“Huống chi năm xưa thiên địa đại đạo khô kiệt tàn lụi, thực lực những đối thủ mà cổ tiên trấn áp cũng kém xa lúc trước. Bây giờ thiên địa đại đạo có khả năng khôi phục, bọn họ tu luyện, cũng có khả năng sẽ trấn áp được những nhân vật đáng sợ kia.”
Hứa Ứng nhớ lại tiên mộ mà mình thấy ở Thiên Hà, theo như khí thế bộc phát trong tiên mộ, kẻ bị trấn áp bên trong tuyệt đối không thể coi thường.
Nhưng Thiên Hà tái hiện nhân thế, Tổ Đình cũng khác hẳn khi xưa, có dấu hiệu phục hưng. Nếu ra tay hoàn thành kế hoạch bổ thiên, không khéo Tổ Đình sẽ phục hưng thật sự!
Khi đó, có lẽ mỗi tiên nhân Bồng Lai đều có cơ duyên bất phàm.
“Thần bà, trước lúc tới đây ta gặp một quái nhân, tay hắn cầm một ngọc bàn kỳ quái.”
Hứa Ứng thuật lại chuyện mình gặp Thiên Huyễn Chân Nhân và Quy Đạo ngọc bàn, dò hỏi: “Ngọc bàn này là cái gì? Vì sao có thể khiến thiên địa đại đạo khôi phục?’
Vừa rồi Thần bà còn mặt mày tươi cười, nghe đến đây sắc mặt lại nghiêm nghị hẳn lên nói: “Ngọc bàn có thể khiến thiên địa đại đạo thời cổ xưa khôi phục? Bảo vật này tên là Quy Đạo ngọc bàn, chuyên về chỉnh lý thiên địa đại đạo, vì vậy có cái tên này. Nghe đồn đây là bảo bối chí tôn!”
Cô gọi hai người Viên Thiên Cương và Cô Xạ Tiên Tử tới, nhấn mạnh: “Chúng ta tiến hành thần toán, có một khả năng không tính ra được, đó chính là Chí Tôn, cũng tức là nhân quả cực lớn, không chỉ tính không chuẩn, còn có thể mất mạng!”
Viên Thiên Cương và Cô Xạ Tiên Tử thấy giọng điệu của Thần bà nghiêm trọng như vậy, ai nấy nghiêm nghị, khắc sâu trong lòng. Cô Xạ Tiên Tử nghi hoặc nói: “Vì sao lại tính không chuẩn?”
Thần bà nói: “Là Chí Tôn, quỷ thần khó lường, nhảy khỏi tam giới, không trong ngũ hành. Đạo về bói toán của chúng ta, tu luyện tới chỗ cao thâm có thể thấy được tương lai mông lung, thời gian như dòng sông dài. Có điều tuy Chí Tôn ở trong dòng sông này nhưng ngẫu nhiên lại nhảy ra. Nếu ngươi tính toán hắn, chắc chắn hắn sẽ phát giác. Hắn có thể nhảy khỏi thời gian, khiến tất cả nhân quả mất hiệu lực, đương nhiên ngươi tính không chính xác. Hắn còn có thể men theo cảm ứng, đánh chết ngươi. Sư phụ ta bị người khác ám toán, suy tính hành tung một vị Chí Tôn, sau khi tính xong là chết bất đắc kỳ tử.”
Viên Thiên Cương và Cô Xạ Tiên Tử đều sợ hãi.
Bọn họ còn tưởng thần toán không gì không làm được, không gì không biết, nhưng bây giờ mới biết thần toán cũng có chỗ không với tới. Hứa Ứng cũng thấy ngưỡng mộ Chí Tôn, lẩm bẩm: “Chí Tôn là cảnh giới gì? Có thể tạm thời nhảy khỏi thời gian, thoát khỏi tất cả nhân quả...”
Bây giờ thậm chí còn chưa phải tiên nhân, đương nhiên không thể biết được cảnh giới Chí Tôn.
Thần bà nói: “Chí Tôn quỷ thần khó lường, có năng lực không ai bằng, không thể tưởng tượng nổi. Ngay cả pháp bảo Chí Tôn cũng vậy. Tuy Quy Đạo ngọc bàn là bảo vật Chí Tôn, nhưng có lẽ chủ nhân của món bảo vật này qua đời đã lâu. Năm xưa bảo vật này hiện thế, đã từng khiến rất nhiều cường giả Tiên giới tranh đoạt, gây ra náo động không nhỏ. Sau này bảo vật biến mất khỏi Tiên giới, không biết vị trí. Lần này ngươi thấy tiên nhân hạ giới, vận dụng bảo vật kia, chắc chắn là người lấy được Quy Đạo ngọc bàn sắp có hành động gì lớn.”
Hứa Ứng nhớ tới lăng mộ của Thương Thiên Thượng Đế Thiên Bồng Đô nguyên soái cũng có hiện tượng đại đạo cổ xưa khô phục, lại thêm Ma Vực xâm lấn ở thế giới Nguyên Sơ, sự kiện Thái Dương quan ở thế giới Nguyên Thú, cùng với Thiên Hà của Tổ Đình khôi phục, có lẽ những hiện tượng này không phải thiên địa đại đạo khôi phục thật sự.
“Có người đang dùng bảo vật Chí Tôn, cố ý khôi phục thiên địa đại đạo thời cổ xưa, gây ra hiện tượng giả là đại đạo khôi phục, Ma Vực xâm lấn.”
Hứa Ứng suy tư nói: “Ma Vực xâm lấn, hai loại thiên địa đại đạo khác biệt công phạt lẫn nhau, vô số người mất mạng. Lại thêm tiên ma thời cổ xưa khôi phục khiến hạ giới rung chuyển. Chắc chắn Tiên giới sẽ không ngồi yên không để ý tới. Nếu thế, tương lai tiên nhân hạ giới sẽ là lập công hay nhân cơ hội diệt trừ phe đối lập?”
Thần bà cười nói: “Tiên Chủ chưa từng học qua Nhân Quả luật pháp, cũng chưa từng học cách xem bói mà bây giờ đã là thần cơ diệu toán rồi.”
Hứa Ứng cười ha hả nói: “Thần bà, ngươi nịnh nọt như vậy khiến ta rất thoải mái. Sau này không được như vậy nữa”
Thần bà nói: “Đây là tật xấu từ lúc Mạnh Vô Hoài còn làm Tiên Chủ , cứ lơ đễnh nịnh bợ Tiên Chủ. Nhưng Tru Tiên khác với Mạnh Vô Hoài, Tiên Chủ tài đức sáng suốt, ta tình cờ nịnh bợ Tiên Chủ mà cũng bị Tiên Chủ phát giác. Có thể thấy Tiên Chủ nhìn nhận thấu đáo mọi chuyện, sẽ không bị lời tâng bốc làm mờ mắt.”