Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 16342 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 142
mất liên lạc

❊ ❊ ❊

Reng, reng, reng——

Reng, reng——

Reng, reng, reng——

Một tay Tần Châu cầm lấy điện thoại, ấn tắt âm rồi ném lên giường.

Tay kia vẫn như cũ mà duy trì tư thế được mười phút, đỡ lấy gáy Lâm Dị, tránh việc Lâm Dị ngửa ra sau bị đụng phải tường.

Gương mặt hắn dán vào sườn mặt Lâm Dị, cảm nhận được độ nóng bỏng trên gương mặt cậu.

Giọng hắn khàn khàn, hơi thở phả vào cần cổ thon dài của Lâm Dị: "Nhóc thiên tài."

Lâm Dị đáp lại bằng một âm thanh rất nhỏ.

Tần Châu hôn cậu: "Đừng trốn."

Lâm Dị uỷ khuất: "Em không trốn."

Cậu thực sự không trốn, chẳng qua là cần thời gian để thở dốc thôi.

"Đàn anh, điện thoại..."

Đôi tay Lâm Dị đặt lên vai Tần Châu, dùng một chút lực để tách Tần Châu ra.

Điện thoại Tần Châu lại vang lên.

Lúc Tần Châu ném điện thoại đi, Lâm Dị có nhìn thấy điện báo, là Âu Oánh gọi tới.

Điện thoại đã vang lên tới lần thứ ba, ba lần đều là Âu Oánh gọi tới.

Với EQ của Âu Oánh, lúc Tần Châu tắt điện thoại lần đầu tiên đáng ra phải hiểu ý rồi, nhưng cô vẫn gọi tới, khả năng là có chuyện gì.

Tần Châu lấy điện thoại trực tiếp ném lên giường, không chú ý tới điện báo, Lâm Dị nhỏ giọng nhắc nhở: "Đàn anh, là chị Âu Oánh."

Tần Châu rũ mắt nhìn Lâm Dị, không buông tha cậu mà lại tiếp tục hôn.

Sau đó mới buông cơ thể vẫn luôn đè nặng lên Lâm Dị, xoay người cầm điện thoại lên.

Lâm Dị nhân lúc này mà hô hấp dồn dập vài lần, nhìn Tần Châu nhận điện thoại, cậu sờ lên môi mình.

Bị Tần Châu hôn vừa nóng vừa mềm.

Tần Châu nghe điện thoại: "Làm sao?"

Lâm Dị nhìn động tác của Tần Châu, nhịn không được mà ánh mắt hạ xuống phía dưới một chút, vừa nãy bọn họ dán người vào nhau, Tần Châu có biến đổi gì, cậu đều có thể cảm nhận được.

Ánh mắt rơi xuống chỗ đó, Lâm Dị như bị điện giật nhanh chóng mở mắt.

"Gì cơ?" Giọng nói Tần Châu dừng lại.

Lâm Dị nghe thấy có gì đó không đúng, lại vội vàng nhìn lên.

Tần Châu nhăn mi: "Vẫn chưa trở về? Liên hệ chưa?"

"Tất cả mọi người đều không liên hệ được?"

Giọng nói của Tần Châu trầm xuống: "Đợi một chút, anh lập tức qua đó."

Lâm Dị cảm giác có gì đó không ổn, Tần Châu cúp điện thoại, quay đầu nhìn cậu: "Có chút việc cần tôi đi một chuyến, em đợi tôi... Bỏ đi, bao giờ tôi quay lại rồi tới tìm em."

Lâm Dị muốn hỏi vài thứ, nhưng Tần Châu đã kéo cửa bước nhanh ra ngoài.

Lâm Dị đuổi theo tới cạnh cửa, thấy Tần Châu thậm chí còn chạy nhanh đi.

Nhất định là xảy ra chuyện rồi.

Trái tim trong lồng ngực đập mạnh bởi nụ hôn nồng nhiệt kia không vì gió lạnh ngoài cửa mà nguội đi, trái lại, tim đập còn nhanh hơn, nhưng không phải vì lưu luyến nên nhảy nhót, mà là một loại...

Dự cảm xấu.

Loại dự cảm này khiến Lâm Dị đứng ngồi không yên.

Lâm Dị cầm trà sữa quay trở về phòng ngủ, trà sữa đã lạnh, cậu uống mấy hớp nhưng vẫn như cũ, không thể an tâm nổi.

Cậu nhớ tới những bài đăng trên diễn đàn.

Tần Châu đi gấp như vậy, là bởi vì quy tắc 1-3 sao?

Là 1-3 khiến bao chủ tịch hội sinh viên thất bại?

Buông trà sữa xuống, Lâm Dị lập tức đuổi theo.

Khuôn viên của trường Đại học Kỹ thuật Phi Tự Nhiên ban ngày hay ban đêm đều có người của đội tuần tra Hội Sinh Viên túc trực, có điều Lâm Dị là thành viên của đội tuần tra, nên không ai ngăn cậu lại.

Lâm Dị đi về khu dạy học, cậu ra ngoài sau Tần Châu rất lâu, phía trước đã không còn thấy bóng dáng Tần Châu đâu nữa, Lâm Dị hỏi người trực ban: "Xin chào, bạn học, cậu có thấy anh Châu không?"

"Có thấy, có thấy." Người trực ban của Hội Sinh Viên chỉ đường cho Lâm Dị.

Lâm Dị đi theo chỉ dẫn, đoán chừng nơi Tần Châu đến là văn phòng hội sinh viên.

Nỗi bất an trong lòng Lâm Dị càng ngày càng thêm mãnh liệt, bình thường hội sinh viên nếu có chuyện gì xảy ra sẽ tổ chức họp khẩn cấp, địa điểm họp thường là ở phòng 101, tòa B.

Bây giờ xem ra, tình thế cấp bách đến mức không có thời gian để tổ chức họp khẩn cấp nữa.

Lâm Dị chạy đến văn phòng hội sinh viên.

Cửa văn phòng chưa đóng, Lâm Dị đè thấp bước chân, áp vào tường nghe lén cuộc trò chuyện bên trong.

Giọng nói của Tần Châu từ trong văn phòng truyền ra: "Sao lại thế này?"

Giọng Âu Oánh còn sốt ruột hơn: "Ngô An vẫn luôn chờ bọn họ về, nhưng lại không thấy ai cả. Lúc Ngô An muốn liên lạc thì phát hiện không liên lạc được."

Tần Châu hỏi: "Lần đầu phát hiện không liên lạc được là khi nào?"

Âu Oánh vừa muốn mở miệng, giọng Tần Châu trầm xuống: "Để cậu ta nói."

Lâm Dị nghe được giọng nói thứ ba: "Bảy...bảy giờ."

Tần Châu nói: "Trước năm giờ trở lại trường, mãi đến bảy giờ cậu mới liên lạc lần đầu?"

Ngô An dừng một chút, giải thích: "Lần này mua rất nhiều đồ, em còn tưởng bọn họ bị trễ."

Âu Oánh quát lớn: "Ngô An, đừng nói nữa."

Tần Châu cười lạnh một tiếng: "Cậu cho rằng?"

Ngô An cũng muốn giải thích: "Trước kia cũng muộn mười hai mươi phút... Em... em xin lỗi anh Châu, em..."

Lâm Dị nghe vậy, đại khái hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

Ngô An chịu trách nhiệm hậu cần của hội sinh viên, đồng thời quản lý bộ phận mua sắm.

Sau khi gia nhập hội sinh viên, Lâm Dị mới được biết sinh viên của trường Đại học Kỹ thuật Phi tự nhiên thực sự có thể rời trường vào cuối tuần và ngày nghỉ theo pháp định, nhưng Hội Sinh Viên nói chung không cho phép sinh viên rời đi, kể cả kỳ nghỉ đông, hè, sinh viên phải nộp đơn đăng ký, được Hội Sinh Viên phê duyệt thì mới được rời đi.

Nguyên nhân giống với thông báo trúng tuyển mà Lâm Dị nhận được, nếu không đến trường trong thời gian quy định thì sẽ tử vong.

Cuối tuần chỉ có hai ngày nghỉ, những ngày nghỉ theo pháp định cũng không dài. Một khi sinh viên ra trường không về kịp hoặc không muốn trở về thì điều chờ đợi bọn họ chỉ có tử vong.

Cho nên, ngoài cổng trường có một khách sạn dành cho những sinh viên muốn rời trường để tận hưởng không khí trong lành.

Bộ phận mua sắm của Hội Sinh viên thường rời trường vào cuối tuần hoặc ngày lễ theo pháp định, không khỏi phát sinh chuyện ngoài ý muốn. Hội Sinh viên quy định sinh viên ra khỏi trường mua sắm phải quay lại trường trước 6 giờ cùng ngày trong mùa hè, và 5 giờ cùng ngày vào mùa đông.

Nếu không, trời sẽ tối, muốn tìm được trường Đại học Kỹ Thuật Phi Tự Nhiên là rất khó khăn.

Ngô An đáp: "Anh Châu, hôm nay là thứ bảy, bọn họ còn có một ngày để về."

Lâm Dị nghe thấy trong văn phòng 'rầm' một tiếng, tiếp theo là tiếng văn kiện rơi xuống.

Cậu sững sờ một chút, lén lút nhìn vào văn phòng.

Tần Châu động thủ, một chân đá vào vùng tim của Ngô An.

Biết Tần Châu tức giận, sắc mặt Ngô An tái nhợt, vội vàng đứng dậy, cúi đầu: "Anh Châu, em xin lỗi. Bây giờ em sẽ tìm cách để liên lạc với bọn họ."

Lâm Dị nhanh chóng trốn ra phía sau, tiếc là không có chỗ nào có thể che được bóng dáng của cậu, Ngô An ra khỏi văn phòng, nhất thời sửng sốt nhìn thấy Lâm Dị, nhưng việc ập đến tận đầu nên cũng không rảnh lo chào hỏi Lâm Dị, vội vàng rời đi.

Lâm Dị thở phào nhẹ nhõm, cậu biết Tần Châu đang tức giận, nên cũng không muốn vì chuyện mình nghe lén mà đổ thêm dầu vào lửa giận của Tần Châu.

Nhìn bóng người Ngô An rời đi, Lâm Dị kết luận tình huống bất ngờ xảy ra đêm nay.

Hôm nay có một số sinh viên của bộ phận Mua Sắm nhân dịp cuối tuần đi mua đồ, tuy nhiên trời đã tối mà bọn họ vẫn chưa trở về. Hôm nay là thứ Bảy, các sinh viên của bộ phận mua sắm vẫn còn một ngày để trở về.

Lâm Dị cũng hiểu nguyên nhân khiến Tần Châu tức giận và động thủ. Mất liên lạc với sinh viên của bộ phận mua sắm.

Nếu không xảy ra chuyện gì thì bọn họ không có khả năng bị chậm trễ, càng đừng nói đến mất liên lạc.

Trong văn phòng, Tần Châu hỏi Âu Oánh: "Lần này đi bao nhiêu người?"

Âu Oánh nghiêm túc nói: "21 người."

Tần Châu hít sâu một hơi: "Lần cuối cùng em liên lạc với bọn họ là khi nào?"

Âu Oánh nói: "Trần Tung liên lạc với bọn họ vào lúc ba giờ chiều."

Tần Châu cau mày: "Trần Tung?"

Trần Tung chịu trách nhiệm vận hành cửa hàng sửa chữa điện thoại. Trần Tung đã liên hệ với sinh viên của bộ phận Mua Sắm, tất nhiên là để yêu cầu bổ sung thêm hàng hoá mà lúc điền danh sách bị sót.

Âu Oánh gật đầu nói: "Trần Tung hỏi sinh viện trong bộ phận Mua Sắm xem bọn họ đang ở đâu."

Tần Châu: "Ở đâu?"

Âu Oánh nói: "Phố Kim Mã trong thành."

Dừng một chút, Âu Oánh hỏi Tần Châu: "Có cần gọi điện cho Trần Tung không?"

Tần Châu suy nghĩ một chút: "Không, kêu Nghiêm Dao phối hợp với trường học, chuẩn bị cho anh một chiếc xe."

Âu Oánh sửng sốt, Lâm Dị ở ngoài văn phòng cũng sửng sốt.

Âu Oánh nói: "Anh muốn ra ngoài sao?"

Tần Châu: "Không thì sao, nếu chờ đợi mà có ích thì em đâu gọi liên tiếp mấy cuộc điện thoại cho anh như vậy?"

Âu Oánh không nói nên lời, cô lấy điện thoại liên lạc với Nghiêm Dao, nói: "Em đi với anh."

Tần Châu: "Không, ở đây cần em."

Âu Oánh đang bận việc, biết mình thật sự không thể rời đi, nhìn thấy Tần Châu chuẩn bị rời đi, cô nhanh chóng tiến lên nói: "Anh cần dẫn theo một người, Lâm Dị thế nào?"

Tần Châu không chút suy nghĩ: "Không cần."

Tần Châu tiếp tục đi ra ngoài, Lâm Dị vội vàng muốn trốn đi, nhưng cậu nghe thấy tiếng bước chân dừng lại, vì thế cũng dừng lại, tiếp tục lắng nghe động tĩnh trong văn phòng.

Tần Châu quay người nhắc Âu Oánh: "Đừng có mà đợi chân trước anh vừa đi, chân sau liền đem người thả ra."

Vẻ mặt Âu Oánh hơi khựng lại, quả thực cô có nghĩ như vậy.

Từ Đại học Kỹ thuật Phi tự nhiên đến phố Kim Mã mất hai giờ, cả đi lẫn về là chậm trễ khoảng bốn giờ, mà Tần Châu lại chỉ có một ngày để đưa 21 người mất tích trở về.

Cô không thể đảm bảo liệu Tần Châu có gặp phải tai nạn tương tự khi đến phố Kim Mã hay không. Ngỗ nhỡ chưa đưa 21 người trở về thì mạng sống của hắn lại gặp nguy hiểm mất thì sao.

Hơn nữa, mấy lời nói vô trách nhiệm của Ngô An lại khiến Tần Châu tức giận, người nổi nóng khó mà duy trì bình tĩnh, Âu Oánh cần một người đi theo Tần Châu.

Trong toàn bộ Đại học Kỹ thuật Phi tự nhiên, dám đến gần Tần Châu đang bốc lửa, chỉ sợ không có nhiều người có lá gan này.

Toàn bộ Đại học Kỹ thuật Phi tự nhiên không ai có khả năng trấn an Tần Châu, ngoại trừ Lâm Dị.

Tần Châu biết rất rõ suy nghĩ của Âu Oánh, dừng lại nói: "Lâm Dị không được, em ấy có vấn đề rất lớn."

Âu Oánh: "Gì cơ?"

Tần Châu nói: "Em ấy rất có thể liên quan đến quy tắc 0-1, chúng ta không thể thả em ấy ra ngoài."

Vì Viên Viện, đàn anh Lục đề cập đến giả thuyết quy tắc 0-1. Nếu Lâm Dị thực sự có liên quan gì đó đến Viên Viện thì cậu cũng không thể thoát khỏi can hệ với quy tắc 0-1.

Lâm Dị bỗng nhiên trầm mặc.

Kỳ thực cậu biết rất rõ Tần Châu nghi ngờ mình, chỉ là cả hai đều không đâm thủng tờ giấy này, Lâm Dị không ngờ rằng nghi ngờ của Tần Châu đằng sau tờ giấy lại chính xác như vậy.

Lâm Dị vừa sợ vừa hoảng, quay người chạy ra ngoài.

Trong văn phòng, Tần Châu nói: "Em ấy vừa mới ra khỏi 8-4 chưa lâu, mới có một ngày, để em ấy nghỉ ngơi cho tốt đã, đừng để em ấy gặp nguy hiểm."

Nếu chỉ có một hai người mất tích, Tần Châu sẽ đáp ứng với Âu Oánh, để Lâm Dị đi theo.

Nhưng lại có tận 21 người, người thì nhiều mà thời gian thì ít, hắn sợ xảy ra chuyện sẽ không thể bảo vệ Lâm Dị.

Âu Oánh im lặng một lát: "Được."

Tần Châu hỏi: "Xe chuẩn bị xong chưa?"

Âu Oánh gật đầu nói: "Xe đã đỗ ở cổng trường rồi."

Tần Châu sải bước rời đi: "Không cần đi theo."

Tần Châu đi thẳng tới cổng trường, Nghiêm Dao đưa chìa khóa xe cho Tần Châu, quay người bảo bảo vệ trường mở cổng.

Công tắc điện của cổng trường từ từ mở ra.

Tần Châu mở cửa xe, bước vào, một chân đạp ga rồi lại đột nhiên dẫm phanh.

Chiếc xe lắc lư dữ dội.

Lồng ngực Tần Châu phập phồng, hắn kìm nén tức giận, nhìn chằm chằm bóng người đột nhiên xuất hiện ở trước xe.

Lâm Dị.

Nghiêm Dao và bảo vệ trường học đều giật mình vì Lâm Dị đột nhiên xuất hiện. Lâm Dị nhìn thấy xe dừng lại, cậu bất an bước tới bên xe rồi cẩn thận gõ cửa sổ.

Tần Châu chậm rãi hạ cửa kính xe xuống, nghiêng đầu âm trầm nhìn cậu.

Lâm Dị nhẹ giọng hô: "Đàn anh."

Ngọn lửa của Tần Châu thoáng tắt được một nửa, hắn siết chặt vô lăng, sắc mặt vẫn bình tĩnh, giọng điệu lạnh lùng: "Có biết đột nhiên chạy ra ngoài như vậy nguy hiểm thế nào không?"

"Em biết." Lâm Dị nhỏ giọng nói: "Nhưng em muốn đi với anh."

Tần Châu dừng lại, nhìn chằm chằm cậu: "... Nghe thấy hết rồi?"

Lâm Dị gật đầu: "Vâng."

Tần Châu nhìn vẻ mặt của Lâm Dị, trầm mặc một lát, nói: "Lên đi."

Lâm Dị vội vàng mở cửa ghế sau, Tần Châu nói: "Ghế phụ lái."

Lâm Dị đóng cửa ghế sau lại, vòng qua đầu xe ngồi vào ghế phụ.

Tần Châu nhìn cậu, thấy Lâm Dị lên xe xong, quay đầu lại nhấn ga.

Xe phóng đi như mũi tên bắn ra ngoài.

Bầu trời bên ngoài tối tăm, tựa như làn sương đen bao phủ trước khi tiến vào thế giới Quy Tắc.

Xe im lặng mà tiến về phía trước, trong xe hai người không nói chuyện.

Tần Châu ngẩng đầu nhìn vào gương, hắn thấy Lâm Dị trong gương.

Lâm Dị thắt dây an toàn xong thì cúi đầu, trên chiếc cổ trắng nõn mảnh khảnh của cậu còn có vết cắn do hắn tạo ra lúc mất kiểm soát.

Trong lòng Tần Châu mềm nhũn.

"Trong xe có..." Hắn vừa mở miệng.

Lâm Dị nói: "Đàn anh, em thú nhận"

------

Mấy ní ơi giờ tui mới để ý, Lâm Dị /Lín yì/ gần đồng âm với 0-1 /líng yi/

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »