“Hứa Ứng thật quá cường đại, trận chiến này khiến nhược điểm của Vô Thượng Huyền Thiên Ngọc Đường đại pháp bại lộ hoàn toàn, lĩnh ngộ về mặt Thiên đạo thiếu sót, dẫn tới rất nhiều thần thông chiêu pháp xuất hiện sơ hở cực lớn.”
Ninh Thanh công tử nhìn xung quanh mình, trong đạo tượng của hắn có rất nhiều vết rách, đó là đạo thương khi giao chiến với Hứa Ứng. Tu vi của Hứa Ứng không bằng hắn, lĩnh vực lục tiên cũng thiếu mất hai, còn chưa luyện thành đạo tràng tiên gia, tuy có đạo tràng Thiên đạo bù đắp nhưng vẫn kém xa hắn.
Nhưng người phải chịu đạo thương không phải Hứa Ứng mà là hắn, cho thấy ngoài đạo hạnh của hắn không bằng Hứa Ứng, đạo pháp cũng có chỗ thua kém.
“Muốn bù đắp thiếu sót về mặt đạo pháp, có một cách rất đơn giản, đó là trao đổi với Hứa Ứng, thỉnh giáo Thiên đạo từ chỗ hắn, một lần nữa siêu thoát Thiên đạo, từ đó bổ sung được cho Ngọc Đường đại pháp.”
Sắc mặt Ninh Thanh công tử lúc xanh lúc đỏ, thỉnh giáo loại phản tặc như Hứa Ứng, nếu bị phụ thân hắn Ninh Trọng Thiên Tôn biết được...”
Dòng lũ địa từ nguyên lực càng ngày càng mạnh, tạo thành ánh áng cầu vồng khổng lồ trên bầu trời, ngàn vạn hắc khí Thiên ma, cùng vô số thi quỷ thi tiên lao ra ngoài dòng lũ, định thoát ly Quỷ Khư. Chỉ cần thoát khỏi nơi đây, tiến vào Bỉ Ngạn Hoàng Đình, thậm chí không khéo chúng còn có thể men theo địa từ nguyên lực tiến vào Doanh Châu tiên sơn đang treo bên ngoài!
Trong đó có mười thi thể Tiên Vương tọa thành một vòng tròn khá lớn, liên thủ lao ra ngoài.
Hứa Ứng và Thiên Huyễn Chân Nhân lẫn vào trong đống tiên thi xung quanh thi thể Tiên Vương, Thiên Huyễn Chân Nhân cố nhịn đau, cắn chặt răng, hạ giọng nói: “Ngươi dùng máu của tiên thi khác bôi lên người mình là có thi khí thôi! Đừng có dùng máu của ta!”
“Hóa ra giống như ta nghĩ!”
Hứa Ứng nắm lấy một tiên thi khác, thi quỷ kia còn đang giãy dụa thì đã bị y chọc hai kiếm, lấy ít thi huyết bôi lên quần áo, che giấu mùi của mình. Ánh mắt hắn sáng rực nhìn chằm chằm vào Thiên Huyễn Chân Nhân, chỉ sợ tên này đột nhiên chạy mất.
Lần trước Hứa Ứng không bắt được hắn, đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Con mắt của Thiên Huyễn Chân Nhân đảo tứ tung, chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào.
Hứa Ứng dùng thần thức truyền âm, dò hỏi: “Chân nhân, sao ngươi lại ở đây?’
Thiên Huyễn Chân Nhân còn sợ y hơn cả Ngọc Hồ Chân Nhân, nghiêm túc đáp: “Ngọc Hồ Chân Nhân đang truy sát ta, ta không đánh lại được, chạy cũng không thoát, đành trốn đã rồi tính, hắn đến rồi!”
Nói xong lập tức biến thành y hệt như thi tiển quỷ tiên, thần sắc đờ đất, động tác cứng nhắc, đạo tắc quanh người cũng rách bươm.
Hứa Ứng thầm khen một tiếng, cực kỳ khâm phục nói: “Chẳng trách lần trước ta không bắt được hắn.’
Y bắt chước theo Thiên Huyễn Chân Nhân, hai người còn giống tiên thi hơn cả thi tiên quỷ tiên kia.
Đột nhiên giọng nói của Ngọc Hồ Chân Nhân vang lên: “Thiên Huyễn, ta nhìn thấy ngươi rồi!”
“Vô sỉ!” Hứa Ứng mắng thầm trong lòng.
Ngọc Hồ Chân Nhân hô một tiếng bay tới, kiểm ta trái phải, đột nhiên ánh mắt lóe lên hung quang, lẩm bẩm: “Giết sạch đám tiên thi này, không tin ngươi không chịu chui ra!”
Hứa Ứng nghe vậy không nhịn được muốn đào tẩu, nhưng Thiên Huyễn Chân Nhân vẫn không hề nhúc nhích.
Hứa Ứng lập tức tỉnh ngộ: “Ngọc Hồ đang hù dọa chúng ta, nếu hắn dám động thủ, đám Tiên Vương kia sẽ không bỏ qua cho hắn! Vẫn là Thiên Huyễn Chân Nhân trầm ổn.”
Quả nhiên Ngọc Hồ Chân Nhân không động thủ mà chỉ quan sát một lượt rồi phi thân tới chỗ khác tìm kiếm.
Ngũ Tuyệt Tiên Vương cũng tìm tới đây, cũng không phát hiện ra hai người, không khỏi nhíu mày tự nhủ: “Lần này là cơ hội tuyệt hảo, giết chết Hứa Ứng là có thể đoạt được ngũ đại pháp bảo. Năm món pháp bảo này uy lực vô hạn, nếu tế chúng lên tương đương với có thêm năm cảnh giới, khiến tu vi của ta theo sát Đế Quân.”
Hắn đứng bên cạnh Hứa Ứng, nói ra ham muốn trong lòng, hạ giọng lẩm bẩm: “Còn có Quy Đạo ngọc bàn nữa, bảo vật này là bảo bối chí tôn, uy lực chí cường, nếu rơi vào tay ta...”
Hắn xoay người bỏ đi.
Thiên Huyễn Chân Nhân dùng thần thức truyền âm nói: “Bọn chúng đi rồi, ngươi còn không đi?”
Hứa Ứng không hề nhúc nhích.
“Chó má!” Thiên Huyễn Chân Nhân mắng thầm trong lòng.
Ngọc Hồ Chân Nhân xoạt một tiếng xuất hiện quát: “Thiên Huyễn, ta thấy ngươi rồi, ra đi!”
Hứa Ứng và Thiên Huyễn Chân Nhân không hề nhúc nhích. Ánh mắt Ngọc Hồ Chân Nhân sắc bén không gì sánh được, đảo qua một lượt, lại xoạt một tiếng đi khỏi, có vẻ thất vọng: “Không ở đây thật à?”
Hắn vừa đi xong thì nguyên thần của Ngũ Tuyệt Tiên Vương ầm ầm bay qua, thần thức hóa thành âm thanh, vang lên bên tai tất cả mọi người bất luận còn sống hay đã chết: “Hứa Ứng, ngươi còn ẩn nấp tới lúc nào? Còn nhớ năm xưa ngươi uy phong biết bao, khi đó làm sao ngươi biết được mình có có ngày trốn chui trốn nhủi thế này? Tới đây, đánh một trận phân sinh tử cho ra dáng nam tử hán!”