Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1635
Kỵ sĩ tỉ thí (3)

❊ ❊ ❊

Cao Nãi Y, người đặt nền móng cho sân khấu cổ điển Pháp, hôm nay cũng được mời đến làm quan quan sát tỷ thí.

Trong các cuộc tỷ thí của kỵ sĩ, ngoài quý tộc, các văn nhân và phu nhân cũng vô cùng quan trọng. Khi kết thúc trận đấu, các văn nhân sẽ lấy đó làm nguồn cảm hứng, sáng tác nên những tác phẩm văn học giàu cảm xúc. Còn các phu nhân, đương nhiên là các nàng đến tìm niềm vui, kỵ sĩ chiến thắng sẽ nhận được số lượng lớn thư tình.

Lộc Thiên Hương ngồi bên cạnh Thái Hậu Vương An Ny, xung quanh đều là phu nhân, mùi nước hoa ngợp trời như một sự tra tấn.

Trận tỷ thí kỵ sĩ lớn như thế này có thể sẽ diễn ra trong vài ngày.

Ban ngày tỷ thí, ban đêm yến tiệc, người chiến thắng sẽ được các phu nhân bắt lấy mua vui.

Trận tỷ thí đầu là hai quý tộc trẻ tuổi người Pháp, bọn họ đều tự dẫn theo kỹ sĩ hỗ trợ ra sân.

Để tránh thương vong thảm khốc, đấu trường có rất nhiều chướng ngại vật, những con ngựa gỗ được đặt lộn xộn, kỵ sĩ sẽ không thể lao vào nhau với tốc độ cao.

Tỷ thí bắt đầu, tám người trên sân bắt đầu đấu đôi với nhau.

Kỵ sĩ quý tộc đấu với kỵ sĩ quý tộc, kỵ sĩ hỗ trợ đấu với kỵ sĩ hỗ trợ.

Kỵ sĩ quý tộc dùng trường thương gỗ đặc chế, còn kỹ sĩ hỗ trợ chỉ có thể sử dụng gậy gỗ, thậm chí còn có hai người hỗ trợ chiến đấu trên mặt đất để tạo tính đa dạng trong trận đấu.

Lộc Thiên Hương cầm ống nhòm lên, quan sát chiến thuật của kỵ sĩ châu u.

Đáng tiếc, chướng ngại vật quá nhiều, hai bên đều không thể xông thẳng vào nhau, chỉ có thể cưỡi ngựa chạy vòng qua chướng ngại vật, lại gần rồi mới dùng thương tấn công. Không giống như trên phim, hiệp đầu bọn họ chỉ đón đỡ, hoặc đánh mạnh vào thương gỗ của đối phương.

Đánh rơi hoặc đánh gãy thương gỗ của đối phương là ghi được điểm.

“A! Giết hắn, thân ái hãy giết hắn đi!”

Một tiếng hét chói tai phát ra từ đằng sau, Lộc Thiên Hương quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người phụ nữ mập mạp với bộ ngực trắng nõn.

Hiệp đầu tiên diễn ra rất nhanh, khôi giáp hai bên vẫn chưa dính vôi. Tiếp sau đó, chỉ có thể đánh vào bộ phận trí mạng, hoặc đánh người rớt xuống ngựa, mới có thể trực tiếp phán thắng hoặc thua trận.

Hai bên hỗ trợ đã chiến đấu rất sôi nổi, hai người đánh trên mặt đất đã chuyển thành bộ dáng vật lộn.

Mãi đến hiệp thứ ba, một kỹ sĩ bị thương gỗ đâm vào ngực, lực quá lớn khiến hắn bay lên trong nháy mắt, cuối cùng cũng kết thúc trận đấu đầu tiên.

“Ầm!”

Toàn trường đứng dậy vỗ tay hoan hô, nhóm phu nhân liên tục hét lên những tiếng chói tai.

Người chiến thắng tháo tấm che mặt, cúi người chào khắp bốn phía, tận hưởng khoảnh khắc vinh quang nhất của cuộc đời mình.

Louis XIV đích thân trao thưởng cho hắn, một thùng bạc khoảng 2000 lợi phất, tương đương khoảng hơn 200 lượng bạc. Đó chỉ là màn mở đầu, càng về sau giải thưởng càng nặng, từng có nhà vua lấy thành trì và đất đai làm phần thưởng.

Náo nhiệt ban ngày đã đủ, còn lại để dành vào yến tiệc nhảy múa ban đêm.

Trương Thụy Phượng không nhịn được mà cảm thán: “Chỉ ngày đầu tiên mà nhà vua đã ban thưởng hơn 3000 lượng bạc. Xem tình hình này thì càng về sau giải thưởng càng nhiều, đến khi trận tỷ thí này kết thúc, chỉ sợ tổng số tiền thường có thể hơn mười vạn lượng bạc. Còn yến hội được tổ chức mỗi buổi tối nữa. Tổng hết có thể tới hai ba mươi vạn lượng bạc. Hôn quân, hôn quân hàng thật giá thật!”

Phan Úy cười nói: “Đại hội tỷ thí long trọng như thế này chỉ sợ không thường xuyên tổ chức. Một năm tổ chức một lần cũng đã khiến hoàng thất không chịu nổi.”

Từ ngày thứ hai trở đi, phần thưởng không chỉ có vàng bạc, mà còn được thưởng chiến mã, khôi giáp, đao kiếm, chức quan, v…v...

Mãi đến ngày cuối cùng, ngày thứ sáu, cuộc so đấu quan trọng nhất mới được ra sân.

Trịnh Trọng Dụng dẫn theo ba thân vệ của Hoàng đế vào giữa sân, ngẩng đầu nhìn đối thủ của mình.

Đại văn hào Hạ Phổ Lan hỏi: “Đội trưởng đội cận vệ Hoàng đế Trung Quốc tiên sinh Trịnh Trọng Dụng tôn kính, xin hỏi ngài có tiếp nhận khiêu chiến của đội trưởng đội cận vệ nước Pháp Nạp Ngõa Lạp không?”

“Tiếp nhận.” Trịnh Trọng Dụng đáp.

Đây là các bước tiêu chuẩn, nếu cá nhân quyết đấu, trước tiên phải gửi lời khiêu chiến, còn phải mời người có uy tín danh dự nhắn giúp, nội dung thi đấu cụ thể cũng phải được thống nhất trước.

Sáu người hỗ trợ hai bên đều là thị vệ của hai nước Trung Quốc và Pháp. Tất cả đều không cưỡi ngựa, chỉ chiến đấu trên mặt đất, dù sao bọn họ cũng chỉ góp vui.

Trịnh Trọng Dụng mặc bộ giáp toàn thân mang từ Trung Quốc đến, còn chiếc khiên kỵ binh trong tay là do hoàng gia Pháp cung cấp.

Tấm khiên khá lớn, chiều dài thẳng đứng khoảng 40 cm. Phía sau tấm khiên không chỉ có tay cầm mà còn có dây lưng để quàng qua cổ.

“Giá!”

Trịnh Trọng Dụng kéo tấm che mặt xuống cổ, thúc ngựa tăng tốc từ từ, vòng qua các chướng ngại vật trong sân để tiến về phía trước.

Khi khoảng cách hai bên còn khoảng mười mét, chướng ngại vật mới trở nên ít hơn, cuối cùng cũng có thể tăng tốc tấn công.

Trịnh Trọng Dụng cảm thấy vô cùng không thuận tay với loại thương chuyên dùng trong tỷ thí này. Tay trái hắn cầm khiên, tay phải nâng thương, khom người thấp bắt đầu tăng tốc. Tư thế của đối thủ cũng không khác mấy, chỉ hơi ngồi thẳng hơn một chút.

“Bốp!”

Hai tiếng giòn tan vang lên, thương gỗ của hai bên đều gãy do đâm vào khiên của nhau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »