Nhưng hắn như bị ngưng đọng trong thời không hắc ám, di chuyển cực kỳ chậm chạp.
Ngoan Thất và quả chuông nghe y miêu tả, đều tấm tắc lấy làm lạ.
Ngoan Thất nói: “Lần sau tình huống này xuất hiện ngươi gọi ta, ta tế Kim Cương trác thử xem có thể hút nhà sư kia vào trong Kim Cương trác không.”
Ánh mắt Hứa Ứng sáng bừng lên: “Đây cũng là một cách!”
Y lại do dự: “Hình như Thất gia càng ngày càng thông minh, không giống kẻ ngu nghĩ nhiều ắt có cái đúng, chẳng lẽ đọc sách có thể thông minh hơn thật à?”
Nhưng mỗi lần y rơi vào ảo ảnh hắc ám không có thời gian cố định, chỉ bất chợt rơi vào bóng tối, mà lúc ở trong bóng tối y không cách nào trao đổi với bên ngoài.
Làm sao liên hệ Ngoan Thất tế Kim Cương trác lên cũng là một nan đề, trừ phi có thể kéo cả Ngoan Thất vào trong thời không hắc ám.
“Chuyện này đơn giản.”
Quả chuông nói: “Ngươi lưu lại một dấu ấn trên người ta, khi ngươi tiến vào hắc ám có thể thông qua dấu ấn này phát động ta. Ta sẽ biết ngươi đã rơi vào thời không hắc ám. Đến lúc đó ta sẽ thu Thất gia vào trong chuông, ngươi lại dùng dấu ấn kéo ta vào thời không hắc ám.”
Hứa Ứng cười nói: “Cứ dùng cách này đi!”
Ngoan Thất do dự một hồi, không phản bác, thầm nghĩ: “Có cách đơn giản hơn là lưu lại một dấu ấn trên người ta. Khi A Ứng phát hiện thời không hắc ám thì trực tiếp kéo ta vào là được. Nhưng nếu nói vậy chẳng hóa ra ta thành pháp bảo à?”
Nếu biến thành pháp bảo, chẳng hóa ra Ngưu Thất Gia ngang hàng với quả chuông? Còn mặt mũi đâu nữa?”
Hứa Ứng và bọn họ bay về phía Bồng Lai, nói: “Thảo gia đâu?”
“Đang ở chỗ Thần bà, theo một đám tiên thảo tu luyện.”
Ngoan Thất lấy tiên trùng ra nói: “Lần trước Trùng gia tạo phản, gặm Bồng Lai, gặm luôn cả ngươi nên bị Cẩu Tử Tiểu Thiên Tôn phong ấn. Tiểu Thiên Tôn phong ấn quá ác, Trùng gia không cách nào động đậy, ngươi xem có thể nới lỏng cho nó không?”
Hứa Ứng bị thương tới giờ còn chưa khỏi hẳn, lục bí gần như bị hủy sạch, bất đắc dĩ phải tìm kiếm khắp những nơi kiếp thứ nhất của mình từng đi qua, định tạo lối đi mới, mở động thiên Tiên giới thay thế động thiên lục bí bị hủy diệt.
Kẻ cầm đầu trừ hai đại Tiên Vương Quỷ Khư thì chính là tiên trùng.
Đám tiên trùng này nhân lúc Hứa Ứng trọng thương chui vào cơ thể y, gặm nhấm thân thể và nguyên thần của y, thôn tính cả khu vực Hi Di của y, ngay cả động thiên lục bí của y cũng bị gặm thủng trăm ngàn lỗ.
Phong ấn của Tiểu Thiên Tôn cũng cực kỳ nặng nề, dùng bốn chữ Linh Ngữ Hữu Ngữ luyện tiên trùng thành một thể, trấn áp như bức tượng gỗ, không thể động đậy.
Ánh mắt y nhìn vào người tiên trùng, từ rất lâu trước kia Hứa Ứng đã nhận ra tiên trùng do phù văn Tiên đạo tạo thành, là một loại sinh vật Tiên đạo hết sức huyền diệu. Chẳng qua y không hiểu được loại phù văn Tiên đạo này.
Hứa Ứng cầm tiên trùng nói: “Con trùng này hung hãn dữ tợn, không ngừng thôn tính, không ngừng phân liệt, nếu mất khống chế chắc chắn sẽ gây ra đại họa. Nó là sinh vật do Tiên đạo sinh thành, bản thân là đạo.”
Nhưng bây giờ y nhận được trí tuệ Đế Quân dùng để phá phong ấn chư phật, nhìn tiên trùng một cái là hiểu rõ mồn một, các loại diệu lý tiên pháp, không ngộ cũng hiểu.
Hứa Ứng trầm ngâm trong chốc lát, tồn tưởng một đoạn phù văn Tiên đạo, cẩn thận từng chút một đánh vào cơ thể tiên trùng, dung hợp đoạn phù văn Tiên đạo này và phù văn Tiên đạo tạo ra tiên trùng.
Y cực kỳ cẩn thận, luyện hai loại phù văn Tiên đạo khác biệt thành một thể rồi mới thở phào một tiếng cười nói: “Bây giờ ta ban cho ngươi trí tuệ, để ngươi không còn hỗn độn vô tri nữa. Từ nay về sau ngươi chính là trùng mẫu.”
Y mở phong ấn, phong ấn bốn chữ mà Tiểu Thiên Tôn bố trí lập tức sụp đổ.
Tiên trùng vỗ cánh ong ong, bay lên không trung.
Ngoan Thất và quả chuông kinh hãi, Ngoan Thất tế Kim Cương trác ra, quả chuông tế bản thân lên, vội vàng phòng ngự.
Tiên trùng hung ác giơ chân lên chà xát vòi hút của mình, đột nhiên rung cặp cánh vàng, chia thành mấy triệu tiên trùng, vỗ cánh ong ong, như đám mây ngập trời định nhào về phía bọn Hứa Ứng!
Hứa Ứng cười lạnh, trong lòng âm thầm phát động đoạn phù văn Tiên đạo của bản thân, tiên trùng đầy trời đột nhiên cứng đờ người giữa không trung, không cách nào động đậy.
Trong cơ thể từng con tiên trùng dâng lên cảm giác đau đớn kịch liệt, nhất là mẫu trùng càng đau tới mức không muốn sống.
Hứa Ứng nói: “Ta ban thưởng cho ngươi trí tuệ không phải để ngươi ăn thịt ta, mà muốn ngươi làm Trùng tướng quân dưới trướng ta. Nếu ngươi còn mê muội không chịu tỉnh ngộ, không nghe theo mệnh lệnh của ta, ta sẽ loại bỏ nhà ngươi!”