Cho dù là Hứa Ứng Ngoan Thất hay bọn Ngọc Hồ Chân Nhân, Ngọc Xuyên công tử đều như trút được gánh nặng.
Đám người Ngọc Hồ Chân Nhân và Ngọc Xuyên công tử ai nấy lập tức thi triển thần thông, hóa thành từng luồng sáng xé gió bay đi, vội vàng bỏ trốn. Hứa Ứng cũng phát động Hồ Thiên Chứng Đạo kinh, thân hình dịch chuyển, tránh khỏi thần thông mà đám người Ngọc Hồ Chân Nhân đánh tới, hạ xuống bên dưới.
Ngoan Thất thu hồi Kim Cương trác, lòng còn sợ hãi nói: “Ngọc Hồ Chân Nhân cũng có chút thủ đoạn. A Ứng, vừa rồi sao ngươi không vận dụng thanh tàn kiếm kia?”
Hứa Ứng lắc đầu nói: “Ta chỉ may mắn điều động được tàn kiếm thôi. Tàn kiếm chặt đứt Tử U minh đao, cảm thấy đã toàn thắng nên không nghe theo điều khiển của ta.”
Tru Tiên tàn kiếm không phải pháp bảo của y, chẳng qua bị kích thích nên mới giao cảm với Hứa Ứng, thể hiện uy phong. Nhưng sau khi thể hiện uy phong nó cũng mặc kệ Hứa Ứng sống chết ra sao, vẫn ngoan ngoãn lơ lửng giữa thiên địa bên ngoài Bích Du cung.
Ngoan Thất ngây người, suy nghĩ một chút rồi dò hỏi: “Nếu vừa rồi bọn Ngọc Hồ Chân Nhân, Ngọc Xuyên công tử không đào tẩu mà giết ngược trở lại thì sao?”
Hứa Ứng giơ nửa Tử U minh đao lên, ra hiệu cho hắn há miệng nói: “Nếu bây giờ bọn chúng giết ngược lại, thế thì bên chạy trối chết sẽ là chúng ta.’
Ngoan Thất mở miệng, đợi tới lúc Hứa Ứng đi vào trong bụng mới cảm thấy không ổn nói: “A Ứng, thanh tàn đao này là bảo vật Đế Quân, nếu Đế Quân muốn thu hồi bảo vật này liệu có xé rách bụng ta không?’
“Sẽ không đâu.”
Hứa Ứng nói: “Ta bố trí mười sáu chữ phong ấn trên đó, trấn áp đao này rồi.”
Y đặt tàn đao vào tiểu thế giới Thiên đạo trong bụng Ngoan Thất rồi quay người bước ra. Giọng nói của Ngoan Thất vang lên: “A Ứng, mười sáu chữ phong ấn là bố trí của Đế Quân cơ mà? Hắn thiết lập được thì cũng có thể giải được. Mà khu vực Hi Di của ngươi cũng có thể cất giữ bảo vật này cơ mà, sao ngươi không để vào khu vực Hi Di của mình?”
Hứa Ứng đi rakhỏi miệng hắn nói: “Ta sợ Đế Quân xé rách bụng ta. Nhưng ngươi yên tâm, có phong ấn của ta, chắc chắn Đế Quân không cảm ứng được vị trí cụ thể của lưỡi đao này. Đã không cảm ứng được vị trí cụ thể, đương nhiên cũng không cách nào phá giải phong ấn.”
Tuy nói như vậy nhưng Ngoan Thất vẫn thấy không đáng tin cậy, không được yên tâm.
Hứa Ứng leo lên một tòa Huyền Đô Ngọc Kinh sơn khác, đi về phía cung điện trên đỉnh núi. Quả chuông bay tới, cố gắng ép thẳng lại chỗ hỏng trên người, nói: “A Ứng, chúng ta không đi luôn à? Nếu bọn Ngọc Hồ Chân Nhân chơi triêu hồi mã thương thì sao!”
Hứa Ứng cười nói: “Trước khác nay khác, vừa ròi bọn chúng còn có cơ hội chơi chiêu hồi mã thương, bây giờ bọn chúng không còn bất cứ cơ gì.”
Quả chuông không hiểu, Kim Bất Di ngẩng đầu nhìn quanh, nghi hoặc nói: “Hình như thứ mà Đế Quân dùng Tử U minh đao trấn áp còn chưa chết.”
Quả chuông lập tức tỉnh ngộ, đúng là đám người Ngọc Hồ Chân Nhân không còn cơ hội chơi chiêu hồi mã thương!
Hứa Ứng đi lên đỉnh núi, chỉ thấy trên tấm biển ngoài cung điện có viết “Huyền Đô Thất Bảo cung”, văn tự cực kỳ cổ xưa, rất có thần vận. Bên ngoài tòa cung điện to lớn này còn có thần thụ, chỉ tiếc là đã bị chặt ngang, nhưng gốc cây vẫn như gò núi nhỏ, cực kỳ hùng tráng.
Trong cung, hào quang chiếu rọi, đạo âm vang dội.
Hứa Ứng nghe thấy đạo âm, thần sắc bỗng ngây ngẩn, bất giác lại có một đoạn ký ức cổ xưa bên trong phong ấn được khôi phục.
Y nhìn thấy bản thân mười tám mười chín tuổi đi tới, xuyên qua cơ thể mình, bước vào Huyền Đô Thất Bảo cung.
“Thái THượng Vô Cực Hư Hoàng Đại Đạo Quân thời cổ đại cũng không còn tồn tại?”
Y nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên: “Hư Hoàng Đạo Quân, ta mượn bảo địa của ngươi ngộ đạo, tương lai ắt sẽ báo đáp.”
Tiên giới, Đế Quân đả tọa, điều động nguyên thần, sau lưng đại đạo tạo thành vòng tròn, đạo luân lớn xoay tròn, lại có mười hai đạo luân qua lại trong đạo luân lớn kia, trong mười hai đạo luân đều có một Đế Quân, là thân ngoại hóa thân của hắn.
Hắn sáng tạo ra Cửu Thiên Thập Địa Phá Ma quyết, nhưng bản thân đã siêu việt phạm trù môn công pháp này, đạt tới mức độ cao siêu hơn.
Bây giờ y đã tu luyện tới cảnh giới mười hai đạo luân viên mãn. Đế Quân luôn muốn xung kích cảnh giới cao hơn, nhưng luôn gặp cản trở, khó mà hoàn thành.
“Quần tiên trên Tiên giới, kín người hết chỗ, tài nguyên trên Tiên giới cũng đều có chủ. Lượng tài nguyên mà ta nắm giữ khó mà khiến ta tiến thêm một bước.”
Đế Quân thở dài mở mắt, buồn bã nói: “Nếu ta muốn tiến thêm một bước, bên trên phải có người rớt đài. Không ai rớt đài, không có chỗ trống, ta cũng đừng hòng leo lên được!”