“Nếu là lnh đan, ít nhất cũng phải có tác đụng chứ. Chỉ cần thành công, tối thiếu cũng phải kéo dài được hai mươi, ba mươi năm chứ?”
"Hừ! Vạn nhất nó dở chứng, năm năm còn chưa chắc."
"Năm năm?" Tần Mệnh thầm than trong lòng, "Ngài có thể đừng có 'hố' thế không! Ta đã hứa với Hổ Hoàng ít nhất ba mươi năm rồi, vạn nhất đưa cho nó cái loại năm năm, nó nuốt sống ta mất."
"Chỉ cần là linh đan, có tác dụng là được, ngươi lo nó mấy năm làm gì. Sao, người sắp chết, cho thêm năm năm vẫn còn thấy ít à?" Ông già hừ một tiếng, tỏ vẻ bất mãn với vẻ mặt của Tần Mệnh.
"Ta không có ý đó, người đừng hiểu lầm."
Ông già đi vòng quanh cái lò luyện đan, xoa xoa tay, hưng phấn nói: "Đây là viên thứ năm, đến giờ vẫn còn tính là ổn định, thêm hai, ba tháng nữa chắc là thành hình."
"Ngài trông chừng kỹ, viên này nhất định phải thành công đấy."
"Khó nói lắm!"
"Người thấy thế nào?"
"Không quan trọng, dù sao là ta ăn."
TN¡ sư Ơi cè òn cần cái nà v?"
"Vớ vẩn, lão già này còn sống được mấy năm nữa đâu, tự mình luyện linh đan mình không nếm thử thì sao?"
"Đúng là, đương nhiên, phải thế." Tần Mệnh ngượng ngùng cười một tiếng, suýt nữa thì quên mất.
"Đừng có đứng không, ở đằng kia có cái bồn, cho ít máu vào, sắp hết rồi." Ông già không thèm quay đầu, chỉ tay về phía cái 'bồn' ở đằng xa, một cái vạc đá lớn cao ba mét! "Nhớ gọi thằng nhóc Bất Lão tộc kia tới, cho nó hiến nhiều máu vào, ai, không đủ dùng rồi."
Tần Mệnh vừa lấy máu, vừa nói: "Ông già, nếu viên thứ năm này thành công, thì khi nào mới làm được viên tiếp theo?"
"Ai mà biết được, viên này còn chưa chắc đã thành công đâu. Coi như viên này thành, thì viên thứ sáu, thứ bảy cũng chưa chắc. Ta đoán chừng, phải chờ hai, ba năm nữa."
"Lâu vậy sao?"
"Lâu á? Đây là linh đan đấy, hai, ba năm một viên là may mắn lắm rồi. Sao, ở Xích Phượng Luyện Vực của các ngươi lại có lão già nào sắp chết à?"
Tần Mệnh dở khóc dở cười: "Ta định cho Hổ Hoàng một viên."
"Con Bạch Lão Hổ kia à, sắp chết rồi á? Mấy năm trước ta thấy nó còn nhảy nhót tưng bừng mà, à, đúng rồi, là năm mươi năm trước."
"Ông già, viên thứ năm này người cứ giữ lại dùng, lần sau người có thể đồn tâm huyết vào luyện một viên cho Hố Hoàng được không? Ta phải có cái gì đó để bàn giao với nó chứ."
"Ngươi nói chuyện kiểu gì vậy? Ta viên nào mà không dồn tâm huyết, ngươi nghĩ ta chơi chắc!"
Tần Mệnh cười khổ xin lỗi, giờ hắn không dám đắc tội ông già, toàn bộ các lão nhân của Xích Phượng Luyện Vực, mặc kệ cảnh giới cao thấp, đều coi ông ta là bảo bối mà cung phụng. Trước kia, ai cũng không nghĩ tới một Luyện Đan Sư lại có uy lực lớn đến vậy, thảo nào Tru Thiên Điện lại khẩn trương như thế khi ném ông lão này đi.
"Không cần gấp, linh đan có thể thành công một lần, thì có thể thành công lần thứ hai, lần thứ ba, bất quá là vấn đề thời gian và tài nguyên thôi. Thời gian thì không dễ khống chế, còn tài nguyên ấy à, chắc không thành vấn đề chứ. Xích Phượng Luyện Vực của các ngươi chẳng mấy chốc sẽ khống chế Tây Hải rồi, toàn bộ Tây Hải là của các ngươi, còn có tài nguyên gì mà không chiếm được."
Tần Mệnh ở trong các luyện đan mười ngày, mới đổ đầy cái vạc máu tươi. Khi hắn rời đi trong tình trạng suy yếu, thì vừa lúc gặp Đồng Hân đến tìm.
Đồng Hân xinh đẹp nho nhã, cao quý lại thông minh, phối hợp với dáng người mỹ lệ gần. một mét tám, quả nhiên là quốc sắc thiên hương. Mà cái khí chất cao sang trên người Đồng Hân thật không phải là gia đình bình thường có thể bồi đưỡng được. Bốn bề vắng lặng, nàng thân mật kéo tay Tần Mệnh: "Ông già lại bắt ngươi hiến máu đấy à."
"Vì linh đan, đáng giá!"
"Thiên Vương Điện vô cùng cảm kích ông già, một viên linh đan đã vãn hồi năm mươi năm thọ nguyên cho Lão Điện Chủ. Bất quá tử khí trong người Lão Điện Chủ quá nặng, muốn hoàn toàn khôi phục, chắc còn phải hai viên linh đan nữa. Thanh Long Vương, U Minh Vương, ông của ta, tổ gia gia, còn có lão bối của Địa Hoàng Đảo và Tinh Diệu liên minh, đều đang xếp hàng chờ đấy, mong chờ linh đan của ông ta. Nhưng với tốc độ này của ông già, sợ là có người không đợi được đến ngày đó."
"Vãn hồi thọ nguyên vốn là nghịch thiên, trong vòng hai, ba năm mà luyện ra một viên đã là không tệ rồi." Tần Mệnh trong lòng sốt ruột, nhưng cũng biết chuyện này không thể gấp được.
"Không vội. Dù sao Xích Phượng Luyện Vực đã an toàn, Hải Tộc liên minh không kiên trì được bao lâu đâu, cứ để Dạ Ma tộc chủ công, chúng ta phối hợp là được, các lão gia tử không cần phải liều mạng chiến đấu nữa, có thể dưỡng sức." Đồng Hân kéo tay Tần Mệnh, vô thức nắm rất chặt. Hai năm rưỡi chém giết thảm liệt, nàng gặp nạn không ít lần, cũng có mấy lần suýt chút nữa không tỉnh lại được, nhưng bây giờ mọi thứ đã yên ổn, nắm tay Tần Mệnh, trong lòng vô cùng an tâm, rất bình yên.
"Hai năm qua, để nàng chịu khổ rồi." Tần Mệnh nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Đồng Hân, áy náy vì hơn hai năm không ở bên cạnh nàng.
Đồng Hân lắc đầu, khổ tận cam lai, sau này không có gì có thể chia rẽ bọn họ được nữa.
"Đồng Ngôn đâu? Sao không thấy hắn?"
"Bị kích thích rồi." Đồng Hân khẽ cười. Ngay từ thời ở Thất Nhạc Cấm Đảo, Đồng Ngôn đã sốt sắng muốn so tài với Tần Mệnh. Hắn cảm thấy mình đạt được cơ duyên, Tử Viêm dị biến, lại huyết chiến hai năm, thực lực tăng mạnh, nghe nói Tần Mệnh ở trên đảo 'nghẹn' hai năm, không nhịn được ngứa tay. Kết quả, chưa đến năm mươi hiệp đã bị Tần Mệnh đánh ngã.
"Bế quan?"
"Là bế quan, nhưng không phải tu luyện."
"Vậy là làm gì?"
Đồng Hân má ửng đỏ: "Tạo người."
Tần Mệnh suýt sặc: "Làm gì?"
"Hắn bị kích thích, uống chút rượu buồn, cảm thấy đời này không vượt qua được ngươi, nên muốn đời sau cố gắng ra đời sớm."
"Có chí khí." Tần Mệnh đở khóc đở cười, bỗng nhiên nói nhỏ: "Chúng ta có phải cũng nên có một đứa con không?”
Đồng Hân mắc cỡ đỏ mặt, chỉ Tần Lam: "Chẳng phải có rồi sao?"
Tần Lam ngồi trên vai Tần Mệnh, quơ chân ăn linh quả: "Hân mụ mụ đừng ngại, hai người cứ tiếp tục đi."
Cách Xích Phượng Luyện Vực ba ngàn dặm ngoài hải vực.
Một người đàn ông trùm đấu bồng đen đánh giá Mã Đại Mãnh trước mặt: "Mấy năm không gặp, đã là Thánh Vũ tam trọng thiên rồi, tốc độ không chậm đâu."
"Đây là tư liệu ngươi cần, mang về phục mệnh đi." Mã Đại Mãnh ném cho Hắc y nhân một tấm ngọc bài.
Hắc y nhân bắt lấy ngọc bài, cười lạnh: "Toàn bộ?"
"Toàn bộ!"
"Có điều, mấy lần trước hình như không được toàn diện lắm thì phải. Với tư cách bạn bè, ta nhắc nhở ngươi một câu, chủ nhân cài người ở Tây Hải đâu chỉ có một mình ngươi."
Mã Đại Mãnh mặt không biểu cảm, khí thế lạnh lẽo, cứng rắn, mạnh mẽ, nghênh đón ánh mắt âm trầm, xảo quyệt của người đàn ông: "Ta chỉ chịu trách nhiệm nộp những gì ta biết, và ta có thể xác định."
"Đừng khẩn trương, ta còn chưa nói gì mà." Hắc y nhân xoay xoay ngọc bài trong tay, nhếch mép, nhìn Mã Đại Mãnh với vẻ nửa cười nửa không: "Tiểu chủ sai ta hỏi ngươi mấy
"Nói."
"Ngươi nắm rõ hết võ pháp của Tần Mệnh?"
"Nắm rõ!"
"Ngươi có thể ước đoán chính xác thực lực chân chính của Tần Mệnh?"
"Có thể!”
"Ngươi biết tính cách và nhược điểm của Tần Mệnh?"
"Biết."
"Theo cá nhân ngươi đoán, Tần Mệnh bao lâu nữa sẽ tiến vào Thiên Đình?"
"Nhanh thì nửa năm, chậm thì một năm."
"Cần lâu vậy sao? Tây Hải chiến tranh gần như không còn gì ngoài ý muốn, coi như Hải Tộc muốn ngọc đá cùng tan, e rằng cũng không còn thực lực đó. Chẳng lẽ Tần Mệnh còn muốn nhúng tay vào Đông Hải?”
"Tần Mệnh sẽ không tham gia vào Tây Hải chiến tranh nữa, hắn sẽ ở lại Xích Phượng Luyện Vực một thời gian, sau đó về Lôi Đình Cổ Thành. An bài ổn thỏa mọi chuyện, mới tiến vào Thiên Đình đại lục."
"Đây là ngươi đoán, hay là Tần Mệnh tự nói vậy?"
"Không sai đâu. Trừ phi lại có biến cố không thể lường trước."
"Tốt lắm! Vậy là nói ngươi ở lại đây không còn ý nghĩa gì?"
Sắc mặt Mã Đại Mãnh hơi trầm xuống, nghe ra ý ngoài lời của Hắc y nhân: "Ta thụ mệnh tại Lão Chủ Nhân, phải bồi bạn Tần Mệnh tiến vào Thiên Đình."
"Việc này không liên quan đến việc ngươi thụ mệnh tại ai, tiểu chủ muốn chuẩn bị nghênh đón Tần Mệnh, có một số việc... ha ha... cần ngươi tự mình tham gia." Hắc y nhân phát ra tiếng cười lạnh khô khốc, âm trầm.
"Nếu ta đột nhiên mất tích, Tần Mệnh chắc chắn sẽ nghi ngờ."
"Vậy thì cứ để hắn nghi ngờ đi." Hắc y nhân phất tay, xung quanh nổi lên mấy luồng hắc khí, hiện ra hơn mười Hắc y nhân, vây quanh Mã Đại Mãnh.