Ứng Vương, Kháo Sơn Vương và đám Thánh Vũ cứng đờ người, một luồng khí lạnh từ từ bốc lên trong lòng, sắc mặt ai nấy đều khó coi.
Giết Thánh Vũ mà cứ như giết gia súc, một quyền một mạng?
Quá mạnh! Quá tàn độc!
"Ta thật sự rất tò mò, các ngươi lấy đâu ra dũng khí?" Yêu Nhi khống chế thi thể, cướp đoạt huyết khí, ngưng tụ Huyết Đan. Chẳng lẽ Cổ Hải đại loạn như vậy, bọn chúng không biết sao? Hay là trong tiềm thức căn bản không tin? Hoặc là kém hiểu biết, không thể tưởng tượng ra những cảnh tượng đó.
Tông chủ Thiên Đạo Tông chỉ vào Tần Mệnh, trừng mắt: "Tần Mệnh, ngươi thật to gan..."
"Im miệng! Ta không muốn giết ngươi, tốt nhất đừng cho ta lý do để giết ngươi."
Sắc mặt tông chủ Thiên Đạo Tông tái mét, siết chặt nắm đấm. Nhưng Bách Luyện Hầu đã ở gần, ông ta đành kìm nén ngọn lửa giận đang bùng cháy.
Ưng Vương bọn họ càng không dám hó hé, khí tức rối loạn, hô hấp dồn dập, kinh hồn bạt vía nhìn Thiên Đao Vương xách Võ Vương trên không trung. Võ Vương giờ chỉ còn nửa thân người, máu thịt be bét, không tay không chân, chỉ còn thân mình và cái đầu, còn bị túm tóc lôi đi. Bọn họ sinh ra và lớn lên ở Bắc Vực, quen với việc Thánh Vũ là tối thượng, quen với việc mình được kính sợ. Rất ít, hoặc chưa từng thấy tận mắt cảnh Thánh Vũ bị chà đạp, muốn giết là giết, muốn phế là phế.
Cảnh tượng này gây chấn động quá lớn với bọn họ!
Thiên Đao Vương xách Võ Vương, giơ lên giữa không trung: "Giờ thì dễ nói chuyện rồi chứ?"
Võ Vương miệng đầy máu, nghiến răng gầm thét: "Các ngươi đang tự tìm diệt vongl Hoàng thất sẽ không tha cho các ngươi đâu!"
"Vẫn không dễ nói chuyện sao? Bây giờ, cho ta mười giây yên tĩnh, mười giây tỉnh táo!"
"Tiện nhân! Giết ta đi, giết ta đi!" Võ Vương bi phẫn giận dữ mắng chửi, chưa từng chịu khuất nhục đến thế, nhục nhã đến muốn chết.
Thiên Đao Vương phong hoa tuyệt đại, khuynh quốc khuynh thành, nhưng giọng nói lại lạnh lẽo thấu xương: "Mười giây yên tĩnh, nếu không ta đồ diệt Võ Vương phủ!"
"Ngươi..."
"Bắt đầu!"
Võ Vương há miệng, máu me đầm đìa, lửa giận trong lồng ngực như muốn thiêu đốt hắn thành tro bụi, nhưng đối diện với ánh mắt lạnh lùng của Thiên Đao Vương, hắn thực sự im bặt.
Mười giây, vậy mà không dám nói nửa lời.
Mười giây này, đối với Võ Vương là sự dày vò, khuất nhục! Đối với tông chủ Thiên Đạo Tông là sự trấn nhiếp!
Mười giây, trên trời dưới đất, trong ngoài vương phủ, vậy mà không một tiếng động, tĩnh lặng như tờ.
Nói mười giây là mười giây, không ai dám phản kháng.
Mười giây uy hiếp, khiến khí thế của tất cả mọi người suy yếu từng tầng từng tầng.
Tần Mệnh cười ha ha: "Như vậy mới đúng chứ. Võ Vương, ngươi chắc chắn phải chết, không cần bàn cãi. Nhưng Võ Vương phủ có phải chôn cùng theo ngươi hay không, thì phải xem thái độ của ngươi sau đây. Ta hỏi, ngươi đáp! Thứ nhất, chuyện ngươi muốn khống chế Lôi Đình Cổ Thành, có những ai tham gia? Ưng Vương, Kháo Sơn Vương, tông chủ Thiên Đạo Tông, Thánh Đường, hoàng thất! Còn ai nữa?"
Khi Tần Mệnh nhắc đến tên Ưng Vương, Kháo Sơn Vương, trong lòng mỗi người đều không khỏi run lên. Dù không lộ ra ngoài, nhưng nghe Tần Mệnh gọi tên mình, ai cũng không khỏi căng thẳng. Bọn họ đã thấy sự lãnh khốc của Tần Mệnh. Năm xưa ít nhất còn che giấu, còn kiềm chế, giờ thì hoàn toàn trần trụi giết chóc, không quan tâm hình tượng, càng không coi ai ra gì.
Những năm này, hắn đã trải qua những gì? Sao lại trở nên hung tàn đến vậy!
Thái độ buông thả của Tần Mệnh khiến bọn họ phẫn uất, nhưng phẫn uất cũng phải nén trong lòng, không ai đám nghỉ vấn hay khiêu khích. Bọn họ không muốn trở thành thi thể, bị Yêu Nhi luyện thành Huyết Đan trước mặt bao người.
"Không có ai khác! Chỉ một mình ta!" Võ Vương nghiến răng nghiến lợi, thống khổ và khuất nhục. Máu tươi chảy ròng ròng trên thân thể tàn phế, không sao cầm được.
"Nói ra, ta lập tức thả tất cả người của Võ Vương phủ."
"Không có!"
"Cho ngươi thêm mười giây, suy nghĩ kỹ đi."
“Không có!” Võ Vương gầm lên.
"Vậy thì đừng trách ta." Tần Mệnh phất tay.
Mười tám tượng Vương lập tức bước đi, đạp nát tường viện, tiến vào vương phủ.
Vương phủ đại loạn, mọi người kinh hãi tột độ, nháo nhào bỏ chạy. Người ngoài vương phủ cũng sợ hãi, la hét chạy trốn, sợ Tần Mệnh trút cơn giận lên cả Vương Thành.
Võ Vương giận dữ mắng: "Tần Mệnh! Ngươi chẳng qua là muốn ép ta khai ra hoàng thất thôi sao? Có thì sao, không có thì sao, ngươi dám đồ Hoàng Thành sao?"
Tần Mệnh nhìn chằm chằm vào mắt Võ Vương, tiếp tục chờ hắn trả lời.
"Hoàng thất định làm gì, trong lòng ngươi rõ ràng! Muốn lợi dụng ta vu hãm hoàng thất, đừng hòng!"
"Đến đây, giết ta đi!"
"Giết ta đi!"
"Ta chết, cả nhà Tần gia ngươi phải chôn cùng!"
Võ Vương không ngừng gầm thét, giọng khàn đặc vì thống khổ và phẫn nộ, suy yếu vì mất máu. Nhưng đám thị vệ Võ Vương phủ nhìn hắn, trong lòng lại tuyệt vọng và sợ hãi. Ngay cả Võ Vương mà bọn họ coi là chiến thần cũng bất lực, ai cứu được bọn họ?
Khi tượng vương sắp triển khai đồ sát, Võ Vương vẫn gầm thét, vẫn không thừa nhận.
Tần Mệnh lạnh lùng nhìn hắn, cuối cùng vẫn đưa tay ngăn tượng vương lại.
Võ Vương miệng đầy máu: "Ha ha, giết đi, không dám sao? Ta chết, ngươi đừng hòng yên ổn! Ta chết, cái Kim Bằng Hoàng Triều này sẽ không còn đất dung thân cho Tần gia các ngươi! Đến đây, giết ta đi!"
"Tần Mệnh, biết điểm dừng đi, tiếp tục làm loạn, không có lợi cho ngươi và Tần gia đâu."
"Để lại đường lui cho mình đii Hoàng thất đang trên đường tới đây, ngươi mạnh miệng nhất thời, lát nữa nhục nhã là ngươi đấy."
Ưng Vương và Kháo Sơn Vương không nhịn được nữa, nhưng giọng điệu không dám quá mạnh mẽ.
"Đến đây, ngươi dám không?" Võ Vương gầm thét như phát điên, dường như muốn mất trí.
"Võ Vương, bớt cãi đi..." Ưng Vương vừa định mở miệng, Tần Mệnh đã gật đầu với Thiên Đao Vương: "Giết!"
"Ầm!" Thiên Đao Vương vung tay ném Võ Vương lên, một đao chém nát, gọn gàng dứt khoát, không cho Võ Vương cơ hội giãy giụa.
Vương phủ hỗn loạn nhanh chóng im lặng, mợi người kinh ngạc nhìn thi thể từ trên cao rơi xuống. Chết rồi? Võ Vương chết rồi!
Tông chủ Thiên Đạo Tông hít vào khí lạnh, đầu ong ong, bọn họ thật sự giết Võ Vương?
Cừu tông chủ vừa dẫn theo Ác Điểu chạy tới, đã thấy cảnh tượng kinh người này. Vương Thành hỗn loạn, vương phủ yên tĩnh, tông chủ Thiên Đạo Tông sắc mặt trắng bệch, kinh hãi tột độ, còn vũng máu và đầu Võ Vương trên mặt đất thì 'giải thích' rõ ràng mọi chuyện.
"Thiếu gia thật sự giết Võ Vương?" Khương Bân vốn còn mong chờ cảnh chém giết Võ Vương, nhưng khi tận mắt chứng kiến, tim hắn vẫn không khỏi đập mạnh mấy nhịp.
Tông chủ Thiên Đạo Tông khẩn trương, tụ lại một chỗ, không dám tách ra nữa. Ngay cả Võ Vương cũng giết, Tần Mệnh thật sự dám ra tay, vậy tiếp theo thì sao? Chẳng lẽ còn muốn giết bọn họ?
Tần Mệnh nhìn đám tông chủ vương gia: "Đồ đại ca, những năm này bọn chúng có ức hiếp Tần gia không?”
"Hả?" Đồ Vệ giật mình, rồi hiểu ra. Nhưng không biết trả lời thế nào, lỡ mở miệng là mất mạng, sau này Tần gia còn có thể đặt chân ở Bắc Vực sao?
"Tần Mệnh, đừng làm bậy!" Đường Ngọc Chân sốt ruột, cưỡi Linh Điểu chạy đến chỗ Tần Mệnh.
"Vậy đi, không tính sổ cũ với các ngươi, một lần giải quyết ân oán giữa chúng ta."
"Giải quyết thế nào?"
“Mỗi người để lại một cánh tay, ta thả các ngươi đi."
"Ngươi..." Các vị Thánh Vũ phẫn nộ, coi bọn họ là gì? Nhưng nhìn ánh mắt lạnh lùng của Tần Mệnh, ai cũng không dám phản kháng, ngay cả lời cũng giấu trong cổ họng.
"Những năm này không ít kẻ ức hiếp người Tần gia chúng ta ở Huyễn Linh Pháp Thiên, giết không ít người đấy nhỉ. Vậy thì muốn cánh tay, mỗi người một cái! Trong mười giây, ai không giao, chúng ta tự mình lấy. Nhưng đến lúc đó không chỉ là một cái đâu." Tần Mệnh ánh mắt như dao, quét qua tất cả Thánh Vũ, giọng điệu bình tĩnh nhưng lạnh lẽo, càng lộ ra sự kiên định không thể nghi ngờ.