Ngũ Tuyệt Tiên Vương cũng cảm thấy suy đoán của mình quá ly kỳ, mỉm cười tự giễu: “Là ta nghĩ sai. Đại lục quy mô kinh người như vậy, làm sao đại ác nhân mang nó từ hạ giới xuống được?”
“Hoàn toàn không thể hể làm nổi! Huống chi tiên nhân trấn thủ Tiên giới cũng chẳng phải mù lòa. Nếu hắn cắt một khối Tiên giới lớn như vậy xuống hạ giới, thế thì người ta phát hiện ra từ lâu rồi?” Nói xong hắn cười phá lên.
Đệ Cửu Tiên Vương cũng cười ha hả.
Hai vị Tiên Vương cười một lát rồi đều ngưng bặt, liếc mắt nhìn nhau. Đột nhiên hai người như có cảm ứng tâm linh, đồng thanh nói: “Tòa đại lục Tiên giới này không phải Doanh Châu đấy chứ?”
Đệ Cửu Tiên Vương ngẩng đầu nhìn tòa đại lục tiểu Tiên giới trên thiên ngoại, sắc mặt âm trầm bất định, lẩm bẩm: “Chúng ta tìm kiếm Doanh Châu mấy vạn năm, tìm tới tìm lui, không ngờ nó ở ngay trên đỉnh đầu chúng ta...”
“Tên này thật quá xấu bụng, gọi hắn là đại ác nhân cũng chẳng sai!” Ngũ Tuyệt Tiên Vương nói.
Gần như cùng lúc, trong Thi Quỷ Tiên Vương một thi thể cổ xưa chậm rãi thức tỉnh, sương mù phun trào lan tỏa tứ phía. Trong sương mù, vô số xúc tu múa lượn, như từng đường cong che kín bầu trời. Một cặp mắt xuyên qua sương mù, nhìn về phía mảnh đại lục như Tiên giới kia.
Trong sương mù vang lên một âm thanh hùng vĩ: “Một mảnh vỡ Tiên giới... ai mà to gan như vậy, dám cắt cả một mảng lớn Tiên giới...”
Đột nhiên một thanh tiên kiếm bay ra, kiếm quang xé gió, như một con sông lớn màu vàng, xoay tròn xung quanh làn sương kia. Trong sương mù vang lên tiếng hừ lạnh, Kim Hà kiếm khí va chạm với những đường cong như xúc tu, lập tức cắt mất mấy sợi. âm thanh tang thương trong mê vụ nói: “Kiếm Quân, sau khi thu hồi tiên kiếm, kiếm đạo của ngươi lại tiến bộ. Nhưng cũng như ta thôi, đều bị nhốt ở đây...”
Dòng sông kiếm khí màu vàng đột nhiên thu lại, nước sông đầy trời chảy ào ào tới, rơi vào một vỏ kiếm.
Phía sau vỏ kiếm là một nam nhân áo gấm, bộ dạng như khoảng hai ba mươi tuổi, gương mặt cương nghị, sắc mặt chẳng hề để tâm, không bị âm thanh trong sương mù lay chuyển.
“Kiếm Quân, ngươi thấy đại lục Tiên giới trên thiên ngoại không? Chỉ cần đi tới nơi đó, ngươi sẽ là Tiên Quân tiêu dao tự tại.”
Trong sương mù vang lên tiếng cười. “Ngươi canh ở chỗ này, trông thì như trấn áp ta, cầm tù ta, nhưng thực tế ngay cả ngươi khéo cũng là tù nhân, cũng bị trấn áp cầm tù tại đây.”
Nam nhân áo gấm kia chính là Kim Hà Kiếm Quân, nghe vậy thản nhiên nói: “Thiên địa như lồng giam, ta cũng là tù phạm. Bị cầm tù ở đây với cầm tù bên ngoài thiên địa có gì khác nhau?”
“Ngu xuẩn!” Trong sương mù vang lên tiếng hừ tức giận.
Thiên Ma tiên vực, Chí đám người Chí Tôn, Đế Quân, Nguyên Quân dồn dập ngẩng đầu quan sát, Chí Tôn dò hỏi: “Là hắn trộm xuống à?”
Đế Quân gật đầu: “Là hắn trộm.”
Thiên Tôn lẩm bẩm: “Lớn vậy sao cắt được?”
Đế Quân lắc đầu nói: “Không rõ nữa.”
Nguyên Quân nghi hoặc: “Lớn vậy sao đưa xuống hạ giới được? Hắn nhét vào đâu mà không bị người khác phát hiện? Mà nhét làm sao mà được?”
Đế Quân lại lắc đầu: “Không rõ nữa.”
Chí Tôn nói: “Lớn như vậy mà cũng gọi là tiên sơn?”
Đế Quân nói: “Đúng vậy, cho nên gọi là Doanh Châu tiên sơn, trong tên có chữ châu.”
Thiên Tôn: “Đưa Doanh Châu lớn như vậy xuống hạ giới, chắc chắn có đồng bọn chứ?”
Chí Tôn nghi hoặc nói: “Doanh Châu luôn được treo trên Bỉ Ngạn và Quỷ Khư, vì sao gần đây đột nhiên để lộ tung tích? Chẳng lẽ tam giới triều tịch ảnh hưởng, khiến khoảng cách giữa Doanh Châu, Bỉ Ngạn và Quỷ Khư trở nên gần hơn?”
Hứa Ứng nói với Hoa Thác Ảnh: “Thác Ảnh muội muội, ngươi nói xem có phải nơi đó là Tiên giới không? Ta nghe người ta nói tam giới triều tịch sắp diễn ra, tam giới sẽ sáp lại gần nhau. Chắc là Tiên giới đã tới gần Bỉ Ngạn và Quỷ Khư?”
Hoa Thác Ảnh trợn trừng mắt, lắc đầu nói: “Làm sao mà ta biết được? Huống chi chưa chắc bên ngoài đã là Tiên giới.”
Hứa Ứng kinh ngạc nói: “Không phải Tiên giới thì là đâu? Một nơi lớn như vậy chẳng lẽ lại là tiên sơn? Làm sao hạ giới lại có tiên sơn lớn như vậy được?”
Y không khỏi lắc đầu, đột nhiên giọng nói của Ninh Thanh công tử vang lên: “Không sai, đây chính là tiên sơn, một tòa tiên sơn tên là Doanh Châu, một trong ba tòa tiên sơn bị ngươi đáp cắp năm xưa!”
Hứa Ứng nhìn theo hướng tiếng nói, chỉ thấy nhóm người Ninh Thanh công tử đi tới. Nạp Lan Đô thấy Hứa Ứng, có vẻ khá kinh ngạc. Bọn họ không hiểu rõ địa lý nơi đây bằng Hoa Thác Ảnh, vốn đi không nhanh, nhưng Doanh Châu xuất hiện thu hút thi tiên thi quỷ cường đại, khiến bọn họ bớt đi nhiều nguy hiểm.