Thiên Huyễn Chân Nhân nghe vậy đồng cảm nói: “Chắc ta cũng trúng mai phục của Hứa Ứng. Ta tới Thái Dương quan trên thế giới Nguyên Thú làm việc, hắn lại nấp trong hư không định ám toán ta! Sau khi bị ta nhận ra hắn còn cắn chót lưỡi giả bộ hộc máu, dụ ta mắc lừa.”
Hai người lập tức có cảm thông lẫn nhau, ngươi một câu ta một lời, mắng chửi Hứa Ứng một phen, luôn miệng nói: “Đáng hận, đáng hận!”
Ngọc Hồ Chân Nhân cười nói: “Thiên Huyễn Chân Nhân, ngươi là Đô cấm lang ở đông môn Tiên Đình, phụ trách an toàn Đông môn Tiên Đình, sao lại hạ giới?”
Thiên Huyễn Chân Nhân nói: “Ta cũng phụng lệnh giải quyết việc công. Ngọc Hồ Chân Nhân, sao ngươi lại hạ giới?’
Ngọc Hồ Chân Nhân cười nói: “Ta phụng lệnh Nguyên Quân hạ giới tìm kiếm người mở động thiên Tiên giới, nhưng không ngờ người này lại chính là Hứa Ứng.”
Lời nói của hắn xoay chuyển: “Chân nhân, ngươi hạ giới giải quyết việc công, nếu không tiện để lộ thì ta cũng không hỏi nữa. Ngọc bàn trong ngọc bàn trong tay ngươi là gì vậy? Có thể nói được không?’
Thiên Huyễn Chân Nhân cười nói: “Ngọc bàn này chỉ là một món pháp bảo bình thường, ta dùng để đi đường thôi, không có gì quý hiếm.”
Ngọc Hồ Chân Nhân cười ha hả nói: “Lão đệ, tình cảm phai nhạt rồi sao? Chúng ta từng uống rượu với nhau mà!”
Sát tâm của hắn nổi lên, đang định hạ thủ giết người thì đột nhiên Thiên Huyễn Chân Nhân viu một tiếng biến!
Ngọc Hồ Chân Nhân vừa sợ vừa giận, sát chiêu thất bại, lập tức phát động Hồ Thiên Chứng Đạo kinh xé rách thời không, ầm ầm đuổi theo, tiếng hô vang vọng tới: “Thiên Huyễn đạo hữu, ngươi làm vậy là sao? Tự nhiên không nói năng gì lập tức bỏ đi? Để lão ca ca tiễn ngươi một chặng đường!’
Thiên Huyễn Chân Nhân phát động Quy Đạo ngọc bàn, từ thế giới này xuyên sang thế giới khác, cười nói: “Ngọc Hồ đạo hữu, người khác không biết ngươi chứ ta còn lạ gì ngươi? Mỗi khi ngươi nói tình cảm phai nhạt là chuẩn bị giết người. Chúng ta có giao tình nhiều năm, ngươi lại nổi sát tâm với ta, sao ta lại không trốn cho được?”
Ngọc Hồ Chân Nhân ra sức đuổi theo, cười lạnh nói: “Thiên Huyễn, xét theo tu vi, ngươi kém xa ta, ngươi có trốn thì trốn được tới đâu? Pháp bảo trong tay ngươi là Quy Đạo ngọc bàn à? Trọng khí chí tôn như vậy sao lại rơi vào tay ngươi cho được, vẫn nên giao cho ngu huynh giữ giúp ngươi!”
Thiên Huyễn Chân Nhân cười lạnh nói: “Biết là trọng khí chí tôn mà còn dám tranh đoạt? Ngọc Hồ Chân Nhân, ngươi không muốn sống nữa à? Cho dù ngươi có giết ta, đoạt lấy Quy Đạo ngọc bàn, chí tôn sau lưng ta cũng không bỏ qua cho ngươi!”
Ngọc Hồ Chân Nhân cười ha hả nói: “Ngươi phụng lệnh hạ giới, dùng trọng khí chí tôn gây hại cho hạ giới, đơn giản là muốn đảo loạn thế cục, giúp chủ nhân nhà ngươi thủ thắng trong loạn thế, kéo chí tôn xuống ngựa, leo lên thêm một bậc! Nếu chủ nhân nhà ngươi là chí tôn, sao phải làm như vậy?’
Thiên Huyễn Chân Nhân trong lòng nghiêm nghị: “Tên này thông minh thật.”
Bọn họ một trước một sau, xuyên qua từng thế giới.
Hứa Ứng thầm tiếc nuối nghĩ: “Nếu lấy được ngọc bàn kỳ quái kia liệu có thể khôi phục thiên địa đại đạo của Tổ Đình không? Tiểu Thiên Tôn cũng không phải cực khổ như vậy.’
Tiên nhân áo xám kia quá cẩn thận, khám phá ra có nhiều chỗ Thiên Quan của y không tới được, có đuổi tiếp cũng chưa chắc đã kịp.
“Đúng là có một luồng lực lượng âm thầm thúc đẩy đại đạo của Tổ Đình khôi phục, hay nên nói là Ma Vực xâm lấn!”
Hứa Ứng tế Thiên Quan ra, mở cửa, phía sau cửa đã là Tổ Đình. Sau mấy ngày tìm tòi, y đã dần dần hiểu cách dùng Thiên Quan, có thể nhắm chính xác vào thế giới từng đi qua.
“Nếu yêu tộc bị trấn áp trong mất mặt vượt qua phong tỏa, giáng lâm thế giới Nguyên Thú, chắc chắn sẽ là một đợt đồ sát khủng khiếp, vô số người phải chết, vô số tông phái luyện khí sĩ bị phá hủy. Đây cũng là một đợt Ma Vực xâm lấn!”
Hứa Ứng chạy tới Bồng Lai, trong lòng thầm nhủ: “Có người đang tạo thế, mượn Ma Vực xâm lấn để tạo thế, không phải anh hùng cứu vớt thiên hạ thì là tội ác khiến chúng sinh lầm thanh sinh linh đồ thán. Anh hùng thượng vị, mượn tội phạt thiên.”
Y khôi phục bình tĩnh.
Trong âm mưu khổng lồ này, đáng thương nhất chính là chúng sinh Chư Thiên Vạn Giới, hoàn toàn không có chỗ lựa chọn, tất cả mọi người đều hóa thành quân cờ, còn là quân cờ có thể mất đi tính mạng bất cứ lúc nào.
“Những điều này không liên quan gì tới ta. Nhiệm vụ thiết yếu của ta là tiến vào Quỷ Khư, tìm được Huyền Hoàng cảnh Hoàng Đình phủ! Không có thực lực thì đừng nói tới chuyện cứu vớt người khác, thậm chí còn khó mà cứu vớt chính mình!’
Muốn đi vào Quỷ Khư, y có thể thi triển Nguyên Đạo Chư Thiên cảm ứng, cảm ứng được vị trí của Quỷ Khư, cưỡng ép Quỷ Khư hiển hiện.