Phí Như Hạc lại nói: "Đám Kalka Mông Cổ này còn cấu kết với La Sát Quỷ, bên cạnh Tushetu Khan có vệ kỵ binh bảo vệ!"
"Như vậy lại càng phải đánh mạnh!" Từ Dĩnh nói.
Thực ra thì cũng không nghiêm trọng đến vậy.
Kalka Mông Cổ và Nga đã được tiếp xúc từ hơn hai thập kỷ trước. Mối quan hệ giữa hai bên rất phức tạp, một mặt trao đổi thương mại ngày càng sâu sắc, một mặt là tranh chấp lãnh thổ ngày càng trở nên nghiêm trọng. Buryat Mông Cổ là vùng đất bị người Cossack chiếm đóng, đây cũng chính là một thế lực trực thuộc Kalka Mông Cổ.
Người Nga đang mở rộng về phía đông, bọn họ mua một số lượng lớn da thú và chiến mã của Kalka Mông Cổ, hiện giờ đã trở thành đối tác thương mại nước ngoài lớn nhất của Kalka Mông Cổ. Cùng lúc đó lại bán súng và thuốc súng cho Kalka Mông Cổ. Thậm chí còn bán được vài khẩu pháo nhỏ, nó là loại nòng pháo trên tàu Cossack, nòng pháo chỉ to bằng bắp chân.
Trò chuyện về quân sự một hồi, Phí Như Hạc nói thêm: "Hai tên nhãi nhà ta đều bị loại khỏi trường Hoàng Thành. Còn nhà ngươi thì sao?"
"Một nam một nữ, đều đang học ở trường Hoàng Thành."
"Mẹ nó, đúng là người khác người, tức chết mất!" Phí Như Hạc tức giận nói.
Từ Dĩnh khuyên nhủ: "Không cần để ý, nữ nhi nhà ta cũng sắp bị loại, trong trường Hoàng Thành toàn là thần đồng, không tranh lại được là chuyện rất bình thường."
Phí Như Hạc lại đột nhiên cười rộ lên: "Ha ha, hai đứa con của Trương Thiết Ngưu còn không bằng hai đứa nhà ta. Có hắn đứng cuối, ta cũng không tính là mất mặt, lần sau gặp mặt vẫn có thể trêu chọc hắn."
Từ Dĩnh đột nhiên phục hồi tinh thần: "Nếu chiêu an các bộ lạc thảo nguyên cùng nhau tấn công Kalka Mông Cổ, vậy có cần phải chiêu an Lý Tự Thành hay không?"
"Điều đó phụ thuộc vào ý của bệ hạ." Phí Như Hạc nói, "Qua nhiều năm, mọi thứ đều phai nhạt, không dễ để có một thế lực người Hán ở Hà Bộ. Theo ta thấy, vẫn nên chiêu an là tốt nhất."
…
Nam Kinh, Tử Cấm Thành.
Phí Như Hạc giao một phong thư cho Triệu Hãn: "Bệ hạ, đây là Lý Tự Thành đưa tới. Đắp niêm phong bùn, nói chỉ để một mình bệ hạ xem."
Triệu Hãn dùng dao cắt niêm phong bùn, mở thư ra đọc rồi không khỏi mỉm cười.
Bức thư này rõ ràng là do tự tay Lý Tự Thành viết, từ ngữ câu chữ rất thông tục.
"Hoàng đế bệ hạ thân khải, Lý Tự Thành ta đánh giặc nửa đời người, mấy năm nay vết thương cũ thường xuyên phát tác, đau đến đi lại cũng không chịu nổi. Cháu trai ta là Lý Quá cũng bị bệnh chết, chỉ có một mình nhi tử của ta sống sót, năm nay vừa tròn năm tuổi...."
"Vùng đất Hà Bộ này vốn rất tốt. Thế nhưng thời tiết ngày càng trở nên lạnh hơn, lương thực thu hoạch được cũng không còn nhiều như trước kia. Khắp nơi đều là người Tatar Mông Cổ, đánh bại được một vài người xong chớp mắt lại muốn tạo phản. Ta dẫn quân đánh vài trận, toàn bộ thủ lĩnh Mông Cổ trong Hà Bộ đều bị giết chết không còn sót một ai. Sau đó lại làm theo lời của quân sư, học theo người Tatar Mãn Châu, biên kỳ cho người chăn gia súc, chọn người chăn gia súc có uy tín làm kỳ chủ, rốt cuộc lần này cũng an sinh rất nhiều..."
"Hiện nay, tất cả Hà Bộ là địa bàn của ta, đám người Kalka và Tatar cũng không dám đi qua núi âm xuống phía nam để cướp đồ. Đáng tiếc nhà Hán vẫn không đủ người, ta đã nhiều lần đánh hạ Tập Ninh, đánh thì dễ dàng nhưng sẽ gặp rắc rối. Địa bàn của ta không thể lớn hơn được nữa, bởi một khi lớn hơn sẽ gây ra tai họa..."
"Ta vốn định đi tới Mạc Bắc, mang binh ra khỏi núi âm hơn hai mươi dặm, sau đó lại tuyệt vọng trở về Hà Bộ. Khắp nơi đó đều là sa mạc Gobi, nghèo đến nỗi không có cả phân chim, muốn trồng hoa màu cũng không dược. Để đánh Tatar Mông Cổ ở Mạc Bắc phải chuẩn bị đủ lương thảo, nếu không nửa đường nhất định sẽ chết đói. Ta bị mắc kẹt trong Hà Bộ, với phía bắc là Gobi, về phía tây là sa mạc."
"Cho nên chỉ có thể đánh về phía đông, đánh một lần, mất một lần. Binh sĩ càng đánh càng ít, gia súc càng đánh càng nhiều. Người Hán không đủ, chỉ có thể để cho những người chăn nuôi gia súc Mông Cổ tham gia quân ngũ, nếu cứ tiếp tục như thế, rất nhanh ta sẽ trở thành Đại Khan của Mông Cổ. Bây giờ ta rất giàu có, chiến mã nhiều đến mức không thể dùng hết, nếu hoàng đế không đủ chiến mã, có thể sai người đến Hà Bộ mua ngựa. "
"Ta cũng không biết mình còn có thể sống được bao nhiêu năm, nhi tử của ta còn nhỏ, chờ sau khi ta chết, chỉ sợ không thể áp chế được đám lão huynh đệ kia, cuộc sống cô nhi góa bụa thật sự rất khổ sở. Ta cũng không thể giết tất cả các đám huynh đệ, thứ nhất là không thể tàn nhẫn như vậy, thứ hai là Hà Bộ sẽ đại loạn...”
"Lần này ta thật sự xin hàng, ta cũng không cần gì cả, chỉ cần hoàng đế nói một câu. Cho phép ta trở về quê hương Thiểm Tây để định cư, chia một số điền sản để làm kinh doanh gia đình. Tiền bạc lương thực ta tiết kiệm được, hoàng đế cứ việc lấy đi. Quân lính dưới trướng ta, và cả địa bàn Hà Bộ này, hoàng đế cũng cứ việc lấy. Để lại cho ta một ít bạc gia truyền là được, sau khi về quê có thể làm một phú ông."
"Nhi tử ta thông minh, hoàng đế cho phép nó có thể học hành, cho phép nó có thể thi cử làm quan."
Đọc xong bức thư này, Triệu Hãn không khỏi cảm khái: "Lý Tự Thành thật sự đã già rồi, nếu không sẽ không dễ dàng chịu thua như vậy, hắn hẳn cũng đã sớm không cưỡi nổi ngựa. Bức thư này, ngươi cũng nên đọc đi."