Hứa Ứng nghe vậy lâng lâng như đang say, cười nói: “Đương nhiên ta khác Mạnh Vô Hoài rồi...”
Thần bà lại định nịnh tiếp, Hứa Ứng ngăn cô lại nói: “Quy Đạo ngọc bàn nhiễu loạn hạ giới, lại khiến Tổ Đình có cơ hội phục hưng. Lợi dụng thời cơ này, Tổ Đình có thể nhanh chóng quật khởi.”
Ánh mắt y nhấp nháy: “Tiên Đình đang mang thế lớn, nhưng hiện tại không được đồng lòng. Bây giờ cơ hội bày ngay trước mặt, nhất định phải nắm lấy cơ hội này! Đúng rồi Thần bà, ngươi tính giúp ta xem lần này ta tới Quỷ Khư có bình an không?”
Xung quanh Thần bà là sương khói mờ ảo, bấm ngón tay tính toán rồi cười nói: “Chuyến này Tiên Chủ lên đường bình an thuận lợi, chắc chắn sẽ làm được việc mà mình muốn làm.” Hứa Ứng cười ha hả, cực kỳ mãn nguyện, tới tìm Hoa Thác Ảnh.
Thần bà đưa mắt nhìn y đi khỏi.
Viên Thiên Cương đi tới bên cạnh cô nói: “Sư phụ, vừa rồi con cũng xem thử, chuyến này Hứa Tiên Chủ lên đường sẽ đầy rẫy nguy hiểm, đâu đâu cũng có sát cơ.”
Thần bà lườm hắn một cái nói: “Nếu ta nói vậy, làm sao hắn chịu tới Quỷ Khư? Bất cứ lúc nào tới Quỷ Khư cũng đầy nguy hiểm, nơi nơi chốn chốn đều là sát cơ. Nói thế thì còn làm việc sao được?”
Viên Thiên Cương kinh ngạc.
Cô Xạ Tiên Tử thỉnh giáo: “Nguyện vọng của Hứa Tiên Chủ có thể thực hiện được không?”
Thần bà ánh mắt nhấp nháy, buồn rầu nói: “Có một số tương lai, ta không muốn tính, không muốn thấy, nhưng thi thoảng lại có một số hình ảnh xuất hiện trước mắt ta. Tương lai của Tiên Chủ cực kỳ nguy hiểm, khó mà giữ được mình, làm sao thực hiện được nguyện vọng?”
Cô dừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Nhưng nếu không làm gì, thế thì hoàn toàn không có chút cơ hội nào dù là nhỏ nhất. Đôi khi ta nghĩ, trên đời này tồn tại biến số Chí Tôn, khiến thần toán của chúng ta mất linh, đã có một lỗ thủng thì chắc chắn sẽ có thêm càng nhiều lỗ thủng.” Cô không nói gì thêm, trở về Di Đà tự.”
Hoa Thác Ảnh và Sở Tương Tương đang ở Lang Tà các, hai cô gái ở cạnh nhau. Hai người vốn là địch thủ, nhưng Hoa Thác Ảnh phản bội Quỷ Khư, hai bên cũng hóa giải ân oán.
Hứa Ứng tới nơi, nêu ý đồ, Hoa Thác Ảnh chần chờ một chút rồi nói: “Ta phản bội Quỷ Khư, nếu bị phát hiện trở lại Quỷ Khư thì chỉ có con đường chết. Huống hồ Quỷ Khư nguy hiểm không gì sánh được, ta không biết nhiều về địa lý trong Quỷ Khư. Ta chỉ biết hai chỗ an toàn, một là Phong Loan lĩnh của Hoa gia ta, hai là Điệp Thúy cốc của Đệ Cửu Tiên Vương. Hai nơi này lưu giữ Tiên đạo hoàn chỉnh.”
Hứa Ứng cười nói: “Ta đã mời Thần bà tính toán, chuyến này ta sẽ bình an thuận lợi, chuyện mình muốn cũng hoàn thành. Ngươi có thể yên tâm.”
Hoa Thác Ảnh nói: “Thần bà nói vậy thật ư?”
Hứa Ứng cười nói: ”Đương nhiên, chẳng lẽ Thần bà lại lừa ta?”
Hoa Thác Ảnh trong lòng vui vẻ cười nói: “Nếu ngay cả Thần bà cũng nói vậy, thế thì không có gì nguy hiểm rồi. Lần này ta rời nhà, tuy không còn mấy tình nghĩa với Hoa gia nhưng vẫn còn chút gia sản chưa thu dọn, cũng muốn về một chuyến.”
Sở Tương Tương rục rịch muốn đi theo, Hoa Thác Ảnh lại nói: “Không thể có thêm người. Quỷ Khư cực kỳ nguy hiểm, thêm một người cũng là thêm một phần nguy hiểm.’
Sở Tương Tương đành bỏ qua ý định này.
Hoa Thác Ảnh tế ra một tấm kim triện tiên lục, quái nhãn Quỷ Khư vẽ tên tiên lục đột nhiên mở ra, lơ lửng giữa không trung, theo ánh mắt nó mở, chỉ thấy một thế giới xuất hiện.
Hai người một trước một sau đi vào trong quái nhãn.
Sau khi tiến vào quái nhãn trên kim triện tiên lục, trước mắt Hứa Ứng chỉ toàn sắc máu. Đợi tới lúc tầm mắt khôi phục, chỉ thấy y và Hoa Thác Ảnh đã đứng trong vực sâu của Quỷ Khư, đang bay xuống cuối vực sâu.
Vực sâu Quỷ Khư là ác mộng của luyện khí sĩ Chư Thiên Vạn Giới, một khi vực sâu này xuất hiện trên bầu trời cũng tức là tai kiếp sắp tới!
Vực sâu Quỷ Khư giáng kiếp, thậm chí hút tất cả luyện khí sĩ vào vực sâu, không rõ sống chết, trực tiếp phá hủy truyền thừa luyện khí của một thế giới! Thế giới nguyên thần đã gặp đả kích như vậy nhiều lần.
Hứa Ứng đi theo Hoa Thác Ảnh, nhìn sang hai bên vực sâu, chỉ thấy hai bên vực sâu có máu thịt trèo lên, khó khăn lắm mới nhúc nhích được. Vô số máu thịt nhuộm hai bên vực sâu thành màu đỏ tươi.
Những máu thịt kia là từng luyện khí sĩ dị biến, ra sức giãy dụa, lần mò trèo lên, định thoát khỏi Quỷ Khư. Nhưng vốn dĩ bọn họ không thể trốn thoát được!
Hứa Ứng thấy vậy kinh hãi không thôi, Hoa Thác Ảnh đã nhìn mãi thành quen, nhỏ giọng nói: “Tiên Chủ, bọn họ là phì nhân.”
“Thế nào là phì nhân?” Hứa Ứng không hiểu.
“Người làm phân bón.” Hoa Thác Ảnh nói.