“Hơn nữa có một số Chư Thiên Vạn Giới làm ra việc gì đó, chọc giận một vị bá chủ trên Tiên giới, cần phải trừng phạt. Vị bá chủ này không tiện ra mặt nên giao cho Quỷ Khư xử lý. Đây cũng là chuyện thường thấy.”
Khóe miệng Hứa Ứng giật giật, không nói gì.
Bọn họ lẳng lặng chờ đợi vài ngày, đợt giáng kiếp này mới dần dần kết thúc, ngàn vạn luyện khí sĩ trong thế giới Phương Độ bị bắt lấy, biến thành phân bón chất đống dưới đáy vực sâu.
Vực sâu Quỷ Khư dần dần khép lại, con mắt kia cũng biến mất. Hoa Thác Ảnh đợi thêm nửa ngày rồi mới nói: “Chúng ta đi.”
Cô bay lên không trung, lao xuống đáy vực sâu Quỷ Khư. Hứa Ứng bám theo cô bay vào vực sâu, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong vô số có vô số người dgu vặn vẹo, vẫy tay muốn leo ra khỏi vực sâu.
Y quay đầu lại, lọt vào tầm mắt lại là một thế giới càng vặn vẹo, càng quỷ dị.
Thế giới này còn lớn hơn quái nhãn Quỷ Khư nhiều lần, bầu trời như cái lồng, trừ vực sâu khổng lồ sau lưng bọn họ còn hai cái lỗ lớn tới khó mà tưởng tượng nổi, như là lỗ mũi.
Hứa Ứng quay đầu lại, thấy trên bầu trời có một vực sâu khác, đó là con mắt còn lại, nhưng đã hoàn toàn hư thối.
Toàn bộ Quỷ Khư nằm trong một cái đầu lâu lớn tới khó mà tưởng tượng nổi, trong đầu đã bị móc sạch.
Vực sâu Quỷ Khư là một con mắt còn chưa hư thối, Hứa Ứng thấy đồng tử khổng lồ kia, trong mắt phong ấn từng bộ tiên thi chết chìm.
“Ta nghe phụ thân nói, Quỷ Khư là đầu lâu của Chí Tôn thời cổ xưa biến thành, đã không thể tìm hiểu ngược dòng lịch sử. Các tiên nhân Tiên giới thích ném đồ xuống Quỷ Khư, có nhiều thứ không thể để người khác biết...”
Hoa Thác Ảnh phi thân tới, quay đầu lại nói: “Mau đi theo ta, đừng để bị phát hiện!”
Hứa Ứng đuổi theo cô, quan sát bốn phía, trên bầu trời Quỷ Khư khắp nơi đều bị Tiên đạo ô nhiễm, trở nên hết sức quái lạ, cứ như đổ bàn thuốc màu nào đó, nào đỏ nào xanh tím lam vàng, bôi quét chỗ nào cũng có.
Đầu lâu của Chí Tôn thật quá khổng lồ, không gian bên trong còn bao la hơn cả chư thiên thế giới, ánh mắt chí tôn như ngôi sao khổng lồ lơ lửng ở đó, cảnh tượng cực kỳ chấn động.
Hứa Ứng đi theo cô vòng qua bên cạnh con mắt khổng lồ này. Thậm chí xung quanh con mắt này có mây khói mờ mịt, có búi dây thần kinh to như ngọn núi nối với mắt.
Trên những búi thần kinh này có một số cung điện, chắc là nơi ở của tiên nhân trấn thủ nơi này, nhưng đã bỏ trống.
Hứa Ứng quay đầu nhìn lại, vực sâu Quỷ Khư đang hấp thu lực lượng từ trong cơ thể những luyện khí sĩ kia, từng luồng linh khí từ trong vực sâu bay ra, như là mây khói, tẩm bổ thiên địa này.
“Thác Ảnh, vừa rồi ngươi nói tiên nhân thích ném đồ xuống đây, rốt cuộc là ném cái gì?” Hứa Ứng hỏi.
Đột nhiên bầu trời vỡ ra, một luồng hắc quang từ trên trời giáng xuống, rơi vào sâu trong Quỷ Khư.
Khoảnh khắc hắc quang rơi xuống, Hứa Ứng cũng thấy nơi phát ra hắc quang chính là Tiên giới!
Hoa Thác Ảnh nói: “Chính là loại hắc quang kia. Phụ thân nói đó là tạp niệm mà tiên nhân tách lọc ra, ném xuống thế gian, hóa thành Thiên ma.”
“Thiên ma?”
Hứa Ứng vạn phần kinh ngạc, lẩm bẩm: “Thiên ma là tạp niệm mà tiên nhân tách lọc ra?”
Y ngây ngốc, khó mà tiếp nhận.
Hoa Thác Ảnh nói: “Sau khi phi thăng ngươi sẽ hiểu. Tiên nhân phải giữ cho đại đạo tinh khiết, nhất định phải luyện bỏ tạp niệm của bản thân. Những tạp niệm này cũng giống như tạp chất trong nguyên khí của ngươi, không chỉ ảnh hưởng tới tu vi thực lực của ngươi, còn làm chậm tốc độ thăng tiến cảnh giới của ngươi. Nếu loại tạp niệm này quá nhiều sẽ khiến ngươi không thể thăng cấp lên cảnh giới kế tiếp. Vì vậy mỗi tiên nhân đều phải tinh luyện tạp niệm.”
“Nhưng làm sao tiên nhân và Thiên ma lại là một thể được?” Hứa Ứng lẩm bẩm, vẫn khó mà tin nổi.
Tiên nhân, đối với tất cả mọi người trong Chư Thiên Vạn Giới đều là một từ ngữ không thể vấy bẩn, vô số người mơ mộng muốn thành tiên, coi tiên nhân là không nhuốm bụi trần, thánh khiết như đạo.
Nhưng bây giờ đột nhiên lại được biết, tiên nhân thánh khiết như đạo và Thiên ma bẩn thỉu tà ác nhất có chung nguồn gốc, đúng là khiến người ta khó lòng tiếp nhận!
Tiên ma như một người có hai bộ mặt, chia ra thành hai bên thiện ác.
Bọn họ bay qua búi thần kinh nối với con mắt Chí Tôn. Lúc tới gần Hứa Ứng mới phát hiện trong những tiên thi lơ lửng trong con mắt khổng lồ này bị một số đạo liên nối lại, tạo thành kết cấu trận pháp.
“Những tiên thi bồng bềnh này ở đâu ra?” Hứa Ứng hỏi.
Hoa Thác Ảnh liếc mắt nhìn qua rồi nói: “Bọn họ là tiên nhân chết trong trận chiến vây quét ngươi năm xưa, sau khi chết lại tận dụng để bỏ trốn trận pháp, như vậy mới có thể điều động con mắt Chí Tôn của Quỷ Khư.”