Cừu tông chủ, Lý tông chủ và những người khác đều ngạc nhiên nhìn về phía Tần Mệnh. "Tây Hải Triệu Tập Lệnh? Ai ban bố? Chuyện này xảy ra khi nào?”
"Chẳng lẽ là thiếu gia mất tích của Tử Viêm Tộc?"
Hô Duyên gia chủ âm thầm hít một hơi. Có thể khiến ba vị trưởng bối hoàng thất khiếp sợ đến vậy, thanh thế triệu tập chắc chắn không hề nhỏ.
"Tần Mệnh, ngươi đang làm gì vậy?" Đường Ngọc Chân lo lắng hỏi. "Tây Hải Triệu Tập Lệnh? Lại còn vượt qua Vân La rừng rậm? Ngươi định khai chiến với hoàng thất sao?"
Nguyệt Tình ngăn Đường Ngọc Chân lại, nhẹ giọng an ủi.
Tần Mệnh đón nhận ánh mắt kinh ngạc của đám "đại nhân vật" Hoàng Triều, giọng băng lãnh: "Từ nhỏ ta đã nói, hoặc là đừng chọc ta, hoặc là giết chết ta! Nếu không giết được ta, ta sẽ giết chết các ngươi! Đáng tiếc, không ai để tâm, kết quả... đều chết thảm."
Đường Ngọc Sương tức giận đến run người: "Tần Mệnh, ngươi... Ngươi muốn tuyên chiến với Hoàng Triều? Ngươi muốn gây ra chiến tranh giữa Hải Vực và lục địa!"
"Người không phạm ta, ta không phạm người! Các ngươi đã ức hiếp đến tận cửa, ta làm chút chuẩn bị để đáp lễ thì sai sao? Ta nói lại lần cuối, Lôi Đình Cổ Thành từ hôm nay chính thức ly khai Kim Bằng Hoàng Triều, hai bên độc lập, không có quan hệ thuộc hạ, càng không có quan hệ quân thần. Tám năm qua, kẻ nào dám nhúng chàm Lôi Đình Cổ Thành, ta sẽ truy đến cùng! Ai không phục, cứ đến tìm ta ở Lôi Đình Cổ Thành!"
Hoàng thất, Thánh Điện, các thế gia tông môn đều nghiêm mặt nhìn Tần Mệnh. Bọn họ rốt cục ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhưng vẫn có chút không cam tâm. Kim Bằng Hoàng Triều đường đường lại để Tần Mệnh uy hiếp? Đây là một sự sỉ nhục lớn đối với hoàng thất và Hoàng Triều.
"Rốt cuộc ngươi muốn gì?" Đường Thiên Khuyết nắm chặt chiến đao, giọng lạnh lùng.
"Chờ các ngươi bỏ đi kiêu ngạo, không còn cao cao tại thượng nữa, có lẽ còn có thể đàm phán. Hiện tại... không có cơ hội."
Đường Ngọc Sương bỗng nói: "Ngươi dù sao cũng là phò mã của Hoàng Triều, tạo phản là bất nhân, giết Hoàng thất là bất nghĩa. Mặc kệ ngươi mạnh đến đâu, thân phận thế nào, chỉ cần ngươi làm vậy, ngươi chính là súc sinh bất nhân bất nghĩa."
Tần Mệnh lắc lắc hiệp nghị trong tay: "Trong này có ghi rõ, ta không phải phò mã của Hoàng Triều, ta chỉ là người của Đường Ngọc Chân! Cũng ghi rõ, ta tôn trọng người nhà Ngọc Chân, nhưng sẽ không cho phép họ lấy cớ đó để hãm hại người nhà ta! Đường Ngọc Sương, là ngươi căn bản không đọc kỹ hiệp nghị, hay đã quên từ lâu rồi?
Ngươi và Ngọc Chân là chị em ruột, nhưng khác biệt thật không nhỏ.
Những người cao cao tại thượng như các ngươi tỉnh lại đi. Nếu không phải nể mặt Ngọc Chân, hôm nay ta còn chẳng thèm phí lời với các ngươi!"
“Rống!" Một tiếng gầm rú vang vọng đất trời, mênh mông Tử Khí từ phương xa cuồn cuộn kéo đến, xé tan tầng mây, bầu trời rung chuyển như biển động kinh hoàng, vô số bóng thú ẩn hiện trong Tử Khí, tiếng gầm rú liên tiếp, sát khí ngút trời.
Trong ngoài vương thành lập tức đại loạn. Dân chúng kinh hãi tột độ, ngay cả những võ giả cũng không chống đỡ nổi khí thế khủng bố đó. Dường như tường thành cũng phải lay động trước tiếng rống và sóng khí.
"Đó là quái vật gì?" Các Thánh Vũ trên không trung run sợ. Tiếng gầm rú như muốn xé toạc màng nhĩ, chấn vỡ linh hồn bọn họ. Ngay cả những Thánh Vũ cao giai cũng thở dồn, lộ vẻ thống khổ.
Nhân Hoàng đứng trước mọi người, phóng thích chiến uy ngập trời, chống lại khí lãng, nhưng vẫn bị chấn đến khí huyết sôi trào. "Là Thiên Vũ nhị trọng thiên sao? Hay còn cao hơn!"
"Tây Hải Long Uyên đảo! Tuân theo Tây Hải Triệu Tập Lệnh, chờ Bất Tử Vương điện hạ phân công!" Bát Dực Tử Lân Mãng dẫn đầu hơn một ngàn Ác Điểu cự thú xông đến Võ Vương phủ đầu tiên, Tử Khí cuồn cuộn như Nộ Hải ập đến, sát khí kinh khủng tràn ngập trời đất, khiến mười mấy dặm xung quanh biến thành màu tím đen, vô số người thấp thỏm lo âu.
"Bát Dực Tử Lân Mãng, ta giết cả nhà ngươi!" Tiếng gầm giận đữ từ xa vọng lại. Lão Giáo Chủ Thương Minh Giáo dẫn theo mấy ngàn đệ tử cũ trùng trùng điệp điệp chạy đến từ hướng khác, một đải đen ngòm như đại lộ, lướt qua bầu trời với tốc độ kinh người. Lão Giáo Chủ giận không kềm được. Tốc độ của họ rất nhanh, hy vọng vượt qua Bát Dực Tử Lân Mãng, nhưng con súc sinh kia lại bày trận trên đường, suýt chút nữa gài bẫy họ, còn làm hơn ba trăm đệ tử thiệt mạng, nên họ phải đổi hướng mới đuổi kịp.
"U a! Tề giáo chủ lớn giọng thế? Kẻ nào dám ức hiếp ngươi, nói ta biết, ta giúp ngươi hả giận." Bát Dực Tử Lân Mãng, với thân thể khổng lồ dài hơn trăm mét, đột ngột thu nhỏ lại, biến thành một người đàn ông uy mãnh mặc giáp vảy tím, từ trên trời rơi xuống, lơ lửng giữa không trung. Trong Tử Khí ngập trời, các Ác Điểu cự thú gầm thét không ngừng, hung tợn tiến đến Kim Bằng Hoàng Triều, ánh mắt như nhìn thấy món ngon, hận không thể xông lên ngay lập tức.
Thương Minh Giáo Lão Giáo Chủ phất tay tản Hắc Vụ, hơn 2700 đệ tử cũ lần lượt xuất hiện, phẫn nộ nhìn Bát Dực Tử Lân Mãng, rồi đồng loạt ôm quyền về phía Tần Mệnh: "Thương Minh Giáo đến cứu viện chậm trễ, mong Bất Tử Vương điện hạ thứ lỗi!"
"Hai vị tiền bối vất vả rồi, Tần Mệnh ghi nhớ trong lòng." Tần Mệnh nhận ra hai bá chủ này. Lần tấn công Xích Phượng Luyện Vực cũng có họ. Lần này sốt ruột đến lấy lòng sao?
"Ha ha, không dám không dám!" Bát Dực Tử Lân Mãng mặt dày mày dạn đến, suýt chút nữa bị Tần Mệnh lấy nó ra tế đao ở Xích Phượng Luyện Vực.
"Tần điện hạ khách khí, có gì cứ việc phân phó, Thương Minh Giáo đốc toàn lực." Lão Giáo Chủ Thương Minh Giáo tuổi cao nhưng tà tính không giảm, ánh mắt âm lãnh quét về phía đội ngũ hoàng thất: "Là bọn chúng muốn làm hại Tần điện hạ? Giao cho chúng ta, trong vòng một tháng, chúng ta đảm bảo sẽ đồ sát cái Kim Bằng Hoàng Triều chết tiệt này!"
"Nổ vừa thôi! Chỉ với mấy ngàn người của các ngươi? Hay là phối hợp đi, chúng ta càn quét phía trước, các ngươi phối hợp phía sau." Bát Dực Tử Lân Mãng cố gắng thể hiện tốt một chút. Vả lại, linh khí ở lục địa này tuy không ra gì, nhưng gái gú thì nhiều vô kể. Nghe nói một Hoàng Triều có mấy trăm triệu dân, ăn vài trăm đến ngàn vạn chắc chắn đại bổ.
Lão Giáo Chủ Thương Minh Giáo không phục: "Hoàng thành không phải đảo nhỏ, phải để ý chiến thuật, làm sao giết nhiều nhất, giết nhanh nhất, làm sao để bọn chúng quỳ xuống xin tha, phải dựa vào sách lược. Thương Minh Giáo chúng ta đi trước, các ngươi ở Bạo Phong Đảo phối hợp phía sau."
Họ cãi nhau ở đó, còn trong ngoài vương thành lâm vào căng thẳng đáng sợ. Mở miệng ngậm miệng đều là đồ sát, còn muốn diệt Hoàng triều? Quá phách lối! Có người muốn mắng to, nhưng khí thế của Bát Dực Tử Lân Mãng và lão gia hỏa kia quá kinh khủng, mỗi lời mỗi chữ đều mang theo uy năng, khiến vô số người đầu váng mắt hoa, linh hồn như muốn nát vụn.
Nhân Hoàng sắc mặt nghiêm trọng. "Đều là Thiên Vũ nhị trọng thiên sao? Hay mạnh hơn?"
Dù mời tiền nhiệm Nhân Hoàng đến, cũng chưa chắc là đối thủ của họ.
Đúng lúc này, càng ngày càng nhiều đội ngũ từ xa xăm trùng trùng điệp điệp kéo đến. Dù họ không có tốc độ như Bát Dực Tử Lân Mãng, nhưng xuất phát sớm nên cũng không chậm, từng mảnh từng mảnh xuất hiện trong tầm mắt, càng ngày càng nhiều, trên trời dưới đất, thanh thế kinh người.
"Tỷ phu! Ha ha, chúng ta trở về rồi!" Đồng Ngôn cưỡi Hắc Phượng xông đến, phấn khởi kích động, ngay cả Hắc Phượng cũng hưng phấn cuộn mình vài vòng trên không trung.
"Ba ba!" Tần Lam vụt biến mất, vượt ngang hơn ba trăm mét, xuất hiện trên vai Tần Mệnh, ôm mặt hôn chụt chụt.
"Ba ba?" Lý Linh Đại suýt cắn phải lưỡi. Đã có con rồi á? Không nghe nói gì cả!
Tần Mệnh ôm Tần Lam, trên mặt rốt cục nở nạ cười. Để tăng hiệu suất cho Đồng Ngôn, anh đặc biệt giao Tần Lam cho cậu ta. Cô bé có thể giúp cậu ta vượt không gian, truyền mệnh lệnh nhanh hơn.
"Ha ha, sướng quá, vung tay một cái, ít nhất 30 vạn!" Đồng Ngôn kích động nhảy xuống. Cậu ta phấn khởi suốt cả đường. Cậu ta không đếm kỹ, nhưng ước chừng khoảng 30 vạn.
"30 vạn?" Tần Mệnh kinh ngạc. Sao lại nhiều vậy?