Binh lính của các bộ lạc, hoặc là đi theo người Hán đánh giặc, hoặc là chạy toán loạn về địa bàn của mình.
Vương tử Haru thiếu quân nên chỉ có thể tạm thời chiêu mộ dân thường làm lính. Cảm thấy như vậy cũng vẫn khó tránh được nguy hiểm, vì vậy lại không ngừng chiêu mộ nô lệ làm binh lính. Nô lệ không phải vào thành, vì vậy vị Vương tử này chủ động dẫn quân ra khỏi thành nghênh chiến.
Trong suy nghĩ của Vương tử Haru, bộ Lôi Thần có thể kêu gọi được cả sấm sét, có thủ thành hay không cũng giống nhau cả thôi.
Đặng Hữu Chương thông qua ống dòm quan sát một lúc, phát hiện quân địch có một nửa binh lực, dáng vẻ giống hệt như nô lệ, cả người từ trên xuống dưới đều là tấm vải rách.
Gọi Đạt Mạc tới, Đặng Hữu Chương đưa ống dòm ra, hỏi: “Những người kia đều là nô lê sao?”
Đạt Mạc cung kính nhận lấy ống dòm, sau khi hiểu rõ phương pháp sử dụng, nhìn thấy những kẻ địch phía xa cực kì rõ ràng. Hắn cực kì khếp sợ pháp khí huyền diệu của Vu Lôi Thần, không dám tiếp xúc quá nhiều, đưa ống dòm lại cho Đặng Hữu Chương, nói: “Những người kia chính là nô lệ, Vương tộc có nô lệ, Quý tộc cũng có nô lệ. Số lượng nô lệ ở nơi này còn nhiều hơn tổng số lương nô lệ của cả Vương tôc, quý tộc và người dân thường cộng lại.
Số lượng nô lệ còn nhiều hơn tổng số lương nô lệ của cả Vương tôc, quý tộc và người dân thường cộng lại… Không sợ nô lệ sẽ tạo phản sao?
Đặng Hữu Chương gọi thủ lĩnh của các bộ lạc tới, nói với bọn họ: “Các người đi nói cho dũng sĩ trong tộc, để bọn họ cùng nhau hô tô: “Lôi thần thả nô lệ ra!”
Trên thực tế, căn bản không cần thiết chơi mấy trò lừa bịp này, những chiến binh nô lệ kia vốn di không có lòng chiến đấu.
Các nô lệ mặc dụ bị lôi đến chiến trường, nhưng Vương tử cũng không cho bọn họ ăn no. Cái này đã trở thành một loại tư duy, nô lệ không cần ăn no, để đói lửng bụng mới có thể nghe lời.
Một đám nô lệ đói bụng, trên người không mặc quần áo, cầm vũ khí đơn sơ, liệu có thể có sức chiến đấu được bao nhiêu cơ chứ?
So sánh mà nói, quý tộc và dân thường nơi này cho dù đối mặt với bộ đội Lôi thần kinh khủng thế nào cũng có chút quyết tâm thề chết tác chiến. Bọn họ chỉ nghĩ đến, một khi thất bại, thì mình sẽ phải làm nô lệ cả đời.
“Bắn một quả pháo trợ uy.”
“Bùm!”
Một khẩu đại bắc bắn ra, mặc dù chỉ bắn chết được mấy tên địch, nhưng quân địch thì đã hoảng sợ. Mà những người dân địa phương thì tinh thần phấn chấn, cho rằng mình được lôi thần phù hộ.
Quân đội người dân địa phương lúc này đã hỏng bét, loạn đến mức không thể loạn hơn được nữa. Bọn họ vẫn còn nhớ mệnh lệnh của Đặng Hữu Chương, một bên vừa kêu vừa chạy: “Lôi Thần thả nô lệ rồi, Lôi Thần thả nô lệ rồi.”
Đáng tiếc, chiến trường quá loạn, kêu cũng không rõ ràng gì.
Binh linh nô lệ không rõ đối diện đang kêu cái gì, lại sợ hãi uy lực của pháo bin, bọn họ cũng không dám phản bội, cũng không muốn đánh thay cho quý tộc nữa, lúc sắp tiếp chiến, rối rít vứt bỏ vũ khí chạy trốn.
Toàn bộ chiến trường lộn xộn cực kì, Đặng Hữu Chương hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát trong tay.
Binh lính địa phương sấp xỉ sáu nghìn người, mới chạy được một nữa, binh lính nô lệ đối diện đã giải yán, bên cạnh Vương tử Haru chỉ còn lại hơn hai ngàn binh lính.
Tám nghìn người dân địa phương, cứ như vậy bị chém giết, đuổi theo đến tận trong thành vẫn còn giết.
Giao chiến hơn mười phút, quân đội của vương tử Haru bắt đầu tan tác, dũng sĩ của các bộ tộc bản xứ thừa cơ hội này bắy đầu đuổi giết, đuổi đến tận trong thành vẫn còn giết.
Vừa đuổi vừa giết, cuối cùng thì cướp được thành phố.
Trong thành rõ ràng không đủ để cướp, rất nhiều bộ lạc ra khỏi thành, canh ở những con thuyền nhỏ đậu bên bờ sông, cướp bóc những làng chài gần đó.
Đặng Hữu Chương sốt ruột la như sấm: “Mau bảo bọn họ dừng lại, không cần cướp loạn lung tung!”
Nhưng không có tác dụng, căn bản không thu lại được.
Ước chừng khoảng một ngày, các thủ lĩnh bộ tộc mới lục tục tụ tạp lại. Dân số và lương thực bọn họ cướp được cũng chủ động giao ra một phần, coi như là chiến lợi phẩm cống nạp cho Đặng Hữu Chương, còn lại toàn bộ đều muốn đem đi.
Vợ Quốc vương, con dâu và con gái, đám thủ lĩnh không dám giấu, toàn bộ đều đưa đến cho Đặng Hữu Chương.
Sợ nếu làm quá các bộ tộc làm phản, Đặng Hữu Chương cũng không có trừng phạt. Dù sao cái này thuộc về truyền thống địa phương, bọn họ mới là người ngoại lại, quy củ của bọn họ mới là “làm ẩu”.
Sau khi chiếm cứ được thành phố, Đặng Hữu Chương bắt đầu xây dựng lại.
Tên này không dám xưng vương xưng đế, ít nhất là đến bây giờ hắn vẫn không dám. Hắn đảm nhiệm chức Tổng đốc như cũ, những người Hán còn lại được hắn phong quan, hơn nữa còn ban cho người Hán lãnh địa lớn.
Những người Hán còn lại ở thôn Lôi Thần, bởi vì đất ở đây tương đối cằn cỗi, được ban cho rất nhiều lương thực. Đợi đến khi thôn Lôi Thần phát triển thêm mấy năm, người dân hoàn toàn nắm giữ được kỹ thuật canh tác đất đai, đến lúc đó lại chuyển người Hán đến thành phố bên này.
Mỗi một người Hán cũng là một địa chủ lớn, những người dân bình thường bị bắt làm nô lệ được phân phối cho người Hán làm người ở- ngoại trừ thợ mộc. Thợ mộc vẫn được ở lại trong thành làm người dân tự do như cũ.
Ngay cả mấy nô lệ người Ba Tư, chỉ vì đến đây cùng người Hán cũng được chia đất để làm tiểu địa chủ.