Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1626
Chiến tranh Anh – Hà Lan (3)

❊ ❊ ❊

Về phần Thủ tướng Pháp Mã Tát Lâm, hắn sẽ còn trở lại Paris tác quái. Kết cục cuối cùng, hai anh em cầu chày được chày, bị người dân Paris phẫn nộ treo lên đèn đường rồi.

Có thể nói truyền thống khởi nghĩa của nhân dân Paris đã có từ lâu đời.

Chỉ trong vòng vài năm qua, đã khởi nghĩa liên tục mấy lần, nói đuổi Quốc vương là đuổi.

Tra Nhĩ Tư tiếp tục nói: "Nước Anh và Hà Lan đang đánh nhau. Là người Anh, ta hy vọng Anh chiến thắng. Nhưng về mặt tình cảm cá nhân, ta lại hy vọng Khắc Luân Uy Nhĩ bại trận."

"Vương tử điện hạ cảm thấy ai sẽ thắng?" Trương Thụy Phượng hỏi.

Tra Nhĩ Tư đáp: "Chắc chắn là Anh có thể thắng, đây là điều không thể nghi ngờ."

"Vì sao?" Trương Thụy Phượng lại hỏi, "Chẳng phải hải quân Hà Lan vẫn rất hùng mạnh sao?"

Tra Nhĩ Tư khinh miệt cười nói: "Hà Lan bị một đám thương nhân cai trị, thương nhân có đáng tin không?"

"Có ba nguyên nhân mà nước Anh nhất định sẽ thắng: "

"Thứ nhất, toàn thể nước Anh, từ quý tộc, thương nhân đến thường dân, đều vô cùng căm hận Hà Lan. Tất cả người Anh đều có thể đoàn kết lại chiến đấu."

"Thứ hai, Hà Lan vì lợi nhuận đã bán tàu chiến chủ lực cho Anh, phí mua thuyền cũng là thương nhân Hà Lan cho vay. Hải quân Hà Lan đã bị thiệt hại nặng, chỉ có thể chiêu mộ thương thuyền tác chiến. Mà những thương thuyền kia hoàn toàn không muốn tác chiến."

"Thứ ba, trước khi khai chiến, hải quân Anh đã nghiêm túc chấn chỉnh kỷ luật quân đội. Mà kỷ luật quân đội của hải quân và thương thuyền Hà Lan, cực kỳ lỏng lẻo, lúc tác chiến rất có khả năng không nghe theo mệnh lệnh."

Đội tàu sứ đến Pháp, vừa cập bến tại cảng n Điển (Lặc A Phất Nhĩ), tin tức chiến tranh Anh - Hà Lan đã truyền đến.

Ừm... Anh và Hà Lan đều nói mình thắng trận.

Nước Anh tuyên bố mình đã giành thắng lợi, Tổng tư lệnh hải quân Hà Lan là do bọn họ giết, đồng thời đánh chìm mười một chiếc tàu chiến Hà Lan.

Hà Lan cũng tuyên bố mình giành thắng lợi, gây thiệt hại nặng nề cho ba mươi lăm chiếc tàu chiến của Anh, giải trừ phong tỏa của hải quân Anh đối với Hà Lan.

Tin tức truyền đến càng chi tiết, hoàn toàn chứng minh cho cách giải thích của Tra Nhĩ Tư.

Khi hai bên giao chiến, hải quân Anh kỷ luật nghiêm minh.

Còn hải quân Hà Lan thì sao, thuyền trưởng của nhiều chiếc thương thuyền bị trưng dụng hoàn toàn không nghe theo hiệu lệnh. Kết quả là số lượng thuyền rõ ràng chiếm ưu thế, nhưng không thể tiền hành bao vây tấn công hải quân Anh, còn để lộ vị trí chiếc tàu có Tư lệnh hải quân Hà Lan. Cuộc chiến trên biển vừa bắt đầu, tư lệnh hải quân Hà Lan đã đi gặp Thượng Đế.

Hơn nữa những chiến trường khác, tàu chiến của Công ty Đông Ấn Hà Lan vẫn đang buôn bán ở Châu Á. Tàu chiến của Công ty Đông Ấn Anh Quốc lại được triệu hồi toàn bộ về nước, phân tán đến mọi hải vực, cứ thấy tàu thuyền Hà Lan là tấn công, ngay cả thuyền đánh cá của Hà Lan cũng không tha.

Thương nhân trị quốc thật không đáng tin, hải quân quyết chiến còn nghĩ đến lợi nhuận.

Cảng n Điển.

Sứ đoàn Trung Quốc vừa xuống thuyền, đã có hàng loạt thương nhân vây lại, thương nhân tự phát tổ chức tiếp đón.

Một vị lãnh đạo của thương hội tiến lên, vô cùng hưng phấn hỏi: "Ngài sứ giả Trung Quốc, trên thuyền của các ngài có vận chuyển hương liệu, lá trà, tơ lụa, đồ sứ và thuốc lá đến đây không?"

Trương Thụy Phượng mỉm cười gật đầu: "Những hàng hóa này, chúng ta đều mang theo một ít."

Thương nhân này kích động nói: "Ngài sứ giả, ngài có thể bán những hàng hóa này cho thương hội bọn ta. Bọn ta có thể tăng thêm ba mươi phần trăm giá thị trường năm ngoái!"

Hoàng tử Tra Nhĩ Tư bây giờ đã thành cố vấn của Trương Thụy Phượng, hắn nhắc nhở: "Đừng đồng ý với hắn, chỉ có đấu giá mới có thể bán được giá cao. Các cảng của Hà Lan bị Anh phong tỏa mấy tháng, thương thuyền của Hà Lan bị tấn công khắp nơi. Thương thuyền của Anh cũng ngừng buôn bán, tất cả tham gia vào chiến tranh. Hiện tại, hàng hóa đến từ Phương Đông, cho dù giàu có cũng rất khó mua. Những thương nhân này sắp điên rồi, cả Châu u châu đều đang thiếu hàng hóa Châu Á."

Trương Thụy Phượng cười nói: "Cảm ơn đã nhắc nhở, ta sẽ cho người chuẩn bị bán đấu giá." Sau đó chỉ về phía cửa sông hỏi, "Đi qua con sông này là có thể đến Paris sao?"

Hoàng tử Tra Nhĩ Tư trả lời: "Con sông này là sông Tắc Nạp, có thể đi thẳng đến Paris."

Cuộc đấu giá đang được tổ chức, trời vừa chập tối, Trương Thụy Phượng triệu tập mọi người mở họp.

Trương Thụy Phượng thở dài: "Vị Hoàng tử gặp nạn của nước Anh không phải người bình thường. Quân sự, chính trị, thương mại... cái gì cũng biết, hơn nữa hắn có một tầm nhìn toàn diện, hiểu rõ tình thế của các nước Châu u. Khi nói chuyện với hắn, ta phát hiện hắn còn biết làm thợ mộc và thợ đúc đồng. Nếu người này có thể về nước đoạt quyền, e rằng lại là một vị Vua tài đức sáng suốt."

"Chưa chắc, " Thái Vân Trình nói, "Vị Hoàng tử này cà lơ phất phơ, đánh giá thời cuộc bằng giọng điệu chế giễu. Hắn có hơi không coi ai ra gì, dường như ngoại trừ bản thân hắn, những người khác đều là kẻ ngốc. Người như vậy mà làm Quốc vương, nếu không cần chính yêu dân thì sẽ hại nước hại dân. Bởi vì hắn quá thông minh, đủ khôn ngoan để từ chối lời khuyên, không nghe lọt những lời khó nghe."

Lộc Thiên Hương nói: "Hoàng hậu Anh Quốc đã ngỏ ý muốn theo chúng ta về Trung Quốc. Nàng thực sự dám nghĩ, muốn mời Bệ hạ phái đại quân trợ giúp con trai nàng phục vị."

Phiền Siêu nói: "Việc này giao cho Bệ hạ quyết định đi, chúng ta đưa người về nước là được."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »