“Một quả Hoàng Kim Tâm Tạng, thật thần kỳ." Kỳ Nguyên Lăng cầm trong tay mân mề, rồi từ từ nắm chặt lại, giọng đầy đe dọa: "Tần Mệnh, ngươi có bao giờ nghĩ đến sẽ có ngày, trái tim và sinh mạng của ngươi nằm trong tay ta?"
"Tự ngươi buông ra, hay để ta chặt tay ngươi!" Mã Đại Mãnh đứng chắn ngay miệng hố, vung Trọng Phủ, sát khí ngút trời.
Kỳ Nguyên Lăng chẳng thèm liếc hắn: "Ngươi là cái thá gì mà dám uy hiếp ta?"
"Không phải uy hiếp, là nhắc nhở. Ta cá với ngươi, linh lực của ngươi sắp cạn rồi."
"Hả? Đúng nhỉ, ngươi nhắc ta mới nhớ. Vậy thì trước khi linh lực biến mất, ta giết ngươi trước đã." Kỳ Nguyên Lăng đột ngột ngẩng đầu, Yêu Đồng bên mắt phải dí sát vào mắt Mã Đại Mãnh, Yêu Lực trong Yêu Đồng chớp động, tà ý lạnh lẽo. Nhưng đúng vào thời khắc mấu chốt này, toàn thân linh lực của Kỳ Nguyên Lăng bỗng dưng biến mất, không còn một chút nào.
Mã Đại Mãnh vừa kịp lâm vào huyễn cảnh của Yêu Đồng liền vùng ra được. Nhưng chính hắn cũng bị hút sạch lnh lực, biến mất không đấu vết, tựa như có một loại lực lượng thần bí nào đó hút khô.
Sắc mặt Kỳ Nguyên Lăng lập tức trở nên khó coi, trùng hợp vậy sao? Mất linh lực, uy lực của Thiên Ảnh Yêu Đồng cũng giảm đi nhiều.
Mã Đại Mãnh thở phào trong lòng, quả nhiên là như vậy. Hắn nhảy xuống hố sâu, vác Cự Phủ nặng nề, từng bước tiến về phía Kỳ Nguyên Lăng: "Buông trái tim ra!"
"Không có linh lực, ta vẫn mạnh hơn ngươi!" Kỳ Nguyên Lăng không hề e ngại Mã Đại Mãnh, linh lực cạn kiệt, nhưng Yêu Đồng vẫn còn dư uy, hơn nữa thể chất đã trải qua Vạn Yêu Thối Thể Quyết rèn luyện nhiều năm, cứng rắn như sắt thép, không kém Linh Yêu là bao.
"Vậy thì thử xem?" Bắp thịt toàn thân Mã Đại Mãnh cuồn cuộn như mãng xà trỗi dậy, lực lượng bành trướng, khớp xương răng rắc kêu lên, tựa thép va sắt.
Kỳ Nguyên Lăng vứt trái tim sang một bên, lắc lắc cổ, định bụng thu thập Mã Đại Mãnh trước.
Nhưng bên ngoài hố sâu đột nhiên vọng đến những tiếng lạch cạch quái dị, như thể có một bầy vật gì đó đang tiến đến từ trong rừng rậm.
"Cạch... Cạch..."
Một bộ khô lâu hùng tráng đứng ở mép hố sâu, dù chỉ là khô lâu, nhưng mỗi đốt xương đều như đúc bằng tinh sắt, vô cùng cứng rắn, ánh lên vẻ lạnh lẽo. Trong đầu nó vờn quanh hắc khí nồng đậm, không ngừng tuôn ra từ đôi mắt, vừa mạnh mẽ vừa lộ vẻ tà dị. Khô lâu vác một thanh đại đao dài ba mét, dáng đứng hiên ngang như một lão tướng trận mạc, lại mang khí thế một người giữ ải, vạn người không qua.
"Cạch... Cạch..."
Càng lúc càng có nhiều khô lâu xuất hiện ở mép hố, ít nhất phải hơn năm mươi bộ, phần lớn đều cầm vũ khí mạnh mẽ, số ít vác cốt đao băng lãnh. Xương cốt bọn chúng tỏa ra hàn khí, ánh lên vẻ lạnh lẽo, đáng đứng kinh đị đưới ánh trăng mờ ảo, khiến người ta lạnh sống lưng.
Ầm! Một con xương thú to lớn nhảy xuống hố sâu, từ đầu đến đuôi dài hơn mười mét, răng nanh sắc nhọn, đầu dữ tợn, đuôi dài ngoằn ngoèo, trông như một con Địa Long, trên sống lưng mọc đầy gai xương, dựng đứng như những ngọn thương. Dù chỉ là khung xương, nó vẫn tràn ngập hung uy đáng sợ, hệt như hung thú thật sự, giẫm đạp hố sâu.
Trên lưng Địa Long khung xương, ngồi một con Cổ Thú còn quái dị hơn, nửa trên như nhân sâm, nửa dưới lại như mãng xà.
Kỳ Nguyên Lăng toàn thân lạnh toát, tại sao nơi này lại có nhiều bất tử chi vật đến vậy? Ở Thiên Đình đại lục hắn từng gặp, từng giao chiến, nhưng chưa từng nghe nói Cổ Hải có ai luyện được thứ quỷ quái này.
"Rống!" Địa Long gầm lên một tiếng long ngâm chân thật, sóng âm cuồn cuộn, dội vang hố sâu, dường như mang theo long uy thực sự.
“Yêu Đồng của ngươi lợi hại lắm sao? Thử với bọn chúng xem?” Mã Đại Mãnh nhảy lên đầu Địa Long xương, vác Cự Phủ nhìn xuống Kỳ Nguyên Lăng. Ai mà chẳng có vài chiêu tủ? Hắn sớm đã thả lũ khô lâu ra, chính là để uy hiếp Kỳ Nguyên Lăng khi linh lực biến mất.
Hắc Sa có thể khống chế linh lực, nhưng lũ khô lâu thì không cần, chỉ cần thả ra, chúng có thể phát huy tác dụng.
Theo cảnh giới của hắn tăng lên, Hắc Sa cũng không ngừng rèn luyện xương cốt của từng bộ khô lâu, thực lực của chúng hiện tại tuy không đồng đều, nhưng vẫn có vài bộ có thể so với Thánh Vũ.
Kỳ Nguyên Lăng quái dị nhìn Mã Đại Mãnh, lũ khô lâu này bị hắn khống chế sao? Thật đúng là xem thường gã mãng phu này.
"Đánh nhau sống mái, xem ai sống sót cuối cùng, hay là... Cút?" Mã Đại Mãnh vung tay mạnh mẽ, lũ khô lâu đồng loạt nhảy xuống hố sâu, xương cốt cứng rắn, trọng lượng lớn, rơi xuống hố sâu như tiếng trống trận nặng nề, ù ù vang vọng.
"A..." Tất cả khô lâu đồng loạt nghiêng người về phía trước, phát ra tiếng gầm chói tai, sóng âm cuồn cuộn như khí lãng thực sự, ập thẳng vào Kỳ Nguyên Lăng.
Kỳ Nguyên Lăng đáy mắt hàn quang lóe lên, vồ lấy trái tim của Tần Mệnh: "Cút hết cho ta..."
Nhưng tiếng nói còn chưa dứt, một tiểu cô nương áo đỏ đột nhiên đứng trên vai hắn, cảnh tượng chớp mắt thay đổi, hắn đã đứng ở mép hố sâu, cách xa đến hơn bốn mươi mét.
Lũ khô lâu thừa cơ xông lên, vây quanh Tần Mệnh, hắc khí trong hốc mắt lượn lờ, chằm chằm vào Kỳ Nguyên Lăng, ác khí ngút trời.
Tần Lam vượt qua hư không, trở lại bên cạnh Mã Đại Mãnh.
“Kỳ Nguyên Lăng, ngươi là người thông minh, hãy suy nghĩ kỹ tình thế hiện tại. Rốt cuộc là hợp tác với chúng ta, cùng nhau đối kháng chủ nhân tòa đảo này, hay là chém giết đến cùng với chúng ta, để hắn nắm trong lòng bàn tay đùa bốn!"
"Hắn chơi trò gì, không liên quan đến ta! Ta chỉ biết, đi Tây Hải là chết, rơi vào tay các ngươi cũng là chết! Mạng của ta, ta tự mình bảo vệ." Kỳ Nguyên Lăng hừ lạnh, quay người đi vào rừng cây tăm tối. Hắn phải tìm nơi chữa thương, ổn định lại cảnh giới Ngũ Trọng Thiên, chữa trị Huyết Kỳ Lân.
"Tản ra, trong vòng ngàn mét, không cho phép bất kỳ Linh Yêu nào tới gần." Mã Đại Mãnh ra lệnh cho lũ khô lâu tản ra cảnh giới.
Đuôi rồng quấn quanh một bình Sinh Mệnh Chi Thủy, hắn đã kịp phóng thích nó trước khi linh lực biến mất. Đây là Tần Mệnh cho hắn trước kia, chỉ còn lại một bình.
Mã Đại Mãnh vẩy Sinh Mệnh Chi Thủy lên thân thể rách nát của Tần Mệnh, mày nhíu chặt, âm thầm đề khí. Tần Mệnh giờ gần như không còn hình dạng người, dù là Thánh Vũ Tứ Trọng Thiên, cũng khó lòng chịu nổi sự tàn phá này, đổi lại người khác, có lẽ đã nát bét từ lâu rồi.
Hoàng Kim Tâm Tạng vẫn đang cuộn trào, phóng thích Sinh Mệnh Chỉ Lực nồng đậm, khép lại xương cốt, tái tạo huyết nhục. Sau khi Sinh Mệnh Chỉ Thủy được vẩy lên, sương mù sinh mệnh nồng đậm bao trùm lấy hắn, hòa quyện với kim quang, chữa trị vết thương với tốc độ chóng mặt.
Trên đỉnh núi xa xa, đám sương mù kia vẫn lạnh lùng quan sát mọi chuyện diễn ra, ánh mắt đỏ như máu băng lãnh vô tình, tựa như đang xem hai con dã thú chém giết chứ không phải con người.
Trong hố sâu, quái yêu ngồi xếp bằng trên Long Bối bỗng nhiên quay đầu, nhìn về phía đỉnh núi kia. Nó phát hiện ra đám sương mù kia, hắc khí lượn lờ trong hộp sọ trắng xám, ẩn ẩn có vài đạo U Lục lãnh quang hiện lên, lay động trong hốc mắt.
Mã Đại Mãnh dõi theo 'ánh mắt' của nó, chú ý đến đám sương trắng kia.
Nó thực sự ở đó, đang nhìn mọi chuyện xảy ra ở đây!
Nó rốt cuộc là cái thứ gì?
Nó muốn làm gì? Muốn thấy kết cục gì?
Trong khi bọn họ ngóng nhìn, đám sương trắng bỗng nhiên bay về phía bọn họ. Mây mù phía sau cũng cuồn cuộn theo, như một đại dương hạ xuống, cuộn trào mãnh liệt, cùng nhau tràn đến.
Mã Đại Mãnh lập tức cảnh giác. Nó muốn làm gì!