Hắn thấy Thiên ma do tạp niệm mà Đệ Cửu Tiên Vương cắt ra hóa thành, giống hệt như Đệ Cửu Tiên Vương, ma xui quỷ khiến thế nào cũng đi tới.
“Sư phụ chém ra thứ gì? Cũng là thiện niệm ư?”
Nạp Lan Đô trong lòng run rẩy, đột nhiên không muốn thấy rốt cuộc Đệ Cửu Tiên Vương cắt bỏ thiện niệm hay ác niệm, nhưng vẫn đi tới trước mặt Đệ Cửu Tiên Vương.
Đệ Cửu Tiên Vương thấy hắn, sắc mặt tái nhợt, mỉm cười, nói nhỏ: “Ta không muốn làm vậy, ta không muốn điều khiển Chí Tôn chi nhãn ở Quỷ Khư trừng phạt luyện khí sĩ Chư Thiên Vạn Giới. Ta không muốn dùng tính mạng những luyện khí sĩ này giúp Tiên giới thể hiện uy nghiêm.”
Hắn như phát điên, miệng lẩm bẩm nói: “Ta chỉ đáp ứng yêu cầu của Ninh Trọng Thiên Tôn, làm việc giúp hắn, khống chế Quỷ Khư, có vậy mới sống sót được tại thế gian. Ta phải bóc lột những luyện khí sĩ kia mới có thể giữ được tu vi Tiên Vương. Nhưng ta không thể làm vậy...’
Gương mặt hắn vặn vẹo, đột nhiên ngồi xổm xuống, ôm đầu bứt tóc, gào thét thảm thiết: “Ta cũng tu luyện từ luyện khí sĩ đi lên, ta hủy diệt bọn họ cũng là hủy diệt vô số bản thân ta.”
“Sư phụ.” Nạp Lan Đô đỡ hắn dậy.
Ở đằng khác, Hoa Lạc Lạc thấy Hoa Thác Ảnh, ánh mắt lóe lên sát ý, hừ lạnh nói: “Con ả Kinh Hồng phản bội gia tộc, lần này phải khiến ngươi chết không có chỗ chôn!’ Cô nàng đang định ẩn nấp, chuẩn bị đánh lén Hoa Thác Ảnh, đột nhiên thấy bên cạnh xuất hiện một thân hình quen thuộc, khiến tâm thần cô đại loạn.
"Phụ thân!"
Thân hình quen thuộc kia chính là Ngũ Tuyệt Tiên Vương.
Nhưng Ngũ Tuyệt Tiên Vương trong Thiên Ma tiên vực khác hẳn Ngũ Tuyệt Tiên Vương thật sự, hắn đối xử với Hoa Thác Ảnh rất tốt, Hoa Thác Ảnh cũng như một cô bé hầu hạ dưới gối phụ thân, lúc lại để lộ thần thái nũng nịu hồn nhiên, hoàn toàn không có vẻ âm hiểm tàn độc lúc trước.
Hoa Thác Ảnh vô tình vô nghĩa như biến thành người khác! Hai cha con cười nói không ngừng.
Hoa Lạc Lạc đờ dẫn nhìn cảnh tượng này, cứ như Hoa Thác Ảnh này là người khác, Ngũ Tuyệt Tiên Vương cũng là người khác, là một cặp cha con thật sự, chỉ có tình thân, không có lục đục hay tính toán lẫn nhau.
“Đúng là khiến người khác hâm mộ.” Cô thầm nhủ trong lòng, bỏ suy nghĩ đánh lén Hoa Thác Ảnh.
Cô hâm mộ nhìn hai cha con, cứ như cô bé bên cạnh phụ thân là mình.
Hai ngày sau, Ninh Thanh công tử dập đầu mấy cái với Thiên ma Ninh Trọng, đứng dậy, luyện bỏ một số tạp chất trong đạo tâm, chém ra. Hắn kiên quyết quay người rời đi.
Phía sau hắn, một Ninh Thanh công tử khác lưu lại bên cạnh Thiên ma Ninh Trọng, còn hắn phải tiếp tục hoàn thành giao phó của Ninh Trọng Thiên Tôn.
Đám người Nạp Lan Đô và Hoa Thác Ảnh cũng dồn dập bước ra, trong Thiên Ma tiên vực này bọn họ đều có nỗi niềm riêng, ai nấy đều phiền muộn.
“Hứa đạo hữu, chúc ngươi khổ tận cam lai, thời tới vận đổi, tiền đồ như gấm!”
Hứa Ứng cũng chào từ biệt đám người Thiên ma Chí Tôn, qua mấy ngày nay, y và Thiên ma Đế Quân, Nguyên Quân, Thiên Tôn như bằng hữu chân chính, đàm đạo mọi chuyện trong thiên địa, nâng cốc tận hoan, lần đầu tiên Hứa Ứng uống tới say mèm.
Rõ ràng những người này là kẻ địch lớn nhất trong cuộc đời y, nhưng Thiên ma mà bọn họ chém ra lại thành bằng hữu mà Hứa Ứng tin tưởng nhất, không thể nói nói đây là một hành trình kỳ diệu. Hứa Ứng cúi người từ biệt: “Núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài. Chư quân dừng bước.”
Thiên ma Thiên Tôn nói: “Hiền đệ, tương lai ngươi thành tiên, đừng có chém Thiên ma. Chém đi xong, chúng ta cũng không nhận ngươi.”
Thiên ma Nguyên Quân ánh mắt sáng lên cười nói :”Chém cũng được, chém cũng được! Nếu hắn chém Thiên ma, Thiên ma của hắn sẽ rơi xuống đây, bầu bạn với chúng ta. Hơn nữa hắn sẽ không khống chế được dục vọng.’
Hứa Ứng sắc mặt đỏ lên, tranh luận: “Tình cảm phải tới từ đôi bên...”
Nguyên Quân cười nói: “Đánh rắm! Ta bị chém ra như vậy đấy!”
Thiên ma Đế Quân nói: “Hứa quân, lần này tới Thi Quỷ tiên vực, ngươi phải cẩn thận một người, người này tên là Kim Hà Kiếm Quân, kiếm đạo cao thâm, thực lực siêu việt. Kim Hà kiếm quyết của hắn là pháp môn kiếm đạo số một trên Tiên giới!”
Hứa Ứng nghe vậy vội vàng ghi nhớ.
Hoa Thác Ảnh từ trong Thiên Ma tiên vực đi ra, tới bên cạnh Hứa Ứng nói: “Chúng ta xuất phát thôi.”
Hứa Ứng thấy ánh mắt cô ửng đỏ như vừa khóc, trong lòng kinh ngạc.
Hai người đi song song, Hứa Ứng cười nói: “Thác Ảnh, trước đây ta từng tới nơi này, con đường tiếp theo không cần ngươi dẫn, ngươi có thể trở về Tổ Đình.”
Hoa Thác Ảnh cười lạnh nói: “Ký ức kiếp đầu của ngươi khôi phục chưa? Chưa khôi phục mà không có ta dẫn đường, ngươi lao loạn vào Thi Quỷ tiên vực thì chỉ có con đường chết!”