Sở Giang Vương như biết suy nghĩ của hắn, cười nói: “Bản thể của chúng ta gọi là Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn, do thấy quỷ hồn cõi âm không có nơi nương tựa nên phân ra thập đại hóa thân, chính là chúng ta, quản lý cõi âm, diệt trừ cái ác tuyên dương cái thiện, giữ gìn trật tự. Còn bản thể của Thiên Tôn không mấy để ý tới chút thần lực của chúng ta, càng không tranh đoạt Tân Địa Minh Hải.”
Thần Hoa cung Thái Sơn Vương nói: “Thiên Tôn không ở trong thế giới này, lúc người đi thậm chí còn không mang theo chúng ta, có thể thấy người nghĩ sao. Nếu Tân Địa Minh Hải có người quản lý, chúng ta cũng vui vẻ thanh nhàn, sẽ không tranh không đoạt đâu.
Hứa Ứng trong lòng máy động: “Vị Thiên Tôn ấy không ở trong thế giới này, chẳng lẽ cũng như Hư Hoàng, đi tìm Bỉ Ngạn kia?”
Bắc Đế lấy làm hổ thẹn, lên tiếng nhận lỗi: “Hóa ra ta hiểu lầm chư vị, lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử. Mong chư vị đạo huynh rộng lòng tha thứ.”
Hứa Ứng cười nói: “Nếu hiểu lầm đã được hóa giải, vậy mười vị đạo huynh có tính toán gì không?’
Trong lòng y thầm hồi hộp, nếu có thể mời mười vị Thần Đế này theo bên người, cho dù Đế Quân hạ giới, y cũng dám liều mạng!
Sở Giang Vương nói: “Đương nhiên là lưu thủ Cổ Địa Minh Hải. Thiên địa đại đạo của nơi này khôi phục, tuy bây giờ không có âm hồn nhưng chẳng bao lâu sau sẽ có âm hồn bị thiên địa đại đạo thu hút, đi tới nơi đây. Quan lại Cổ Địa Minh Hải ở cõi âm là chức trách của chúng ta. Chúng ta phải lưu lại nơi này, chờ Thiên Tôn hiện thân lần nữa.’
Hứa Ứng hơi thất vọng, dò hỏi: “Chắc Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn cũng tới Bỉ Ngạn?”
Mười vị Thần Đế dồn dập lắc đầu nói: “Cái này thì chúng ta không biết.”
Bọn họ chỉ là thiên địa nguyên thần, không biết gì nhiều về biến cố năm xưa.
Tần Quảng Vương nói: “Sau khi Thiên Tôn đi khỏi, chúng ta lưu thủ trong Cổ Địa Minh Hải, quản lý Thập Điện Diêm La, nhưng thiên địa đại đạo trở nên hết sức kỳ quái, đại đạo càng ngày càng khô héo tàn lụi, cõi âm dần dần trống rỗng, cuối cùng có một ngày đại đạo dị chủng thay thế đại đạo ban đầu.”
Chỉ là dị đạo quật khởi cũng không sao, nhưng chẳng bao lâu sau có tiên thần dị đạo tập kích bọn họ, tới mức Cổ Địa Minh Hải sa sút triệt để.
Còn trong chuyện này có tiền căn hậu quả ra sao, đương nhiên bọn họ không biết.
Hứa Ứng suy tư nói: “Tiên thần dị đạo, chẳng lẽ là Tiên giới bây giờ. Nhưng Tiên giới có lực lượng lớn tới vậy à, phá hủy nhiều đạo tràng cổ xưa, giết chết thiên địa nguyên thần trong đó?”
Tiên giới làm vậy, chẳng lẽ không sợ bản thể của những thiên địa nguyên thần này trở về?
Y nghĩ mãi không thông, rốt cuộc bọn Đạo Tổ và Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn đang tìm kiếm thứ gì?
Ngoài ra, cuối thời đại cổ xưa, có phải Tiên giới bây giờ đã phá hủy thời đại cổ xưa và Tổ Đình không?
Thập Điện Diêm La ai nấy bồng bềnh giữa cặp sừng trâu, thần luân xoay tròn sau lưng thần lực chấn động, khôi phục một số kiến trúc trên sừng trâu.
Nơi này có ngàn vạn cung điện, chắc chắn năm xưa cũng cực kỳ phồn hoa, có vô số quỷ thần và tu sĩ qua lại, tiếc là tất cả đều đã qua.
Cho dù Thập Điện Diêm La khôi phục lại kiến trúc nơi đây cũng không còn vẻ rầm rộ của năm xưa.
Hứa Ứng thấy tòa Thập Nhị Trọng Lâu, năm xưa Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn truyền đạo trong tòa lầu các này, đạo pháp lưu dấu giữa thiên địa, tạo thành đạo tràng của mình.
“Mà lai lịch của cặp sừng trâu này ra sao?”
Thập Điện Diêm La dồn dập lắc đầu, Bình Đẳng Vương nói: “Tục truyền khi thiên địa sơ khai, cặp sừng trâu và thi thể này dã ở đó, Thiên Tôn từng thăm dò căn nguyên của thi thể nhưng cũng không tìm thấy khởi nguồn.”
Hứa Ứng ở lại vài ngày, thỉnh giáo đạo pháp thần thông ở chỗ Thập Điện Diêm La, bọn họ biết gì nói nấy khiến lý giải của Hứa Ứng đối với hồn phách thần thông càng sâu sắc, cảm ngộ về đạo pháp cũng càng lúc càng thâm hậu. Tần Quảng Vương cười nói: “Hứa tiểu hữu, nếu muốn tu thành nguyên thần, thì tới Tổ Đình Thiên đạo, gặp Tổ Thần. SAu khi thấy Tổ Thần Thiên đạo mới có thể tu thành nguyên thần, đạt được mọi ảo diệu của nguyên thần. Còn Thập Điện Diêm La chúng ta cũng không phải đỉnh phong trong đạo này.’
Hứa Ứng cảm tạ, cáo từ bọn họ rồi đi khỏi.
Bắc Đế cũng mang theo ngũ đại Phủ Quân, cùng Hứa Ứng rời khỏi Cổ Địa Minh Hải.
Hứa Ứng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong Cổ Địa Minh Hải sóng dần nổi lên, thiên địa đại đạo khôi phục, khiến quy tắc của thần linh trong đó lại vận hành, không ít vong hồn Tổ Đình được pháp tắc thiên địa đưa tới, men theo cặp sừng trâu dài kia đi vào vùng biển cõi âm này.
Công việc của Thập Điện Diêm La lập tức lu bù.