"Thiếu gia, bao giờ thì về Cổ Hải, mang ta đi với!" Khương Bân đứng bật đậy, kích động và mong chờ nhìn Tần Mệnh. Hắn chợt nhận ra những năm qua mình sống thật vô vị. Nghĩ đến cuộc sống ở đây, rồi nghĩ đến cuộc sống ở Cổ Hải, nơi đó mới là nơi mà một người đàn ông nên đến.
"Chỉ bằng ngươi? Không sợ người ta phun cho thành tro bụi à?" Diệp Tiêu Tiêu không nhịn được châm chọc: "Lo mà tăng cảnh giới trước đi."
"Đừng nói nữa, ăn cơm đã." Đường Ngọc Chân thần sắc thoáng buồn. Nàng cố gắng không nghĩ đến việc Tần Mệnh sắp rời đi, được ở bên nhau ngày nào hay ngày ấy.
"Khương Bân, ăn cơm của ngươi đi." Lý Linh Đại cũng bất mãn liếc hắn một cái.
Khương Bân cười gượng, biết mình lỡ lời, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Tần Mệnh nắm tay Đường Ngọc Chân, ngồi xuống bên bàn: "Lần này ta về, chính là để đón mọi người đi."
"Đi đâu?"
"Xích Phượng Luyện Vực."
"Hả?" Mọi người đều nhìn về phía Tần Mệnh.
"Nơi này là Kim Bằng Hoàng Triều, là nhà người ta. Ở đây, chúng ta phải nhìn sắc mặt người khác, nghe theo sự sắp đặt của người ta. Xích Phượng Luyện Vực mới là nhà của chúng ta. Lần này ta về là định dời Lôi Đình Cổ Thành đến Xích Phượng Luyện Vực. Ở đó đã khai phá riêng một hòn đảo, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong. Sau này, dù ta không có ở đó, Tử Viêm Tộc, Địa Hoàng Đảo và Tinh Diệu Liên Minh đều sẽ chiếu cố, giúp đỡ mọi người. Cổ Hải tuy có chút hỗn loạn, nhưng với vị thế hiện tại của Xích Phượng Luyện Vực, Tần gia chí ít sẽ không gặp nguy hiểm trong ngàn năm.
Linh lực ở Xích Phượng Luyện Vực gấp trăm lần so với Bắc Vực, linh túy bảo vật cái gì cũng có. Còn có Dược Sư luyện đan, võ pháp vũ khí. Mọi người có thể thỏa thích tu luyện, sinh sống ở đó, cũng có thể khám phá, tìm kiếm bảo vật trong hải đương bao la.
Cổ Hải tuy hỗn loạn, nhưng cảnh vật rất đẹp, cũng có nhiều cơ duyên hơn. Dù là cuộc sống bình yên hay đặc sắc, mọi người đều có thể sống theo ý mình. Không ai dám làm tổn thương, không ai dám ức hiếp mọi người, bởi vì mọi người là người của Tần gia!"
Tần Mệnh đã từng thề sẽ tự mình gánh vác mọi thứ, hiện tại hắn đã làm được. Hắn dùng bảy năm kiên trì, bảy năm điên cuồng, để dựng lên cho mình một danh tiếng vang dội. Hai chữ Tần Mệnh đã đủ đảm bảo cho Tần gia một đời vinh quang và bình an.
"Chuyển hết đến Tây Hải?" Lý Linh Đại nghe xong lại có chút do dự. Với nàng, đó là một thế giới hoàn toàn xa lạ, một môi trường phức tạp và nguy hiểm. Hơn nữa, Lôi Đình Cổ Thành là nơi nàng ký thác, mảnh đất này là nhà của nàng. Đột nhiên phải đi sao? Lần đi này không phải chỉ vài năm, rất có thể là vĩnh viễn!
Đường Ngọc Chân cũng có chút do dự, phải rời khỏi Hoàng Triều sao? Những năm gần đây, nàng tuy bị kẹt giữa hoàng thất và Lôi Đình Cổ Thành, rất khổ sở, nhưng nếu thật sự phải rời đi mãi mãi, trong lòng vẫn có chút không nỡ. Dù sao nàng sinh ra và lớn lên ở Hoàng Triều, lại là công chúa của Hoàng Triều. Rời khỏi nơi này, nàng là gì? Mặc dù... nàng rất muốn được ở bên Tần Mệnh nhiều hơn.
Đồ Vệ và Khương Bân thì đáy mắt ánh lên tia sáng, trao đổi ánh mắt, vô cùng kích động. Họ đều là võ giả, khát vọng trưởng thành, càng tôn trọng võ đạo. Chỉ là những năm gần đây, tỉnh lực của họ đều đồn vào việc bảo vệ Tần gia, đốc hết sức để bảo toàn cho Lý Linh Đại và Tần Dĩnh. Nếu dời đến Cổ Hải, tuy vẫn phải bảo vệ Tần gia, nhưng không cần phải lo lắng hết lòng như vậy nữa, có thể dành nhiều tỉnh lực hơn để tu luyện võ đạo. Hơn nữa, tài nguyên và linh bảo ở đó chắc chắn nhiều hơn nơi này.
Chỉ là, vẫn phải xem thái độ của Lý Linh Đại và mấy ông lão Tần gia.
Tần Mệnh thu hết biểu hiện của họ vào mắt, không ép buộc: "Ăn cơm trước đi, mọi người cứ từ từ cân nhắc, không cần vội vàng. Lúc nào cân nhắc xong thì quyết định. Muốn đi, chúng ta toàn bộ dời đến Xích Phượng Luyện Vực. Lúc nào muốn về, cũng có thể tùy thời trở lại thăm. Nếu thực sự không nỡ đi, muốn ở lại, ta sẽ cùng hoàng thất đàm phán lại."
Tần Mệnh hiểu tâm trạng của họ, dù sao đã sống ở đây lâu, vẫn có chút khó dứt bỏ. Hơn nữa, Cổ Hải quá xa lạ với họ, đừng nói Cổ Hải, e rằng nội hải khu đối với họ đã là một thế giới hoàn toàn mới. Họ không được như mình, hướng ngoại, mà hướng tới sự yên ổn và an toàn.
Hô Duyên gia chủ bỗng lên tiếng: "Ngươi chỉ dời người Tần gia thôi à? Hay là cả mọi người cùng đi?"
"Ai muốn đi, đều được."
Hô Duyên gia chủ cười tươi rói, khứu giác nhạy bén của thương nhân cho ông ý thức được cơ hội quật khởi đã đến. Vạn Bảo Thương Hội đã mở rộng thị trường ra bên ngoài biển, hiện đang hướng nội hải khuếch tán, nhưng tiến triển ngày càng chậm chạp, ngày càng gian nan, thiếu một chỗ dựa vững chắc. Một thương hội muốn phát triển rất khó khăn. Nếu có thể dựa vào cây đại thụ Xích Phượng Luyện Vực kia, Vạn Bảo Thương Hội, dù là về quy mô hay tầm ảnh hưởng, đều sẽ tăng lên gấp trăm, nghìn lần.
Đến lúc đó, nếu có thể đả thông một con đường buôn bán đi ngang qua Cổ Hải, nội hải, cận hải, lục địa, Hô Duyên gia tộc sẽ trở thành đại thương hội nổi tiếng cả Hải Vực và lục địa.
Cừu tông chủ khẽ gõ đầu ngón tay lên bàn, trong lòng nảy ra ý tưởng. Trước kia ông chưa từng nghĩ đến việc tiến vào Hải Vực, dù sao Huyết Tà Tông quật khởi và phát triển ở Bắc Vực, đời đời kiếp kiếp đều ở đây. Hơn nữa, Hải Vực với ông mà nói quá xa xôi, hoàn toàn là hai thế giới khác biệt. Nhưng nghe Yêu Nhi giới thiệu, còn về uy thế của Xích Phượng Luyện Vực ở Cổ Hải, ngọn lửa tham vọng bỗng bùng cháy!
Tần Mệnh búng tay: "Mọi người đừng lo lắng, cứ từ từ suy nghĩ, ta sẽ luôn chờ đợi. Đồ Vệ đại ca, nâng cốc nào."
Đồ Vệ nhấc vò rượu lên: "Hình như không thấy Đồng Ngôn thiếu gia."
Tần Mệnh cười khẽ: "Nó đi chơi rồi, đừng để ý đến nó, chúng ta cứ uống thôi."
"Nào nào nào, uống rượu uống rượu." Khương Bân hô hào.
Lý tông chủ rót rượu: "Tần Mệnh, Nguyệt Tình, rảnh rỗi thì về tông môn xem sao. Chỉ bảo cho đám sư huynh đệ của các ngươi ấy, bọn chúng kém xa các ngươi."
"Giải quyết xong chuyện của Võ Vương Phủ, chúng ta sẽ về xem. Chỉ bảo thì không dám, mang chút quà về, xem họ có cần gì không."
“Ngươi tùy tiện một món quà thôi, đủ cho bọn chúng tu luyện ba năm năm, ta thay bọn chúng cảm ơn trước." Lý tông chủ thoải mái cười lớn. Ông vừa rồi chỉ thăm dò thái độ của Tần Mệnh thôi, dù sao năm đó Thanh Vân Tông đối đãi với hắn cũng không tốt, có lẽ nói là hơi tàn khốc. Với địa vị và thực lực hiện tại của Tần Mệnh, không đạp điệt nơi đó đã xem như nhân từ. Nhưng câu trả lời của Tần Mệnh khiến ông hổ thẹn, cũng có chút cảm động. Tần Mệnh có thể trở về thăm là tốt rồi, còn mang quà, đáng quý lắm.
Trong đêm, Lôi Đình Cổ Thành vẫn náo nhiệt, cuồng hoan, đêm nay thậm chí còn náo nhiệt hơn hôm qua. Rất nhiều người lại tụ tập dưới chân Vương tượng, chiêm ngưỡng và lễ bái chúng. Bảy năm qua, họ đã quen với sự tồn tại của Vương tượng, cũng dần xem nhẹ chúng. Đến bây giờ, vì Tần Mệnh trở về, họ bỗng có cảm giác Vương tượng sống lại! Chân thật như vậy, uy mãnh như vậy.
Xung quanh thành chủ phủ sừng sững ba tòa Vương tượng khổng lồ, giống như ba ngọn núi đá, nguy nga hùng vĩ, bảo vệ người Tần gia.
Hướng chính đông, vương cưỡi Dực Long, tay cầm Cự Kiếm, dường như có khí thế khinh thường hoàn vũ, lại có chiến ý trấn sát bát phương. Tuy là pho tượng, nhưng lại sinh động như thật. Dực Long giương cánh, như muốn chấn động cả bầu trời, ngẩng cao đầu như gầm thét chúng sinh.
Tần Mệnh ngồi trên vai Vương tượng, đón gió đêm, nhìn Cổ Thành náo nhiệt, tưng bừng. Có thể thấy Cổ Thành đã thoát khỏi bóng tối năm xưa, phảng phất đã quên đi đoạn lịch sử đen tối ấy. Bảy năm, Cổ Thành trở nên phồn hoa và tràn đầy sức sống. Tất cả những điều này, đều là nhờ chúng Vương ban tặng.
Nếu không có chúng Vương, năm đó hắn đã không cứu được Lôi Đình Cổ Thành.
Nếu không có chúng Vương, Lôi Đình Cổ Thành những năm này sẽ không tốt hơn.
Nếu không có truyền thừa của chúng Vương, Tần Mệnh đã không có tốc độ khôi phục biến thái như vậy, đã sớm chết không biết bao nhiêu lần.
"Chúng Vương..." Tần Mệnh nhắm mắt lại, Thần Hồn cộng minh, đánh thức Vương Hồn đang ngủ say.