Kỳ Nguyên Lăng bước ra khỏi U Cốc, cảm nhận linh lực sôi trào khắp cơ thể, kích động đến sắc mặt ửng hồng.
"Ta thành công rồi sao? Ta vậy mà thành công thật!"
"Ha ha! Lão thiên giúp ta!"
Kỳ Nguyên Lăng nơm nớp lo sợ suốt hai tháng, từng ngày từng đêm đều lo sợ Tần Mệnh đột nhiên xuất hiện trước mặt, túm lấy hắn, khoét mắt hắn. Hắn chỉ có thể cố gắng trốn tránh, đồng thời điên cuồng tu luyện, nắm chặt mọi cơ hội dù chỉ là chút linh lực dư thừa, đại lượng thôn phệ bảo dược.
Hơn hai mươi năm nay, hắn tu luyện không tính là chăm chỉ. Ỷ vào sức mạnh Chí Tôn của Thiên Ảnh Yêu Đồng, cùng tài nguyên phong phú của Vạn Thú quần đảo, hắn tự nhận có ưu thế trời cho, chỉ cần bỏ ra một nửa công sức so với người khác cũng có thể đạt được thành tựu như các thiên tài khác. Nhưng lần này, hắn thật sự dốc toàn lực, tinh thần căng thẳng cao độ từng giây từng phút. Ngay cả khi không có linh lực, hắn vẫn lặp đi lặp lại nghiên cứu và suy ngẫm về áo nghĩa của Yêu Đồng.
Tính ra, hai tháng này hắn cố gắng hơn cả một năm trước cộng lại.
Trong tình huống cực kỳ nguy hiểm, tiềm năng bộc phát từ khát vọng sống mãnh liệt quả thực vô cùng lớn. Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi hai tháng, hắn vậy mà đã chạm đến ngưỡng cửa cảnh giới.
Kỳ Nguyên Lăng bắt đầu vô cùng do dự, không biết có nên thử đột phá lần này không. Đột phá cần bế quan sâu, tối thiểu mười ngày, ít nhất cũng phải năm ngày. Một khi đang bế quan mà linh lực đột nhiên biến mất, hậu quả khó lường, không chỉ bị trọng thương mà còn có thể phế bỏ hắn. Thế nhưng, trước sự thúc đẩy tàn khốc của trò chơi giết người, cuối cùng hắn vẫn quyết định liều một phen.
Một khi thành công, hắn sẽ là Thánh Vũ ngũ trọng thiên, tuyệt đối có thể nghiền ép Tần Mệnh, thắng được trò chơi này.
Thật may mắn, đột phá thành công! Kỳ Nguyên Lăng không ngờ rằng mình lại đột phá lên ngũ trọng thiên ở một nơi và hoàn cảnh như thế này.
"Thánh Vũ ngũ trọng thiên! Ta còn phải cảm ơn Tần Mệnh mới đúng!” Khóe miệng Kỳ Nguyên Lăng nhếch lên cười lạnh, Yêu Đồng mở ra, sức mạnh Chí Tôn thức tỉnh, toàn thân bừng lên linh quang mãnh liệt, ngưng tụ thành Yêu Đồng chiến y. Giết Tần Mệnh, giết Mã Đại Mãnh, giết Tần Lam, hắn sẽ là người chiến thắng cuối cùng, và có thể thuận lợi thoát khỏi hòn đảo quỷ quái này.
"Tần Mệnh... Ta đến đây!" Cường quang bộc phát trong Yêu Đồng của Kỳ Nguyên Lăng, ánh mắt hắn tiếp tục khuếch tán, bao phủ hơn ba ngàn mét sơn hà rừng núi. Từng ngọn cây ngọn cỏ, từng con chim con thú, đều rõ ràng hiện ra trong đáy mắt hắn. Hắn bay lên không trung, bắt đầu lùng bắt Tần Mệnh.
Không lâu sau khi hắn rời đi, một làn sương mù phiêu diêu từ xa ngưng tụ trên đỉnh núi cao, hóa thành hình người. Hai con mắt đỏ tanh trong đêm tối hiện lên vẻ yêu dị tà mị. Nó đứng im một lát, rồi tan biến trong một trận gió núi, hóa thành sương mù nhàn nhạt, đuổi theo Kỳ Nguyên Lăng.
Kỳ Nguyên Lăng tìm kiếm không lâu thì phát hiện Tần Mệnh trên đỉnh một ngọn núi cao. "Ha ha, Tần Mệnh, hai tháng không gặp, có nhớ ta không?"
"Hai tháng đã đột phá, liều mạng thật." Tần Mệnh không hề trốn tránh, đứng trên đỉnh núi nhìn Kỳ Nguyên Lăng khí thế bừng bừng như biển cả.
"Ta không liều mạng, ngươi sẽ giết ta."
"Nếu ta thật sự muốn lấy mạng ngươi, ngươi có thể sống đến bây giờ sao? Trong hai tháng này, ta có vô số cách để tìm ra ngươi."
"Ồ? Ta hình như nghe thấy chút... yếu thế trong giọng nói của ngươi? Hay là ta nghe nhầm?" Kỳ Nguyên Lăng cười như không cười nhìn Tần Mệnh, nhìn kẻ từng đánh bại mình giờ yếu ớt đứng trước mặt, trong lòng hắn có chút hả hê.
"Trò chơi giết người này không đơn giản như ngươi nghĩ đâu. Ngươi thật sự cho rằng giết chúng ta là có thể thoát ra ngoài? Việc đầu tiên cần làm bây giờ là tìm ra chủ nhân của Thất Nhạc Cấm Đảo, hỏi rõ mọi chuyện."
"Tỉnh lại đi! Ta không biết giết các ngươi có thoát ra được không, nhưng ta biết chắc chắn là không giết các ngươi thì không thể ra ngoài. Đến đây, ta lại đánh với ngươi một trận. Bất quá... lần này không phải luận bàn, mà là định sinh tử!" Sắc mặt Kỳ Nguyên Lăng đột nhiên lạnh xuống, Yêu Đồng ngưng tụ, trở nên sâu thẳm lạnh lùng, một cỗ khí tức khủng bố trào dâng, tràn ngập thiên địa. Yêu Đồng chiến y phần phật bay múa, tỏa ra cường quang ngập trời, mơ hồ hóa thành một đầu cự thú đáng sợ, đang thèm thuồng nhìn ngắm vùng trời đất này.
Linh Yêu khắp dãy núi đều lâm vào khủng hoảng sâu sắc. Chúng chưa từng cảm nhận được loại sức mạnh quỷ dị mà đáng sợ này.
Tần Mệnh không thèm nói nhảm với hắn, nói không phục thì đánh đến phục. Hai mắt hắn vằn đầy tơ máu, kim quang chói mắt, chiến ý tăng vọt, như lưỡi kiếm rời khỏi vỏ, khí thế sắc bén áp sát. Hai cánh chim màu vàng mãnh liệt xòe ra, xé toạc quần áo, tỏa ra ánh sáng vàng óng hoa mỹ, bề mặt rực rỡ như kim loại. Từ xa nhìn lại, vừa hoa lệ vừa kinh diễm, lại có hàn quang lưu chuyển.
Kỳ Nguyên Lăng cũng chẳng muốn lề mề với hắn, vẻ mặt bỗng trở nên dữ tợn, ngửa mặt lên trời gào thét. Mắt trái Yêu Đồng bùng nổ cường quang, tiếng ù ù vang lên như núi lửa phun trào, rung chuyển cả bầu trời.
"Rống!"
Huyết khí ngập trời, tiếng gào thét như sấm rền. Huyết Kỳ Lân khôi phục hình dáng xuất hiện lần nữa, khí tức còn mạnh hơn mấy lần so với ở Hắc Hồ chiến trường. Toàn thân bao phủ lớp Huyết Lân dày đặc, lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo, dũng động huyết quang đáng sợ. Nó tràn ngập hung uy mênh mông, phảng phất muốn nhấn chìm cả vùng sơn hà này.
Võ số Linh Yêu kinh hãi nhìn quanh. Khí tức Thú Vương mang đến áp lực to lớn, khiến nhiều Linh Yêu nằm rạp xuống đất run rấy. Ngay cả những Linh Yêu Thánh Vũ Cảnh cách xa mấy ngàn mét cũng thức giấc trong đêm khuya, đứng trên đỉnh núi, bay lên không trung, kinh dị ngắm nhìn Huyết Kỳ Lân.
"Ngao rống..."
Huyết Kỳ Lân từ trên cao lao xuống Tần Mệnh, khí tức cuồng bạo, muốn báo mối thù bị chém chết năm xưa.
Tần Mệnh nhắm mắt lại, rồi đột ngột mở ra, hai đạo lãnh quang kim sắc lóe lên, toàn thân bừng lên ánh sáng kinh người, xua tan màn đêm sơn hà, muốn nhuộm cả hòn đảo thành màu vàng. Hoàng Kim Tâm Tạng tuôn ra một cỗ nhiệt lưu kinh khủng, lan khắp mọi khớp xương, mọi tấc máu thịt.
Khí tức Tần Mệnh liên tục tăng vọt, máu thịt trong cơ thể như bốc cháy.
"Chúng Vương Truyền Thừa, Chiến Thần Gào Thét!”
Tóc dài Tần Mệnh múa tung, ngửa mặt lên trời thét dài, hai mắt kim quang hỗn loạn, vô số đường vân kim sắc từ hai mắt lan ra khắp cơ thể, thần bí khó lường. Khí tức hắn tăng vọt nhiều lần, cường thế phá vỡ bức tường tứ trọng thiên, bước vào ngũ trọng thiên chi cảnh.
Ầm ầm! Trong biển kim quang sôi trào, vô tận lôi điện bộc phát từ bên trong cơ thể Tần Mệnh, như cơn lôi điện giận dữ trào dâng, trùng thiên nổi giận, bao phủ Huyết Kỳ Lân.
"Ngao..."
Nhục thể Huyết Kỳ Lân cường hoành, Lân giáp cứng cỏi, thân thể mấy chục mét càng hung hãn vô cùng, nhưng khi bị Lôi triều bao phủ lại phát ra tiếng gầm thét và kêu thảm, kịch liệt giãy dụa trên không.
Sắc mặt Kỳ Nguyên Lăng hơi biến đổi. Sao có thể? Khí tức Tần Mệnh sao đột nhiên mạnh đến vậy? Hắn ăn bảo được eg?
Lôi triều xanh đỏ xen lẫn, uy lực kinh người, như những lưỡi dao kiếm vũ cuồng liệt, dày đặc cắt xé vảy da Huyết Kỳ Lân. Huyết Kỳ Lân kêu thảm giãy dụa, vảy bị vỡ nát, da thịt bị xé toạc. Chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi, nó đã biến thành một con 'máu' Kỳ Lân thực sự, toàn thân đẫm máu, vô cùng thê thảm.
Nhưng Huyết Kỳ Lân cũng đủ điên cuồng. Toàn thân nó bộc phát huyết quang, ngạnh kháng Lôi triều, đạp không bay tới Tần Mệnh. Nó trở nên càng đáng sợ hơn, phảng phất biến thành Lôi Kỳ Lân, toàn thân đều là Lôi triều, bên trong dũng động huyết khí. Nó há miệng phun ra huyết quang kinh khủng, vô số Huyết Cầu như thiên thạch đầy trời, phô thiên cái địa đánh về phía Tần Mệnh.
"Bạo Vũ Cuồng Lôi." Tần Mệnh dùng Chiến Thần Gào Thét nghiền ép tiềm lực, thực lực bạo tăng, lôi điện cuồng liệt lập tức xen lẫn thành hàng trăm đạo cánh tay roi lôi điện, múa tung đầy trời, uy lực tuyệt luân, đối cứng với từng Huyết Cầu, liên tiếp bạo tạc trời cao, lôi điện và máu triều tàn phá bừa bãi, cảnh tượng rung động lòng người.
Huyết Kỳ Lân ngang nhiên giết tới, Huyết Trảo đập xuống như núi lớn rơi xuống. Trọng lực kinh khủng khiến ngọn núi cao bên dưới Tần Mệnh nứt toác ra vô số vết nứt, vô cùng kinh khủng, thần năng kinh người.
Tần Mệnh thét đài, toàn thân Kim Quang Lôi điện xen lẫn, khí thế kinh người. Hắn bay thẳng lên, tay trái bạch cốt lại hiện ra, vô tận cường quang hội tụ thành Đại Diệt Kim Nhiên Ấn, đối cứng với lợi trảo của Huyết Kỳ Lân.
Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, lợi trảo của Huyết Kỳ Lân vậy mà nổ nát vụn, bạch cốt, huyết nhục bay lả tả. Huyết Kỳ Lân rống to kêu thảm, thân thể mấy chục mét bị vô tình hất tung, cuồn cuộn lùi ra xa.
Cánh chim Tần Mệnh hối hả chấn động, như thiểm điện lao tới phía trước. Một tiếng gầm thét dữ tợn vang lên, toàn thân huyết khí sôi trào, cực hạn lực lượng cực hạn bộc phát, liệt liệt Lôi triều tụ thành Lôi Bằng.
"Lôi Bằng... Bá Thế Quyền..."
Tiếng thét dài như sấm, rung chuyển sơn hà.
Lôi Bằng thét dài, khinh thường Cấm Đảo.
Vô tận dữ tợn, vô tận cuồng bạo.
Huyết Kỳ Lân kinh hồn giãy dụa, cường thế xoay chuyển thân thể, gầm thét đối kích Tần Mệnh. Nhưng Lôi Bằng hoành không, tầng tầng hội tụ áp súc, cho đến khi chỉ còn chừng một mét. Cường quang chói chang như mặt trời, nó theo trọng quyền của Tần Mệnh bạo kích, đối diện đánh vào đầu Huyết Kỳ Lân.
Ầm ầm! Như hai ngọn núi ngàn mét đụng vào nhau, cường quang chiếu sáng thiên địa, chói mắt không thể mở ra.
Bá Thế Quyền xuyên thể mà qua, Huyết Kỳ Lân nổ nát vụn!