"Càng nhiều càng tốt! Hắc hắc! Ồ? Khí tức của ngươi lạ quá, ngươi đột phá rồi?"
Đồng Hân tiến lại gần: "Sao ngươi lại dẫn đến nhiều người như vậy? Nhỡ khống chế không nổi, bọn họ thật sự có thể đồ diệt Kim Bằng Hoàng Triều đó."
"Bọn họ muốn đến, ta ngăn cản được chắc? Không thể dập tắt nhiệt tình của người ta được." Đồng Ngôn nhìn Tần Mệnh từ trên xuống dưới, không thể tin được, thật sự đột phá rồi! Mình mới rời đi chưa đầy một tháng mà!
"Đến thì đến thôi, Kim Bằng Hoàng Triều cũng nên tỉnh mộng cự nhân đi."
"Chân Hỏa Giáo đến cứu viện chậm trễ, xin Bất Tử Vương thứ lỗi!"
"Thanh Tiêu Các, chờ Bất Tử Vương phân công!”
"Mộ Kiếm Phái! Tiếp Tây Hải Triệu Tập Lệnh! Bất Tử Vương điện hạ, xin hạ lệnh!"
"Bất Tử Vương điện hạ, chúng ta là từ Đông Nguyên Thú Đảo, tiếp Tây Hải Triệu Tập Lệnh."
… … …
Càng ngày càng nhiều thế lực từ xa chạy đến, người còn chưa đến nơi, đã vội vàng hô hào thanh thế, đông nghịt, liên miên không dứt, theo biển người Thú Triều cuồn cuộn tiến lên, vây quanh vùng không gian vốn đã rung chuyển này, gây ra chấn động lớn cho quân đội Hoàng Triều.
Người Tần gia đều kinh ngạc trước cảnh tượng này, khí thế cuồng nhiệt, năng lượng đáng sợ, rung động tâm can họ.
Đường Ngọc Chân che đôi môi đỏ, không thể tin nổi nhìn về phương xa. Chỉ trong vòng hơn hai mươi ngày ngắn ngủi mà đã triệu tập được nhiều người như vậy? Vừa đi vừa về đã mất hơn nửa thời gian rồi, Đồng Ngôn làm thế nào được? Nhìn ra được tất cả đều thật tâm đến giúp đỡ, chứ không phải dùng tiền bạc hay hứa hẹn gì để thuê. Cái này phải có lực hiệu triệu kinh khủng đến mức nào?
Ba vị Thánh Vũ đi dò la tin tức sắc mặt trắng bệch, thấp giọng nhắc nhở Nhân Hoàng: "Không thể tái đấu với Tần Mệnh! Đằng sau hắn là toàn bộ Tây Bộ Cổ Hải, nghe nói ngay cả Nam Hải Yêu Chủ cũng nghe hắn sai khiến, địa vị của hắn ở Xích Phượng Luyện Vực cực kỳ cao. Bệ Hạ, Cổ Hải toàn là lũ điên, bọn chúng thật sự cái gì cũng dám làm. Sáu đại Hải Tộc cùng những thế lực phụ thuộc ngoan cố đều bị Xích Phượng Luyện Vực và Dạ Ma Tộc đồ sát, là thật sự đồ sát, không một ai sống sót! Tần Mệnh ở Tây Hải nổi tiếng là một tên điên, vừa hung ác vừa tàn bạo, cái gì cũng dám làm. Mọi người vừa kính vừa sợ hắn!"
Chính thức đến Cổ Hải mới biết nơi đó mênh mông và kinh khủng đến thế nào, mặc kệ trước kia tưởng tượng ra sao, đoán chừng thế nào, đều không thể so sánh với cảm giác tự mình trải nghiệm mãnh liệt và chân thực. Bọn họ đã từng tự hào về sự cường đại của Hoàng Triều, nhưng sau một chuyến đi trở về, mới biết trên đời này có một từ gọi là "nhỏ bé"!
Một bá chủ tùy tiện cũng có thể chống lại Hoàng Triều, còn những siêu cấp bá chủ kia, căn bản không thèm để Hoàng Triều vào mắt, hoặc là bọn chúng căn bản không rảnh để ý đến cái Hoàng Triều nào đó.
Nhân Hoàng trầm mặc, không phải không nghĩ đến khả năng Xích Phượng Luyện Vực chiến thắng, nhưng thật không ngờ Tần Mệnh lại có lực hiệu triệu và ảnh hưởng lớn đến vậy.
Tất cả thế gia tông môn, các đại nhân vật của Hoàng Triều tập hợp ở đây đều im lặng khẩn trương, phần cao ngạo trong lòng, cùng với sự không cam lòng với Tần Mệnh, đều chìm xuống chậm rãi trong sát khí ngập trời đang ập đến, tất cả biểu lộ kiêu căng hoặc phẫn nộ, đều dần dần trở nên ngưng trọng, rồi trắng bệch, ngay cả Đường Ngọc Sương cũng không nói gì.
Lý Dần và các thiên tài cùng thế hệ với Tần Mệnh thì hoảng hốt rung động, Tần Mệnh rời đi mới mấy năm mà thôi, vậy mà đã gây dựng được danh tiếng khủng bố như vậy ở Cổ Hải. Nếu không tận mắt nhìn thấy, tự mình cảm nhận, bọn họ thật sự không dám tưởng tượng. Thảo nào năm đó Tần Mệnh không muốn lịch luyện ở lục địa, lúc đó còn tưởng rằng hắn muốn tránh phong mang của hoàng thất, là muốn thỏa hiệp, bây giờ xem ra, người ta căn bản không thèm để ý đến lục địa!
Biển người Thú Triều trùng trùng điệp điệp từ xa chạy đến, thành đàn liên miên hội tụ, vừa chào hỏi Tần Mệnh, vừa hung tợn trừng mắt quân đội Hoàng Triều, rồi bắt đầu tản ra hai bên, muốn bao vây toàn bộ Vương Thành.
Quân đội Hoàng Triều đều khẩn trương, bắt đầu bất an. Bọn họ cảnh giác những thế lực Cổ Hải đáng sợ này, đồng thời quan sát Tần Mệnh. Giờ phút này, bọn họ mới chính thức cảm nhận được thế nào là uy hiếp, thế nào là ếch ngồi đáy giếng, đây vẫn chỉ là tùy tiện một chiêu vu vơ, nếu Tần Mệnh đến Cổ Hải tự mình chuẩn bị vài tháng thì sao? Hậu quả kia càng không thể tưởng tượng nổi. Bọn họ không thể không vứt bỏ tôn nghiêm, buông bỏ tự ngạo, bởi vì ai cũng hiểu chỉ cần Tần Mệnh phất tay, gật đầu, những Nhân Thú hung tàn kia sẽ điên cuồng nhào tới, xé bọn họ thành mảnh nhỏ.
Hôm nay, ở đây có Nhân Hoàng, còn có tất cả cao tầng của Hoàng Thành và Bắc Vực, một khi bọn họ đều chết, Hoàng Triều này chẳng khác nào tê liệt.
Bọn họ cao ngạo cả một đời, lần đầu tiên cảm thấy mình không chịu nổi một đòn như vậy.
Hoa gia Gia Chủ nhìn về phía Nhân Hoàng, rồi những nhân vật quan trọng khác cũng lần lượt nhìn về phía Nhân Hoàng. Phải làm sao bây giờ? Liều chết phản kháng, hay là... hướng Tần Mệnh chịu thua? Chịu thua nói thì đơn giản, nhưng một khi Nhân Hoàng cúi đầu, đại biểu cho hoàng thất cúi đầu, cũng đại biểu cho Kim Bằng Hoàng Triều yếu thế trước Tần Mệnh.
"Bất Tử Vương điện hạ, hạ lệnh đi ạ?" Bát Dực Tử Lân Mãng kỳ quái sao Tần Mệnh không có chỉ thị gì, chẳng lẽ chỉ là một cái Hoàng Triều, người thì đông hơn một chút, đất rộng hơn một chút, thế cục thì phức tạp hơn một chút, nhưng thì sao chứ? Chỉ cần Tần Mệnh ra lệnh một tiếng, hơn ba mươi vạn quân này của bọn họ đã đủ quét ngang Kim Bằng Hoàng Triều!
"Tần Mệnh, đừng mà." Đường Ngọc Chân nắm lấy tay Tần Mệnh, thấp giọng cầu khẩn: "Bọn họ ham muốn mười tám tòa Vương tượng, nhưng vẫn luôn không thực sự động thủ. Bọn họ nhận ra sai lầm rồi, đừng tiếp tục nữa, được không?"
"Chưa đến lúc."
"Nhất định phải để hoàng thất hướng ngươi nhận lỗi sao? Bọn họ là chủ nhân của Hoàng Triều này, dù muốn cúi đầu cũng không thể cúi đầu được."
"Không phải hướng ta. Là hướng Tần gia, hướng ngươi.
Ta muốn để hoàng thất thừa nhận việc Lôi Đình Cổ Thành thoát ly Hoàng Triều không phải tạo phản, mà là hợp pháp hợp lý! Ta không thể để người nhà của ta bị khuất nhục và chỉ trích, ta muốn để bọn họ đi đường đường chính chính, ta muốn để hoàng thất đại lễ tiễn biệt, ta muốn để sáu trăm triệu dân chúng Hoàng Triều, bất kể lúc nào nhắc đến Lôi Đình, nhắc đến Tần gia, đều là tôn kính và e ngại.
Ta muốn địa vị của ngươi ở hoàng thất siêu việt cả hoàng đế, từ hôm nay trở đi, không ai dám bất kính ngươi, không ai dám chỉ trích ngươi. Nếu ngươi ở lại, hoàng thất trên dưới tôn trọng và dựa vào ngươi, nếu ngươi rời đi, bọn họ không dám sau lưng hãm hại ngươi nửa câu.
Trước kia ta chưa từng muốn danh tiếng, lần này, vì Tần gia, vì ngươi, ta nhất định phải định đoạt!"
Tần Mệnh nhìn thẳng vào mắt Đường Ngọc Chân, mỗi chữ mỗi câu, bình tĩnh mà kiên định, lạnh lùng cứng rắn lại bá khí. Hắn chưa từng hứa hẹn gì với Đường Ngọc Chân, cũng chưa từng vì nàng làm gì, trước kia, hắn không có tư cách, hôm nay, đây là tất cả những gì hắn bù đắp.
Ai dám không phục? Ba mươi vạn quân Tây Hải sau lưng hắn chính là tư cách!
Ai còn dám không phục? Danh tiếng hắn dùng máu và mạng đổi lấy ở Tây Hải chính là tư cách!
Ai dám khi dễ Tần gia, hỏi hàng ngàn hàng vạn thế lực ở Tây Hải xem bọn họ có đồng ý không!
Ai dám khi dễ Đường Ngọc Chân, hởi xem Tần Mệnh hắn có đồng ý không!
Đường Ngọc Chân môi đỏ khẽ run, bình tĩnh nhìn vào mắt Tần Mệnh, ánh mắt nàng lay động, mông lung, tim cũng rung động, như có thứ gì đó kích thích sợi dây sâu thẳm trong lòng nàng.
Nàng thích Tần Mệnh, tình nguyện vì hắn thủ hộ Tần gia.
Nàng yêu Tần Mệnh, chưa từng yêu cầu xa vời điều gì.
Nàng hy vọng có thể mãi mãi ở bên Tần Mệnh, nhưng cũng biết hắn không thể dừng lại vĩnh viễn, nàng chỉ mong Tần Mệnh đừng quên nàng, có thể trở về thăm nàng một chút, vậy là đủ.
Nhưng hôm nay, Tần Mệnh lại...
Đường Ngọc Chân mím chặt môi đỏ, khóe mắt mông lung rưng rưng, nàng ôm lấy Tần Mệnh, rúc vào ngực hắn, nở nụ cười xinh đẹp: "Em đi theo anh đến Xích Phượng."
Yêu Nhi, Nguyệt Tình, Đồng Hân trao đổi ánh mắt, đều lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
Hắc Phượng đưa móng vuốt lặng lẽ chọc vào eo Đồng Ngôn, thấp giọng nhắc nhở: "Học hỏi đi!"
Trong và ngoài vương thành, bầu không khí khẩn trương, sát khí ngút trời, hai bên hung hăng giằng co, nhưng cảnh tượng đột ngột này khiến rất nhiều người kinh ngạc.
Ba mươi vạn quân Tây Hải cũng kỳ quái, bọn họ đang chờ mệnh lệnh, chuyện gì thế này?
Giáo chủ Thương Minh Giáo nhỏ giọng nói với Nhậm giáo chủ: "Có gì đó sai sai."
"Sao vậy?"
"Hình như chúng ta không phải đến cứu Tần Mệnh."
"Thế thì đến làm gì?"
"Chúng ta đến giúp hắn tán gái?"