Kinh Hồng Yêu Hoàng suy tư nói: “Trong thời đại của ta, nhân tộc còn là một chủng tộc không mấy cường thịnh, nhưng tốc độ phát triển cực nhanh.”
Ngoan Thất ngây ra như phỗng, đột nhiên hai hàng lệ ồ ạt chảy xuống, nức nở nói: “Hóa ra đây mới là chân tướng, ta và nghĩa đệ Thiên Lý đoán không sai.”
Kinh Hồng Yêu Hoàng nói: “Đế Tử không thể chỉ ở trong một góc nhỏ được, phải mau chóng trở lại Tổ Đình yêu tộc, chủ trì đại nghiệp phục hưng yêu tộc!”
Kim Bất Di vội vàng nói: “Đợi đã, ta còn muốn đi tìm tiểu chủ...”
“Tiểu chủ nhân?’
Ánh mắt Kinh Hồng Yêu Hoàng lóe lên yêu lực kinh người, lộ vẻ hoài nghi. Ngoan Thất vội vàng nói: “Kim gia không cần lo lắng cho Tiểu Trúc Nhân, chắc chắn hắn sẽ sống rất tốt. Kinh Hồng Yêu Hoàng, Tiểu Trúc Nhân là một cây trúc thành tinh, cũng là một thành viên trong yêu tộc chúng ta. Kim gia, chúng ta tới Tổ Đình yêu tộc.”
Kinh Hồng Yêu Hoàng nói: “Đế Tử điện hạ, yêu tộc có quá khứ huy hoàng không gì sánh được, có thể phục hưng hay không đều là ở điện hạ. Xin điện hạ nghĩ lại, sớm ngày tới Tổ Đình yêu tộc.”
Kim Bất Di ngơ ngác đứng trong Thái Dương thần hỏa, nhìn về phía di tích trong mặt trời, trong lòng hoang mang.
Cả cuộc đời này, hắn đều sống vì Hứa Ứng.
Hứa Ứng ấp hắn, dạy hắn nói chuyện, nuôi hắn trưởng thành. Về sau thực lực của hắn càng ngày càng mạnh, Hứa Ứng mất tích, hắn không ngừng tìm kiếm, trải qua không biết bao nhiêu tra tấn, không biết bao nhiêu cực khổ. Lại sau này, Hứa Ứng có người yêu, hắn cùng Hứa Ứng ra khỏi Triều Ca, bỏ trốn khắp nơi. Hứa Ứng và Yến Bảo Nhi kết làm phu thê, hắn cũng là một thành viên trong gia đình.
Yến Bảo Nhi chết đi, trùng sinh, Hứa Ứng một thân một mình tiến vào vòng mai phục, hắn thì tiếp tục vỗ cánh phi hành, phát ra tiếng rên rỉ, tìm kiếm vị trí của Hứa Ứng.
Mãi tới khi trí nhớ của hắn dần dần kém cỏi, thân thể không bằng lúc trước, mãi tới tận lúc sắp tử vong. Cả cuộc đời này hắn sống đều là vì Hứa Ứng, chưa bao giờ có suy nghĩ khác.
“Kim gia, đáp ứng hắn đi.” Ngoan Thất nói nhỏ.
Kim Bất Di nhìn về phía Thái Dương thần cung rách nát, âm thanh truyền thụ Đông Hoàng Bình Thiên quyết cho hắn là truyền nhân cuối cùng của Kim Ô Đế tộc thời cổ đại, mang theo niềm tiếc nuối vô tận, chết trong cung điện này.
Truyền thụ công pháp của Kim Ô Đế tộc, chỉ e là chấp niệm sau cùng của vị Cổ Đế này.
Bây giờ chấp niệm đã hoàn thành, chủ nhân của âm thanh đó cũng hoàn toàn tiêu tán trong thiên địa.
Kim Bất Di im lặng, từ nay trở đi, có lẽ hắn sẽ đổi sang cách sống khác, sống vì yêu tộc.
Kim Bất Di thu hồi Thái Dương Kim Quỹ, sắc mặt bán tiên nói: “Được, Kinh Hồng Yêu Hoàng, chúng ta tới Tổ Đình!”
Hắn mặc áo gấm, thân thể hùng vĩ, sau khi tu hành Đông Hoàng Bình Thiên quyết của yêu tộc, huyết mạch của hắn đã thức tỉnh, ký ức liên quan tới chủng tộc hồng hoang dần dần xuất hiện trong đầu, khiến hắn khí độ phi phàm.
Kim Bất Di quay đầu lại nhìn về phía Ngoan Thất, quả chuông và tiên trùng. Quả chuông cười lớn: “Một mình ngươi ra bên ngoài, ta không yên tâm. Ta đi theo ngươi. Thất gia, ngươi và Trùng gia đi tìm trúc tinh.’
Ngoan Thất do dự một hồi rồi lắc đầu nói: “Trúc tinh rất thông minh, sẽ không có chuyện gì đâu, nhưng Kim gia hay quên, khiến ta không yên tâm.”
Tuy Trùng Mẫu đã mở linh trí nhưng trí tuệ không cao, nói: “Ta không biết đường, buộc phải theo các ngươi, chỉ cần cho ăn đủ no.”
Ngoan Thất và quả chuông vui mừng, luôn miệng nói: “Đảm bảo đủ no, đủ no!”
Kinh Hồng Yêu Hoàng nói: “Nếu đã vậy, chúng ta tới Tổ Đình yêu tộc!”
Nói xong thi thể chân thân của hắn đột nhiên giang cánh chim, lông trắng phủ kín trời đất, không có máu thịt, chỉ có lông vũ và xương cốt.
Nguyên thần nhỏ bé của Kim Bất Di nhanh chóng viết một đoạn văn lên sách, xé giấy vàng ra, dán lên cây cột rồi nói: “Chúng ta đi.”
Kinh Hồng Yêu Hoàng mang theo bọn họ hạ xuống thi thể chân thân của mình, vỗ cánh bay xuyên qua mặt trời, xé rách hư không, biến mất không còn tăm hơi.
Kim Bất Di quay đầu lại nhìn về phía thế giới Nguyên Thú, trong mắt đầy lưu luyến không nỡ bỏ.
Nhưng kể từ nay trở đi, Đế Tử Kim Bất Di sẽ có một cuộc đời mới ầm ầm sóng dậy.
Thế giới Tứ Hoang, Cõi âm.
Hứa Ứng men theo ánh đèn đi tới bên cạnh Bắc âm Đại Đế, ông lão này cầm theo đèn dầu, bấc đèn ở bên trong hiện hình trái núi, chính là Phong Đô thần sơn!
Bắc âm Đại Đế cầm đèn theo trông thì nhẹ như mây gió nhưng thực chất cái đèn này nặng nề không gì sánh được, ngay cả Hứa Ứng cũng khó lòng nhấc lên, còn hắn lại dễ dàng biến nặng thành nhẹ.
Hứa Ứng biết ông lão này trông thì thấp bé nhưng thực chất không khác Phong Đô bao nhiêu, hùng vĩ không gì sánh được.