“Đa tạ công chúa quan tâm. Ta đang định giải thích chuyện này. Võ Vương phủ và Lôi Đình Cổ Thành trước kia có chút ân oán, mấy năm nay cũng ít qua lại. Nhưng mấy năm gần đây, tình thế Bắc Vực biến chuyển rất nhanh, ngày càng phức tạp, các thế lực quốc gia ö ạt tràn vào Bắc Vực, đều vì tranh đoạt tài nguyên Huyễn Linh Pháp Thiên.
Phụ vương thường nói, Bắc Vực nếu cứ mãi đấu đá nội bộ, tài nguyên 'Huyễn Linh Pháp Thiên' sẽ bị người ngoài cướp sạch. Quan hệ của chúng ta càng căng thẳng, đánh nhau càng ác liệt, kẻ khác càng hả hê. Nếu bảo bối bị các thế lực còn lại của Hoàng Triều cướp đi thì còn có thể chấp nhận, chứ để các Vương Quốc Hoàng Triều khác điên cuồng vơ vét thì đây là sỉ nhục của Bắc Vực, cũng là sỉ nhục của Hoàng Triều."
Lời của Triệu Long Thành khiến Đường Ngọc Chân có phần bất ngờ. Bắc Vực hiện tại đã hình thành tứ đại thế lực. Một bên là thế lực do hoàng thất ủng hộ, một bên là phân đường Bắc Vực của Thánh Đường cùng liên minh của Thiên Đạo Tông, Thiên Thủy Tông và Huyền Tâm Tông, một bên là liên minh năm tông Bắc Vực với trung tâm là Lôi Đình Cổ Thành, và một bên là liên minh vương phủ gồm Ưng Vương phủ, Võ Vương phủ, Kháo Sơn Vương phủ.
Hoàng thất đương nhiên giao hảo với liên minh Bắc Vực, còn Thánh Đường thì cùng chung chí hướng với liên minh vương phủ.
Mấy năm nay, bốn bên minh tranh ám đấu, đánh nhau vô cùng ác liệt. Các vụ ám sát, bắt cóc, phục kích diễn ra liên miên. Hoàng thất đã nhiều lần tìm cách điều đình, nhưng các bên đều lật lọng, không có hiệu quả gì.
Lời Triệu Long Thành nói hôm nay là ý của riêng hắn, hay là ý của Võ Vương?
Võ Vương phủ hiện tại là thế lực mạnh nhất trong tam đại vương phủ. Võ Vương đã nhiều lần đạt được đại cơ duyên trong 'Huyễn Linh Pháp Thiên', thực lực đã đạt tới Thánh Vũ cửu trọng thiên đáng kinh ngạc. Nếu Võ Vương có ý hòa giải, liên thủ cùng nhau bảo vệ Bắc Vực, thì đó là tin mừng cho cả Bắc Vực và Hoàng Triều.
"Võ Vương thật sự đã nói câu đó?" Đường Ngọc Chân nhìn thẳng vào mắt Triệu Long Thành, muốn nhìn thấu ý định thật sự của hắn.
"Bẩm công chúa! Thiên chân vạn xác! Phụ vương đã nhắc đến ít nhất ba lần trước mặt ta! Viên 'Bồ Đề Thiên Nguyên Quả' giải độc này chính là do phụ vương đưa tới. Hiện tại 'Huyễn Linh Pháp Thiên' đã loạn thành một bầy, các quốc gia càng ngày càng hung hăng ngang ngược, còn mua chuộc rất nhiều lính đánh thuê, cấu kết với thế lực còn lại của Hoàng Triều. Nếu hoàng thất và Bắc Vực không có biện pháp, e rằng một nửa bảo tàng của 'Huyễn Linh Pháp Thiên' cũng không giữ nổi."
Đường Ngọc Chân nhìn Triệu Long Thành đầy suy tư. Võ Vương ngoan cố bậc nhất lại thay đổi thái độ?
Lý Linh Đại tuy không rành các vấn đề chính sự, nhưng cũng biết những năm gần đây các thế lực Bắc Vực tranh đấu chém giết lẫn nhau không ngừng làm suy yếu lực lượng. Lôi Đình Cổ Thành tuy có chúng vương thủ hộ, nhưng lực lượng của Tần gia thật sự quá yếu. Nếu không có Hô Diên gia tộc và Thiết gia giúp đỡ, thì căn bản không có sức cạnh tranh bên ngoài.
Nếu các bên thật sự có thể tỉnh táo lại, chung sống hòa bình vài năm, Tần gia có thể nắm bắt cơ hội, lợi dụng 'Huyễn Linh Pháp Thiên' mau chóng phát triển.
Triệu Long Thành không nói thêm gì nhiều. Hắn chỉ cần tung ra vài câu, là đủ để đám nữ nhân này 'suy nghĩ lung tung'. Chẳng mấy ngày, họ sẽ chủ động tìm hắn để bàn bạc, sau đó hắn có thể thuận lợi về phục mệnh phụ vương, để Võ Vương danh chính ngôn thuận tiếp quản Lôi Đình Cổ Thành.
Võ Vương quả thực không muốn tiếp tục đấu đá nữa. Hắn cần một môi trường ổn định để có thể cướp đoạt tài nguyên 'Huyễn Linh Pháp Thiên' ở mức độ lớn nhất, ổn định lại cảnh giới cửu trọng thiên của mình, rồi sau đó hướng tới đỉnh phong Thánh Vũ. Nhưng Võ Vương tuyệt đối không muốn hòa giải với Lôi Đình Cổ Thành, càng không muốn hòa giải với năm tông Bắc Vực. Hắn muốn khống chế Bắc Vực, càng phải áp chế năm tông Bắc Vực.
Vì vậy, Triệu Long Thành đã đưa ra ý kiến cho Võ Vương: "Thay vì chém giết, chi bằng thẩm thấu. Thay vì trở mặt, chi bằng khiến chúng làm việc cho ta."
Sau nửa năm bày mưu tính kế, hắn đến, Võ Vương cũng sắp đến
Bọn họ muốn thẩm thấu Lôi Đình Cổ Thành, muốn khống chế tòa thành lớn này, và điểm đột phá chính là Tần Dĩnh. Đến một ngày nào đó, nếu Tần Mệnh trở về, muốn thay đổi cũng đã muộn. Hắn sẽ đau đớn phát hiện muội muội mình đã đến Võ Vương phủ, làm con dâu, thậm chí đã có một đứa cháu cho Võ Vương! Hắn sẽ tuyệt vọng phát hiện Lôi Đình Cổ Thành mà hắn vất vả gây dựng đã tràn ngập dấu vết của Võ Vương phủ, muốn gạt bỏ cũng không kịp.
Điều này còn đặc sắc hơn cả hủy diệt Lôi Đình.
Điều này còn kích thích hơn cả giết Tần Mệnh.
Nếu Tần Mệnh chết ở Cổ Hải, vĩnh viễn không về được, thì càng tốt hơn, Võ Vương phủ có thể thuận lý thành chương khống chế Lôi Đình.
"Cô nương Tần Dĩnh vừa mới tỉnh, cần nghỉ ngơi nhiều, ta không làm phiền nữa." Triệu Long Thành mỉm cười gật đầu với Tần Dĩnh, rồi lui ra khỏi phòng.
Tần Dĩnh bị ánh mắt thẳng thắn của Triệu Long Thành nhìn đến đỏ bừng mặt, không dám đối diện. Mãi đến khi Triệu Long Thành rời đi, đóng cửa phòng lại, nàng mới khẽ nói: "Công chúa tẩu tẩu, Võ Vương muốn hòa giải với chúng ta sao?"
"Nếu có ý đó, đương nhiên là tốt nhất. Ta sẽ cho người đi Võ Vương phủ thăm dò thái độ của Võ Vương." Đường Ngọc Chân không quá tin tưởng Võ Vương sẽ bỏ qua mối thù năm xưa, nhưng Võ Vương là người thông minh, hiện tại Bắc Vực thực sự không thể tiếp tục loạn lạc, nếu không sẽ tổn người lợi mình, vì nhỏ mà mất lớn. Võ Vương vừa mới tiến vào Thánh Vũ cửu trọng thiên, càng cần ổn định tu dưỡng, củng cố cảnh giới. Xét về lý, Võ Vương có lý do để hòa giải.
"Chúng ta có cần phải hòa giải với Võ Vương phủ?" Tần Dĩnh vẫn còn nhớ rõ thảm án Lôi Đình năm xưa. Nếu không phải ca ca chịu đựng gian khổ, dẫn chúng vương vượt qua hai ngàn cây số rừng Vân La, thì cả nhà nàng và toàn thành đã bị tàn sát. Nàng tuy cảm kích Triệu Long Thành vì đã cứu mình, nhưng điều đó không thể che giấu được sự thù hận của nàng đối với Võ Vương phủ.
"Tần gia cần tu dưỡng phát triển." Đường Ngọc Chân hiểu ý Tần Dĩnh, nhưng trong lòng nàng lo lắng cho Tần gia. Lôi Đình Cổ Thành 'mạnh phi thường', nhưng Tần gia lại 'phi thường yếu', giống như kẻ ăn mày giữ một núi vàng, ai cũng dòm ngó, ai cũng muốn chiếm đoạt. Nếu Tần gia không thể mau chóng phát triển, ít nhất đạt tới cấp bậc của Thiết gia, thì chẳng bao lâu nữa, Lôi Đình Cổ Thành thật sự có thể đổi chủ đổi họ.
Lý Linh Đại đau lòng vỗ tay Tần Dĩnh: "Con đừng nghĩ nhiều như vậy, cứ dưỡng thương cho tốt, việc nhà có ta và tẩu tấu lo."
Tần Dĩnh khẽ đáp, nằm xuống giường, nhưng vẫn đầy mong chờ nhìn Đường Ngọc Chân: "Công chúa tẩu tẩu, tẩu mới từ Hoàng thành trở về sao? Có tin tức gì về ca ca không?"
Đường Ngọc Chân mỉm cười trấn an nàng: "Dĩnh Nhi đừng lo lắng, ta sẽ nghĩ cách."
Triệu Long Thành ở lại Tần gia, được đối đãi tử tế. Hàng ngày, ngoài tu luyện, hắn còn dùng mọi cách để tiếp cận Tần Dĩnh, tranh thủ chiếm được cảm tình của nàng.
Tần Dĩnh dù sao cũng còn trẻ, chưa từng trải qua sự tấn công dồn dập như vậy, lại thêm ân cứu mạng. Dù trong lòng có chút mâu thuẫn, nhưng dần dần vẫn chấp nhận sự lấy lòng của Triệu Long Thành.
Lý Linh Đại đần đần nhận ra có điều không ổn, hai thanh niên này hình như có chút quá trớn. Bà thật sự không muốn Tần Dĩnh kết giao với người của vương phủ, nhưng dù sao Triệu Long Thành đã cứu Tần Dĩnh, bà cũng không tiện ngăn cản quá cứng nhắc.
Chẳng bao lâu sau, Đường Ngọc Chân và Đường Ngọc Sương cùng nhau tìm đến Triệu Long Thành, hy vọng có thể gặp mặt nói chuyện với Võ Vương. Dù là đứng trên góc độ của Tần gia, hay là đứng trên góc độ của hoàng thất, họ đều hy vọng các phe phái Bắc Vực có thể tạm thời gác lại hiềm khích, cùng nhau chống lại sự cướp đoạt 'Huyễn Linh Pháp Thiên' của các quốc gia khác.
Triệu Long Thành sảng khoái đáp ứng, lập tức cho người đưa thư về Võ Vương, còn mình thì tiếp tục ở lại Lôi Đình Cổ Thành bồi Tần Dĩnh, dùng hết thủ đoạn để chọc nàng vui vẻ, dùng mọi cách để thể hiện sự quyến rũ của mình.
Rất nhanh, Võ Vương hồi âm, muốn đích thân đến Lôi Đình Cổ Thành.
Sự thành ý này khiến Đường Ngọc Sương rất hài lòng. Võ Vương tuy không thể đại diện cho liên minh vương phủ và Thánh Đường, nhưng chỉ cần Võ Vương tỏ thái độ, nàng có thể thuận lợi hẹn gặp Thánh Đường, Thiên Đạo Tông... để trong thời gian ngắn nhất ổn định Bắc Vực.
Đường Ngọc Sương lo lắng Võ Vương có ý đồ khác, đặc biệt liên hệ với hoàng thất, hy vọng có thể điều động vài nhân vật lão thành đến. Mà sự việc quan trọng như vậy, cũng cần hoàng thất phái một người có trọng lượng đến tọa trấn.
Đồ Vệ cũng đặc biệt tiếp Huyết Tà Tông và Thanh Vân Tông, xem thái độ của hai vị tông chủ. Tông chủ Lý của Thanh Vân Tông và tông chủ Cừu của Huyết Tà Tông đều rất bất ngờ, Võ Vương phủ vậy mà chủ động cầu hòa? Nhưng suy nghĩ kỹ lại cũng có thể hiểu được nguyên nhân bên trong.
Hiện tại, cuộc tranh đoạt tài nguyên 'Huyễn Linh Pháp Thiên' đã đến thời khắc mấu chốt. Càng ngày càng nhiều thế lực tràn vào Bắc Vực, xông vào 'Huyễn Linh Pháp Thiên'. Hoàng thất và Bắc Vực muốn hoàn toàn khống chế là điều không thể, chỉ có thể lựa chọn ngầm thừa nhận, đồng thời tăng cường độ thăm dò 'Huyễn Linh Pháp Thiên'. Nhưng do các liên minh Bắc Vực đối địch lẫn nhau, các bên vừa muốn cướp đoạt tài nguyên, vừa phải âm mưu đối phó, lại còn phải đối mặt với uy hiếp từ đội ngũ của các quốc gia khác, thật sự có chút lực bất tòng tâm.
Dù tông chủ Cừu và tông chủ Lý có chút kháng cự trong lòng, nhưng nếu thật sự có thể tranh thủ được vài năm sống chung hòa bình, thì đối với các bên đều có lợi. Võ Vương đã đạt tới Thánh Vũ cửu trọng thiên, nếu hai tông của họ không gặp được cơ duyên bế quan đột phá, thì tương lai sẽ càng ngày càng bị động.
Cứ như vậy, sau một tháng chuẩn bị, Võ Vương phủ, hoàng thất, Thanh Vân Tông, Huyết Tà Tông, mang theo những tâm tư riêng, tề tụ Lôi Đình Cổ Thành.