Minh Hải Phong Đô, cảnh tượng tăm tối tĩnh mịch.
Đột nhiên ánh đèn sáng lên, Hứa Ứng thấy mình trong bộ dạng mười bảy mười tám tuổi tế ra một luồng minh hỏa, thắp sáng cây đèn trong tay.
Ánh đèn thăm thẳm soi rọi gương mặt y.
“Bắc Đế đạo huynh, kết một thiện duyên.”
Hứa Ứng kiếp thứ nhất lấy cái đèn dầu này khỏi vách đá cạnh quan tài, còn trong quan tài thủy tinh kia chính là thi thể Bắc Đế.
Hứa Ứng ngây ngẩn, y phát hiện ra sau khi mình dùng minh hỏa thắp đèn, dường như thi thể Bắc Đế có thêm chút sinh khí.
“Hóa ra nguyên thần Bắc Đế thức tỉnh có liên quan tới ta! Chẳng trách lúc trước Bắc Đế nói đưa ta thiện duyên!”
Hứa Ứng nghĩ tới đây, lại thấy bản thân trong kiếp đầu cầm cây đèn dầu ra khỏi cung điện đổ nát, lơ lửng trên mặt biển Minh Hải.
Y thổi mạnh một cái, minh hỏa bùng lên chiếu rọi hư không, mở ra một cánh cửa tới thời không khác.
Hứa Ứng kiếp đầu tiên xuyên qua cánh cửa này tiến vào Minh Hải thời cổ đại của cõi âm.
Hứa Ứng đi theo bản thân khi đó, men theo hai sừng trâu khổng lồ bay lên trên, hai sừng trâu như ngọn núi khổng lồ cắm vào vũ trụ hồng hoang, cao tới mức khó lòng tưởng tượng.
Hứa Ứng kiếp đầu phi hành rất lâu, cuối cùng đi tới một ngọc đài, nơi này khắp nơi đổ nát thê lương,không nhìn ra hình thái kiến trúc của nơi này.
Y ngồi kiết già, nhắm mắt ngưng thần, một lúc lâu sau mới lộ vẻ vui mừng: “Đúng là nơi này rồi. Năm xưa chính ở chỗ này thần linh cường đại thời cổ đại, kết nối đại đạo với thiên địa nhân thần quỷ, hình thành nguyên thần cường đại, đạt được thành tựu chí cao trong thần linh. Ở nơi này đạo tràng tạo thành thần vực, đại đạo cho dù tan vỡ cũng còn dấu ấn lưu lại trong thiên địa. Thế nhưng...”
Y đứng dậy, đi tới rìa ngọc đài, trong mắt đầy nghi hoặc.
Hứa Ứng đi theo hắn, cũng tới rìa ngọc đài này, chỗ bọn họ đang đứng lúc này cao tới vô cùng vô tận, Minh Hải bên dưới rộng lớn vô biên.
Hứa Ứng nghe thấy giọng nói đầy khó hiểu của bản thân trong kiếp đầu: “Thế nhưng, thần linh thống trị cõi âm thời cổ đại, chủ nhân của sừng trâu mà các ngươi ở là ai?” Hứa Ứng nghe tới đó, trong lòng cũng đầy hoang mang.
“Thời đại cổ xưa, thần linh thống trị cõi âm sống trên sừng trâu này, thế thì chủ nhân sừng trâu này tới từ nơi đâu? Chủ nhân sừng trâu là tồn tại từ thời đại nào?” Phát hiện này khiến Hứa Ứng kiếp đầu chìm vào hoang mang, cũng khiến Hứa Ứng của hiện tại đầy khó hiểu.
Y lý giải càng nhiều về lịch sử thời cổ đại, càng phát hiện thời cổ đại tràn ngập mê vụ.
Hứa Ứng kiếp đầu cất hoang mang vào đáy lòng, ngồi bên rìa ngọc đài cảm ngộ dấu ấn cổ đại rải rác trong thiên địa. Hứa Ứng cũng tạm thời buông hoang mang này xuống, hấp thu các loại lĩnh ngộ đột nhiên xuất hiện trong đầu.
Những lĩnh ngộ này là lĩnh ngộ về đại đạo của thần linh, là tổng kết của vị thống trị chí cao của cõi âm đối với đại đạo của thần linh!
Tuy đối với một nhân loại như y, chưa chắc đã dùng tới nhiều loại cảm ngộ trong đại đạo của thần linh, nhưng đối với nguyên thần của y, những cảm ngộ này tăng cường hiểu biết của y đối với nguyên thần.
Sau này y tu luyện nguyên thần, có thể làm ít mà được nhiều!
“Ta tìm hiểu được phương pháp chế tạo Thập Nhị Trọng Lâu ở chính nơi này.”
Hứa Ứng thầm nhủ trong lòng: “Sau khi rời khỏi nơi này, ta luyện ra thần linh nguyên thủy, đặt nó trong Bỉ Ngạn Minh Hải, sau đó ta trả đèn dầu lại cho Bắc âm Đại Đế. Từ đó trở đi nguyên thần của Bắc âm Đại Đế khôi phục. Duyên phận này đúng là kỳ diệu.”
Vạn Thần Lôi ti và Bắc Đế giết tới hai sừng trâu.
Vạn Thần Lôi ti có chữ vạn, ý chỉ nguyên thần của chúng tiên lên tới hàng vạn, nguyên thần của đám tiên nhân này như từng vị thần linh nguyên thủy nguy nga cao lớn, thần lực vô song.
Bắc Đế tế ra Phong Đô sơn đè xuống, chúng tiên của Vạn Thần Lôi ti nguyên thần xuất khiếu, sừng sững trong hư không, ai nấy quát tháo, đạo âm vang dội, giơ tay nâng hờ. Chỉ thấy Phong Đô sơn bị ngăn cản, không thể rơi xuống nổi!
Cùng lúc đó, Bắc Đế cũng hiện ra chân thân,không phải lão già nữa mà là một vị đế hoàng đội trời đạp đất, đỉnh đầu đội mũ tử kim, trên mũ có bệ thờ do tín ngưỡng của muôn dân tạo thành.
Thần lực hình thành áng mây xanh sau lưng, trong mây lơ lửng Trụ Tuyệt âm Thiên cung có ngàn vạn thần linh sừng sững, chính là quỷ thần cõi âm, đứng giữa mây mù.
Những quỷ thần này chính là đế vương hoặc luyện khí sĩ Phi Thăng kỳ cực kỳ cường đại của Chư Thiên Vạn Giới, sau khi chết tiến vào cõi âm, làm quan trong Trụ Tuyệt âm Thiên cung, hưởng thụ hương hỏa nhân gian, ai nấy thần lực cường đại!