táng Hoa Vu Chủ hành sự quái dị, không theo lẽ thường, ở đây vắt óc suy nghĩ cũng chẳng giải quyết được gì, chỉ bằng cứ đến xem sao. Nếu Táng Hoa Vu Chủ muốn lấy mạng hắn, thì ở đâu cũng vậy thôi, muốn tra tấn hắn, nơi nào mà chẳng được. Vào hay không Tuyết Nguyên, chẳng khác biệt.
Mười tháng nay, Tuyết Nguyên luôn kháng cự Tần Mệnh, dù hắn dùng cách gì, cũng bị đẩy ra ngoài. Nhưng lần này Tuyết Nguyên không còn hung hăng, cũng chẳng Linh Yêu nào cản đường, hắn thuận lợi tiến vào gió tuyết mịt mù, đến trước ngọn núi khổng lồ cao mấy ngàn mét.
"Bắt ta ở lại đây nửa năm?"
"Tra tấn ta nửa năm?"
"Kiểu chơi gì đây, ăn thịt hay hút máu?"
“Nửa năm sau thật sự thả đi?”
Tần Mệnh vừa đi vừa nghĩ ngợi. Hai mươi mấy năm của hắn chịu khổ còn hơn người thường hai trăm năm, hắn chẳng sợ bị liên lụy hay chịu khổ, tra tấn đau đớn gì cũng từng trải. Hắn chỉ lo nửa năm sau có được rời khỏi hòn đảo này không, Tần Lam, Mã Đại Mãnh và Đại Địa Chi Linh có được cùng đi không.
Còn Kỳ Nguyên Lăng, cứ để Táng Hoa Vu Chủ nuôi làm sủng vật vậy.
Tam Nhãn Cự Linh Viên như ngọn tháp thịt đứng dưới chân núi, thân hình hơn ba trăm mét to lớn đến kinh người, vừa vạm vỡ vừa hùng tráng, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng khảm trên người, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ đáng sợ. Nhưng đứng trước Tuyết Phong cao ngút, lại có vẻ nhỏ bé.
Nó toàn thân bốc hơi khí nóng hừng hực, chống lại bão tuyết và cuồng phong, ba con mắt như ba xoáy nước huyết sắc, chứa sát khí kinh người, lạnh lùng nhìn Tần Mệnh.
"Ta đến rồi, rồi sao nữa?” Tần Mệnh lơ lửng giữa không trung, cảnh giác Tam Nhãn Cự Linh Viên. Hắn hiện tại là Thánh Vũ lục trọng thiên, đã rất mạnh, nhưng đứng trước Tam Nhãn Cự Linh Viên vẫn chịu áp lực lớn. Chỉ khi tiến vào thất trọng thiên, mới tính là cao giai, dưới thất trọng thiên, dù tứ trọng hay lục trọng, cũng chỉ là trung giai, chẳng khác biệt gì trước cao giai.
"Chờ!" Giọng Tam Nhãn Cự Linh Viên vang rền, như tiếng chuông lớn, vọng khắp Tuyết Nguyên.
"Được, chờ thì chờ." Tần Mệnh nhìn Tuyết Phong bị lốc xoáy bao quanh, chờ đợi vận mệnh, cũng âm thầm tính toán đối phó Táng Hoa Vu Chủ thế nào. Hắn không ngại chịu khổ, nhưng bớt được chút nào hay chút ấy.
Trong động mộ, Táng Hoa Vu Chủ mặt không cảm xúc đứng đó, ánh mắt lại có chút hoảng hốt, không còn băng lãnh sâu thẳm như ở ngoài.
Mười tháng, nàng dùng mọi cách để bình tĩnh tâm trí, kể cả ba lần ngủ say kéo dài năm tháng, thậm chí cố phong ấn ký ức. Nhưng Tâm Ma bắt nguồn từ sâu trong linh hồn, dù phong ấn thế nào, nó cũng sẽ đào bới từng lớp, rồi vô tình giải phóng.
Mười tháng cố gắng, đều thất bại, không sao xua tan cơn ác mộng.
Nàng cực kỳ ghét Tần Mệnh, và hận sao mình lại chấp nhận cái đề nghị hoang đường đó. Một Tâm Ma diệt trừ, Tâm Ma khác lại đến dữ dội hơn. Những chuyện không nên xảy ra, lại thực sự xuất hiện trên người nàng.
Táng Hoa Vu Chủ từ năm mười tuổi đã hiến dâng thể xác tinh thần cho võ đạo, thề cả đời tu tập võ đạo, truy cầu cảnh giới chí cao Thiên Vũ, còn lại đều có thể xem nhẹ, thậm chí coi thường. Để tránh vướng bận, nàng từ năm mười tuổi đã cố chặt đứt tình cảm, đến cảm xúc cũng chém bỏ. Chính vì vậy, những năm gần đây nàng mới tâm vô bàng vụ, một lòng tu vũ, thậm chí ngay cả Tâm Ma khi đột phá từ Địa Vũ lên Thánh Vũ cũng nhỏ bé không đáng kể. Bởi vì trên đời này chẳng còn gì ảnh hưởng đến nàng, để lại dấu ấn đặc biệt.
Nhưng nàng không ngờ đột phá từ Thánh Vũ lên Thiên Vũ lại tàn khốc đến vậy, như thể trút hết tình cảm kiềm chế mấy chục năm.
Quả nhiên tu luyện Thiên Vũ không có đường tắt, mọi thủ đoạn đều là lừa gạt trời xanh, nó sẽ giáng cho ngươi một đòn chí mạng vào thời khắc cần thiết.
Kiếp này, nhất định phải qua, nếu không nàng sẽ đừng bước tại đây.
Cuối cùng, Táng Hoa Vu Chủ đưa ra quyết định khó khăn nhất đời, cũng là lần thử cuối cùng. Nếu thành công, nàng sẽ thuận lợi vượt qua Tâm Ma, từ đó bước vào cảnh giới Thiên Vũ. Nếu không thành công, nàng có thể phải đợi mấy chục năm, thậm chí vĩnh viễn.
Thế nhưng, khi định mời Tần Mệnh đến, nàng lại do dự.
Táng Hoa Vu Chủ chưa từng do dự như lần này, càng không xoắn xuýt hoảng hốt như hôm nay, chính nàng cũng cảm thấy mình không còn là mình.
"Kiếp này, nhất định phải qua!"
"Không chỉ là Thiên Vũ kiếp, mà còn là kiếp của cả đời ta."
"Ta tuyệt không thể bị chuyện nhỏ nhặt này trói buộc, ta... không thể..."
Ánh mắt Táng Hoa Vu Chủ khôi phục vẻ thanh lãnh, nếu cứ thế này thì đừng nói vượt qua Tâm Ma, giữ mình còn khó! Nàng lạnh nhạt ra lệnh: "Thả hắn vào."
Ngoài Tuyết Phong, Tần Mệnh đang 'tán gẫu' với Tam Nhãn Cự Linh Viên.
"Thất Nhạc Cấm Đảo có tổng cộng bao nhiêu Linh Yêu?"
"Cấp Thánh Vũ có bao nhiêu?"
"Ngoài những kẻ hôm đó thấy, còn giấu ai không?"
"Hai vị tiền bối một nam một nữ kia cảnh giới gì? Họ là người sống hay người chết?"
"Ta nhớ năm đó ngươi từng làm người hầu cho Táng Hoa đại thẩm mà. Sao giờ lại khổ sở vậy... thế?"
"Rảnh rỗi không có việc gì, nói chuyện phiếm chút thôi. Biết đâu ngày nào đó ta chết, sẽ không tiết lộ bí mật."
Tam Nhãn Cự Linh Viên nắm đấm to như quả đồi, chỉ muốn bóp chết hắn. "Vào đi!"
"Được hả?"
"Vào!!" Tam Nhãn Cự Linh Viên nghiêng thân hình khổng lồ sang một bên.
"Không nói gì khác à?"
"Vào!!"
"À, tính tình ngươi với chủ nhân hợp nhau ghê." Tần Mệnh đứng ngẩn người một lát, rồi hướng Tuyết Phong.
Ở sườn núi ngàn mét, một mảng băng đang sụp xuống, tạo thành một lối đi nhỏ.
... ... ...
Trong động mộ, Táng Hoa Vu Chủ và Tần Mệnh mặt đối mặt, một người mặt như băng sương, không cảm xúc, một người trợn mắt, vẻ mặt khoa trương.
"Nửa năm, nếu ta vượt qua Tâm Ma, sẽ thả các ngươi đi."
"Tuyệt không nuốt lời."
"Nếu thất bại, ngươi chết, bọn họ cũng chết."
"Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi."
"Đồng ý thì bắt đầu, từ chối... thì chờ chết."
Táng Hoa Vu Chủ nhìn Tần Mệnh, giọng vẫn lạnh lùng, như nói về một chuyện bình thường.
Tần Mệnh bình tĩnh nhìn Táng Hoa Vu Chủ, đầu óc có chút đơ, phản ứng không kịp.
Táng Hoa Vu Chủ mười tháng không lộ diện, là vì chuyện này?
Sao lại đột nhiên thế này?
Đây là trò quỷ gì vậy?
Còn chơi kiểu này được à?
Vẻ mặt Tần Mệnh trở nên quái đị: "Ta thì nguyện bỏ ra chút ít, nhưng cái này của ngươi... Khoan đã, ta chậm lại chút.”
"Quyết định đi, ngay lập tức!!" Táng Hoa Vu Chủ không muốn nói nhảm với hắn.
Tần Mệnh suy nghĩ nhanh như chớp, âm thầm nghiến răng: "Ta có thể thay đổi luật chơi không? Với điều kiện đảm bảo hoàn thành."
"Có thể!"
"Ta có thể rút ngắn thời gian không? Hay nhất định phải nửa năm."
“Hoàn thành là có thể đi!”
"Ta có thể đưa ra mấy yêu cầu không?"
"Không thể!"
"Vậy ta từ chối." Tần Mệnh khôi phục tỉnh táo, trò chơi này dù khoa trương, nhưng không làm khó được hắn. So với kết quả xấu nhất hắn tưởng tượng, đã coi như tốt hơn nhiều. Hiện tại là Táng Hoa Vu Chủ đang cầu xin hắn, hắn nắm quyền chủ động, không thể để nàng dễ dàng.
"Vậy thì đi chết."
“Ha ha, đừng tuyệt đối thế. Ta chết, ngươi cũng xong! Câu 'cởi chuông phải do người buộc chuông ' đôi khi rất đúng đấy." Tần Mệnh đi vài bước trong động băng giá, không vội nói: “Điều kiện thứ nhất, đợi ngươi tiến vào Thiên Vũ, mang ta đến Vạn Thú quần đảo, rồi đưa ta về Tây Hải! Ngươi giúp ta khuếch trương thanh thế, ta giúp ngươi bắt một nhóm Linh Yêu võ giả, tăng cường thực lực Thất Nhạc Cấm Đảo."
Táng Hoa Vu Chủ nhìn Tần Mệnh tươi cười, ánh mắt lại hiện lên vẻ băng lãnh, tiến Tây Hải? Rõ ràng là muốn thừa cơ phá hoại nàng! Hủy Thất Nhạc Cấm Đảo!
"Điều kiện của ta không quá đáng chứ, đôi bên cùng có lợi."
Táng Hoa Vu Chủ nhìn hắn một hồi, thản nhiên nói: "Có thể."
"Tốt! Giờ bắt đầu nhé?"
"Bắt đầu."
"Chỉ được ở phạm vi Tuyết Nguyên? Không được ra ngoài?"
"Chỉ được ở đây."