Nếu đã bất hòa với Giáo hoàng, vậy việc liên hôn với Dị giáo cũng không sao cả — chủ yếu là muốn mượn lực lượng của Trung Quốc, bảo đảm thuộc địa Ấn Độ của Bồ Đào Nha. Gặp phải sự tấn công của Hà Lan, thời khắc mấu chốt còn có thể thỉnh cầu Trung Quốc giúp đỡ, lấy cảng thuộc địa làm của hồi môn cũng là vì mục đích này.
Lộ Dịch mười bốn gọi thị vệ đến, mỗi thị vệ bưng một cái hộp: "Những món quà này là cá nhân ta tặng cho nước bạn Trung Quốc."
Các thành viên chính của đoàn sứ thần, mỗi người đều có một phần quà.
Trương Thụy Phượng vừa mở ra xem, nhất thời dở khóc dở cười.
Tất cả đều là dây đeo ở eo được làm từ vàng và đá quý, Lộ Dịch mười bốn có lòng, hắn cảm thấy ngọc bội quá đơn điệu nên muốn đổi cho nước bạn Trung Quốc cái tốt hơn.
Thôi, về nước thì nung chảy cho rồi.
Vàng thì nung thành vàng lá, đá quý thì đưa cho vợ đính lên đồ trang sức. Nếu đeo thứ này ra ngoài, sợ là sẽ bị đồng liêu cười nhạo.
Lộ Dịch mười bốn lại chỉ vào núi phân ngoài thành, hỏi: "Nghe nói phía ngoài thành ở Trung Quốc không có phân và nước tiểu chất thành đống, các ngươi xử lý như thế nào vậy?"
Trương Thụy Phượng đáp: "Cho người chở đi."
Lộ Dịch mười bốn nhìn đống phân, lẩm bẩm: "Việc này chắc là tốn nhiều nhân lực lắm."
Đống phân ngoài thành Paris, có thể nói là hùng vĩ. Đã chất đống vài thế kỷ, đã từng có kẻ địch tấn công Paris, trực tiếp trèo lên từ đống phân.
Để bảo đảm an toàn, chỉ có thể không ngừng nâng cao tường thành.
Lấy đống phân ở Paris làm bối cảnh, hai bên lưu luyến nói lời tạm biệt, có thể nói khách và chủ hợp nhau, một câu chuyện ngoại giao tốt đẹp.
Nhìn theo đoàn thuyền sứ thần càng lúc càng xa, Lộ Dịch mười bốn xoay người đi vào thành, nói với thị vệ: "Không ngồi xe ngựa nữa, ta muốn đi bộ về Lô Phù Cung."
Nguyên nhân chàng trai tuấn tú này đi bộ về cung rất đơn giản, hắn muốn khoe kiểu tóc mới của mình với người dân trong thành Paris.
Lộ Dịch mười bốn, người có bốn mươi tám thợ làm tóc giả trong lịch sử, hiện tại vẫn chưa mắc phải chứng rụng tóc gia truyền. Trên đầu hắn vẫn còn rất nhiều tóc, hoàn toàn có thể đội mão nhỏ, để mình trông có nét quyến rũ của Phương Đông hơn.
Giày cao gót, quần tất bó sát, áo choàng gấm, hôm nay lại thêm chiếc mão nhỏ.
Sự kết hợp giữa phong cách Trung Hoa và Phương Tây như vậy, quả nhiên đã khiến hắn trở thành chàng trai đẹp nhất trên đường phố. Mọi người đều bàn tán về kiểu tóc của Quốc vương, trông có vẻ rất tuyệt vời, những người khá giả đã muốn bắt chước theo.
Lộ Dịch mười bốn ngẩng đầu ưỡn ngực, trong lòng đầy vẻ đắc ý.
Tất nhiên hắn không dám kéo lê áo choàng trên đất nên cuốn lại vắt lên vai, tránh cho bị phân và nước tiểu trên đường làm dơ. Chiếc mão trên tóc hắn được làm bằng vàng ròng, đính một viên ngọc lục bảo, sang trọng hơn chiếc mão nhỏ của sứ thần Trung Quốc nhiều.
Hắn còn viết thư cho Triệu Hãn bằng tiếng Latinh, không phải tiếng Pháp, điều đó thể hiện sự thiếu tôn trọng.
Trong thư, Lộ Dịch mười bốn bày tỏ lòng mong đợi đối với Trung Quốc và sự ngưỡng mộ đối với Hoàng đế Trung Quốc. Hắn hy vọng được làm bạn với Hoàng đế Trung Quốc, sau này hắn thống trị Phương Tây, Hoàng đế Trung Quốc thống trị Phương Đông, cùng nhau dẫn dắt xu hướng thời trang toàn thế giới.
…
Món quà mà Bồ Đào Nha và Pháp tặng, đều được cất trong kho ở cảng.
Khi đoàn sứ thần Trung Quốc trở lại thuyền, không những phải đem theo những món quà kia, mà còn phải dẫn theo sứ thần của hai nước. Trong đó, động vật là phiền toái nhất, Pháp tặng ngựa giống, Bồ Đào Nha tặng cừu giống, còn phải có chuyên gia chăm sóc một đoạn thời gian, hẳn là không thể theo thuyền bôn ba khắp nơi.
Ngựa và cừu đều do sứ đoàn Trung Quốc chủ động hỏi mua. Mới nghe qua sẽ cảm thấy số lượng không nhiều, Hoàng gia hai nước đều chẳng thèm lấy tiền, còn sai quan viên lựa chọn cẩn thận.
Lại lần nữa đến cảng n Điển, bên kia eo biển chính là nước Anh.
Vừa mới đi chưa được bao xa, Tống Khâm cầm một quyển sách tiếng Pháp nhỏ, vào khoang thuyền tìm Trương Thụy Phượng: "Trương đại sứ, tại hạ phát hiện một quyển sách hay. Trước kia không biết tiếng Pháp, vẫn luôn nghe quan phiên dịch thuật lại. Nội dung trong quyển sách này có rất nhiều chỗ lấn cấn, phiên dịch người Pháp cũng giải thích không rõ ràng. Đến bây giờ, ta có thể hiểu hơn nhiều rồi. Sau khi trở lại Nam Kinh, nhất định phải đưa quyển sách này cho Bệ hạ! Tốt nhất là tập hợp những nhà truyền giáo biết tiếng Pháp nghiêm túc dịch quyển sách này sang tiếng Trung Quốc."
"Sách gì?" Trương Thụy Phượng hỏi.
Tống Khâm trả lời: "Tên sách rất dài, cũng không biết có phiên dịch chính xác hay không, tên là 《 Phương pháp tư duy đúng đắn và khám phá chân lý 》 . Tác giả là một danh sĩ nước Pháp tên Địch Tạp Nhĩ, hắn cũng giống như Bệ hạ, có thể tạo ra hình học giải tích. Lý luận số học của hắn cũng rất được tôn sùng ở Pháp. Nhưng tư tưởng triết học hắn, lại bị các học giả Pháp chống lại."
Có bốn học giả của hai viện theo thuyền ra biển, Tống Khâm đến từ Khâm Thiên viện.
Suốt chặng đường hắn đều không nói chuyện, chỉ quan sát rồi ghi chép lại tình hình địa lý, toàn bộ thời gian còn lại thì học tiếng Latinh. Đến nước Pháp, hắn cũng không tham gia tiệc rượu, mà vùi mình trong Lô Phù Cung học tiếng Pháp, thường xuyên dẫn theo phiên dịch đi dạo trong các tiệm sách.