Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 15962 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 182
quái vật 1-3

❊ ❊ ❊

Lâm Dị không dám lộn xộn, cậu ngừng thở.

Nhìn hoàng tử cúi xuống từng chút một, vươn tay nhặt đầu.

Vào lúc tay hoàng tử sắp chạm vào cái đầu kia, hắn đột ngột thu về.

Lâm Dị không khỏi căng thẳng.

Hoàng tử lao tới cửa, một chân đá văng.

Hét lên với những người bên ngoài: "Các ngươi ồn ào cái gì?"

Người bên ngoài quỳ xuống nói: "Điện hạ, có người ngoài trà trộn vào trong thành."

Hoàng tử sửng sốt một chút: "Gì cơ?"

Người bên ngoài lặp lại một câu, hoàng tử khó chịu nói: "Ta nghe thấy! Dám tới lâu đài của ta, vậy thì đừng hòng nghĩ tới chuyện rời đi!"

"Đi theo ta!" Nói xong liền lao ra ngoài, trong tay vẫn cầm kiếm, trên lưỡi kiếm dính đầy máu tươi.

Lâm Dị lúc này mới hổn hển thở.

Nhưng dây thần kinh căng thẳng của cậu cũng không hề được thư giãn.

Vừa rồi cậu quá căng thẳng nên không nghe thấy động tĩnh bên ngoài phòng, có điều cuộc trò chuyện giữa hoàng tử và binh lính ngoài cửa thì cậu có nghe thấy.

Người ngoài trà trộn vào lâu đài, không phải cậu và Tần Châu à?

Hiện tại cậu đang ở dưới gầm giường trong phòng hoàng tử, vậy chẳng phải người mà hoàng tử dẫn binh lính đi bắt chính là Tần Châu sao?

Lâm Dị trở nên lo lắng.

Chỉ mới có hoàng tử ra khỏi phòng, công chúa thì chưa.

Cậu chỉ có thể tiếp tục đợi dưới gầm giường, đợi công chúa rời đi.

Lòng nóng như lửa đốt ngồi đợi một lát, Lâm Dị cũng không thấy công chúa rời đi, ngược lại còn nghe được tiếng nức nở yếu ớt.

Rồi tiếng nức nở biến thành khóc oà.

Công chúa lấy tay che mặt: "Tại sao vậy! Tại sao ta lại gả cho một tên hoàng tử chỉ biết giết chóc!"

Lâm Dị mới nghe được công chúa nói một câu như vậy, sau đó vang lên một âm thanh lớn rơi mạnh xuống.

Lâm Dị sửng sốt một lát, sau tiếng rơi xuống đất căn phòng chìm vào im lặng, nói cách khác, thứ rơi xuống đất là...

Lúc này cậu mới đi ra khỏi gầm giường, trong phòng quả nhiên không còn bóng dáng công chúa nữa.

Lâm Dị đi đến bên cửa sổ đang mở, cẩn thận nhìn xuống.

Bên ngoài, dưới mặt đất, có một vũng màu đỏ chói.

Công chúa nhảy lầu.

Chẳng bao lâu, các binh lính đang tìm kiếm người ngoài trong lâu đài phát hiện ra công chúa nhảy lầu, bầu không khí trong lâu đài bỗng trở nên khó chịu.

"Công chúa lại nhảy lầu rồi!"

Có người hô.

Lợi dụng sự hoảng loạn trong lâu đài, Lâm Dị rời khỏi phòng, vội vàng đi tìm Tần Châu.

Không biết là do người ngoài vào lâu đài hay công chúa nhảy lầu, nhưng số lượng binh lính tuần tra trong lâu đài nhiều hơn một nửa so với lần trước. Lâm Dị né tránh một nhóm thủ vệ phía sau thì một nhóm thủ vệ khác lại tiến về phía cậu.

Trái phải đều bị tấn công, cánh tay đột nhiên bị túm mạnh.

Cậu bị kéo đến góc cuối hành lang, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể quen thuộc, Lâm Dị thở phào nhẹ nhõm.

Tần Châu không sao.

Sau khi hai nhóm thủ vệ đan xen rời đi, Tần Châu thấp giọng nói: "Tôi thấy hoàng tử đi lên."

Cho nên hắn mới gây ra tiếng động để thu hút sự chú ý của hoàng tử.

Lâm Dị gật đầu, đúng là Tần Châu đáng tin cậy.

Tần Châu đang định nói gì đó, một giọng nói tức muốn hộc máu cắt ngang.

"Giữ chặt!"

Ở đằng xa, hoàng tử một chân đá binh lính.

Binh lính vội vàng cất vàng bạc châu báu trong tay vào trong rương, hoàng tử quay lại, giận dữ mắng nô bộc đang dọn dẹp dấu vết công chúa nhảy lầu: "Tay chân lẹ lên một chút!"

Nô bộc bị doạ đến phát run.

Binh lính tập trung tại nơi công chúa ngã xuống chất đầy hơn chục rương chứa vàng bạc châu báu.

Binh lính cầm đầu run rẩy nói với hoàng tử: "Điện hạ, đã xử lý xong."

Hoàng tử liếc mắt nhìn cái rương: "Xuất phát!"

Binh lính quay đầu hướng tới nhiều người hạ lệnh hoàng tử: "Xuất phát!"

Cổng thành mở ra, hoàng tử cưỡi bạch mã đi phía trước, binh lính kéo rương đi theo hoàng tử, cuối cùng là các nô bộc.

Tần Châu nói: "Đi theo bọn họ."

Lâm Dị gật đầu.

Thời gian của bọn họ sắp hết, hiện tại phải quay trở lại Bất Dạ Thành.

Thế giới Quy Tắc 1-3 chỉ có lâu đài và Bất Dạ Thành, cùng lắm là có thêm một thị trấn.

Công chúa nhảy lầu, hoàng tử thu dọn kho báu vàng bạc không có khả năng là vào thị trấn để ban thưởng cho ngư dân, vậy thì chỉ có thể là đi tới Bất Dạ Thành.

Nếu bọn họ có thể đuổi kịp, là có thể về được Bất Dạ Thành rồi.

Hai người nhanh chóng từ trong góc đi ra, đi phía sau nô bộc ở cuối cùng.

Một số nô bộc phát hiện sự tham gia của Tần Châu và Lâm Dị, nhưng bọn họ vẫn giữ im lặng. Ở lâu đài này, ít nói làm nhiều thì mới có thể sống sót.

Đi theo đội ngũ hơn nửa giờ, bọn họ đã đến Bất Dạ Thành.

Cho dù hắn là hoàng tử, người gác cửa cũng sẽ tiến hành kiểm tra toàn thân hắn. Ưu đãi duy nhất chính là hoàng tử không cần phải xếp hàng.

Người gác cửa kiểm tra hoàng tử xong, sau đó lại kiểm tra binh lính đi theo hoàng tử, chỉ cần là binh lính khỏe mạnh thì sẽ được phép đi qua Bất Dạ Thành, nhưng nếu thiếu tay thiếu chân thì sẽ bị chặn lại ở bên ngoài, mặc kệ những người này có phải là thân tín của hoàng tử hay không.

Hoàng tử đã sớm thông qua kiểm tra, đặt một chiếc ghế ngồi dựa trước cửa đợi binh lính và nô bộc của mình. Hắn là hoàng tử, tất nhiên không thể nào lại đi làm công việc khiêng vác đồ vật rồi.

Người gác cửa kiểm tra một dọc từ trên xuống, thấy Lâm Dị và Tần Châu.

Trong lòng Lâm Dị thắt lại. Trông ánh mắt người gác cửa dường như nhớ rõ cậu và Tần Châu, một hai ngày trước bọn họ còn nháo nhào lên muốn rời khỏi đây.

Nhưng người gác cửa lại không nói gì, sau khi kiểm tra thấy Lâm Dị và Tần Châu vẫn khỏe mạnh liền cho hai người họ vào.

Hai người vốn dĩ xếp ở cuối hàng, cũng là hai người cuối cùng bị người gác cửa kiểm tra.

Chờ đến khi hai người tiến vào Bất Dạ Thành, hoàng tử đã mang theo những binh lính và nô bộc có thể vào Bất Dạ Thành, tới cửa quẹo rẽ phải, đi về phía phòng cầm đồ.

Trở lại Bất Dạ Thành đồng nghĩa với việc phải để ý xem trên người mình có tiền hay không, lúc rời đi, Lâm Dị đã cầm mạng sống để lấy 200 vàng, hiện tại cậu phải trả 220 vàng nếu muốn chuộc lại mạng sống của mình.

Lâm Dị sờ túi, lấy ra mấy viên ngọc trai: "Đàn anh, lúc ở lâu đài em tiện tay cầm một ít."

Tần Châu nói: "Trùng hợp thật, tôi cũng vậy."

Lâm Dị nhìn thoáng qua, thấy trong túi Tần Châu cũng phồng lên, nói vậy tức là hắn ở lâu đài cũng thuận tay lấy được rất nhiều châu báu.

Nhìn lộ trình của hoàng tử, có vẻ kho báu trong lâu đài không phải là vàng thông dụng ở Bất Dạ Thành, cho nên vẫn phải đến phòng cầm đồ để đổi sang vàng ở Bất Dạ Thành.

Tần Châu nói: "Đi đổi trước, chuộc lại mạng."

Lâm Dị gật đầu: "Vâng."

Hai người cũng đi đến phòng cầm đồ.

Bởi vì phòng cầm đồ chứa đầy binh lính của hoàng tử nên Lâm Dị không chen hàng, điều này có thể sẽ thu hút sự chú ý của hoàng tử, những thứ cậu muốn cầm đồ đều được mang ra từ lâu đài của hoàng tử.

Có lẽ bởi vì binh lính trông hung ác, hầu hết khách trong đại sảnh ở phòng cầm đồ đều sẵn sàng đợi đến khi hoàng tử cầm đồ kết thúc rồi mới đi cầm đồ.

Quầy cầm đồ số 8 có rất ít người xếp hàng, chẳng mấy chốc đã đến lượt Lâm Dị.

Tiểu nhị liếc nhìn Lâm Dị, đã quen với việc Lâm Dị đến hạn tới chuộc lại đồ: "Tổng 220 vàng!"

Lâm Dị đem châu báu trong tay giao ra: "Tôi cầm cái này, tiền cầm đồ để chuộc mạng."

Cậu cũng chẳng lo tiểu nhị vì điều này mà sẽ ép giá, dù sao tiểu nhị cũng từng nói mạng sống ở Bất Dạ Thành là thứ vô giá trị nhất, so với tính mạng Lâm Dị thì bàn tay, khuôn mặt hay thậm chí cơ thể cậu mới là thứ khiến tiểu nhị cảm thấy hứng thú hơn. Chỉ khi Lâm Dị còn sống mới có cơ hội tới cầm những bộ phận cơ thể mà tiểu nhị quan tâm.

Tiểu nhị tiếp nhận toàn bộ châu báu của Lâm Dị: "Tính tổng cộng cho cậu 220 vàng, đưa biên lai cầm đồ cho tôi."

Lâm Dị mở túi, lấy phiếu cầm đồ ra, đang định đưa cho tiểu nhị.

"Từ từ--"

Một giọng nói không đúng lúc vang lên.

Lâm Dị và Tần Châu ở phía sau theo âm thanh mà nhìn lại, là hoàng tử.

Hoàng tử gắt gao nhìn chằm chằm tay Lâm Dị, lại nhìn châu báu trong tay tiểu nhị.

Sau đó hắn sải bước hướng về phía Lâm Dị.

Hô hấp của Lâm Dị trở nên nặng nề, lòng bàn tay đổ một lớp mồ hôi mỏng.

Tần Châu kéo Lâm Dị lại, giấu Lâm Dị ở sau lưng mình.

Đoán rằng hoàng tử đã phát hiện ra châu báu mà cậu cầm đồ, Lâm Dị từ phía sau Tần Châu chui ra: "Đàn anh, để em ứng phó."

Tần Châu không lấy châu báu ra khỏi túi, hoàng tử tạm thời sẽ không nhắm vào Tần Châu. Nếu Tần Châu đứng ra bảo vệ cậu, cả hai người đều sẽ bị hoàng tử nhắm tới.

Hoàng tử tất nhiên là một trong những NPC quan trọng trong thế giới Quy Tắc 1-3, cả hai người không thể chết chùm dưới tay hoàng tử được.

Tần Châu cũng biết rõ điều này, hắn không ngăn cản động tác của Lâm Dị.

Nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào Lâm Dị.

Hoàng tử chỉ vào tay Lâm Dị, cả giận nói: "Đi rửa sạch đi."

Lâm Dị vừa nháy mắt nghĩ ra vô số biện pháp còn tưởng mình nghe nhầm: "Hả?"

Hoàng tử nói: "Ta kêu ngươi đi rửa sạch đi, không nghe thấy à? Xúi quẩy."

Nói xong, hắn bất mãn gõ vào quầy cầm đồ số 8, nói với tiểu nhị: "Lời nói của ta ở Bất Dạ Thành trở nên vô dụng rồi à?"

Lâm Dị nhìn cánh tay của mình, trên cánh tay có một vết cắt do quản gia 3011 tạo ra, lúc cậu trốn dưới gầm giường, cả người căng thẳng, làm miệng vết thương bị rách, máu rỉ ra, cọ vào tay áo.

Tiểu nhị của quầy cầm đồ số 8 nói với Lâm Dị: "Tôn khách bảo cậu đi rửa thì đi rửa đi."

Không phải tới gây phiền toái cho cậu là tốt rồi, Lâm Dị 'ồ' một tiếng.

Hoàng tử lúc này mới quay trở lại quầy cầm đồ của mình để cầm đồ những món châu báu hắn mang từ lâu đài đến.

Lâm Dị lấy lại phiếu chuộc, còn Tần Châu lại đem châu báu trên người hắn đi cầm đồ.

Hiện tại trên người cả hai bọn họ tổng cộng có 1.000 vàng.

Hai người lên phòng 5005 tìm quản gia 5005 để gia hạn phòng.

Họ phải trao đổi manh mối tìm thấy trong lâu đài, mà Bất Dạ Thành có quá nhiều người, bọn họ chỉ có thể tiêu tiền để có không gian riêng tư.

Đóng cửa lại xong, Lâm Dị kể cho Tần Châu những gì cậu đã thấy trong lâu đài.

Trọng tâm là 《 hàng hải đồ 》, tiếp theo là công chúa.

Lâm Dị nhớ tới có người hô một câu 'Công chúa lại nhảy lầu'. Từ 'lại' này có ý nghĩa rất sâu xa. Ngoài những gì công chúa nói trước khi nhảy khỏi lầu, xem ra công chúa không hề vui vẻ khi gả cho hoàng tử. .

So với Lâm Dị, Tần Châu cũng không phát hiện được gì ở lâu đài, sự chú ý của hắn đều dồn hết vào để lo lắng cho Lâm Dị.

"Trong truyện cổ tích, công chúa và hoàng tử sống hạnh phúc bên nhau." Lâm Dị đưa ra điểm đáng ngờ: "Nhưng ở đây lại không như vậy. Hoàng tử không chịu được việc công chúa liếc mắt với binh lính, nhưng lại chẳng hề thương tâm khi thấy công chúa nhảy lầu, còn góp nhặt châu báu để tiến vào Bất Dạ Thành."

Tần Châu nói: "Hắn là tôn khách."

Lâm Dị gật đầu, cậu nghe thấy tiểu nhị xưng hô với hoàng tử. Thân phận của hoàng tử ở Bất Dạ Thành là tôn khách, điều này thực sự nói không thông, bởi vì trong Bất Dạ Thành có 'Nhân Ngư tiểu thư'.

Người của hoàng tử sợ 'Nhân Ngư tiểu thư'như vậy, chẳng lẽ hoàng tử không sợ sao? Hay là, giống như 《 hàng hải đồ 》nàng tiên cá là kẻ thù bại trận của hoàng tử? Cho nên hoàng tử mới dám xuất hiện ở Bất Dạ Thành với thân phận cao như vậy.

"Ban đầu hoàng tử dắt người của mình đi tìm đàn anh, nhưng sau khi công chúa nhảy lầu xuống, hắn đã dừng việc này lại. Ngược lại, còn yêu cầu binh lính thu thập châu báu." Lâm Dị suy luận: "Là vì công chúa nhảy lầu nên hoàng tử mới tới Bất Dạ Thành ư."

Nhưng tới để làm gì?

Tần Châu nói: "Hắn là tôn khách, không thể không biết phòng giao dịch."

Lâm Dị liền nói: "Đàn anh, ý của anh là hoàng tử tới Bất Dạ Thành để giao dịch?"

"Vung tiền như rác để mua vui cho mình, hay là để giao dịch, đều có khả năng." Tần Châu nói: "Phải đi theo hắn."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »