Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 15760 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 193
quái vật 1-3 (xong)

❊ ❊ ❊

Quái vật 0-1 nhìn Tần Châu: "Anh mua nhiều câu hỏi như vậy, coi như khuyến mãi, để tôi kể cho anh nghe một câu chuyện."

"Khi ấy tôi quá nhàm chán, mà tình cờ trong tay lại có một câu chuyện cổ tích nên tôi đã tạo ra con quái vật đầu tiên làm bạn. Nó chưa từng trải qua bất cứ điều gì, nó không hiểu được nhóm người thấp kém tại sao lại thấp kém đến vậy, bởi vì nó thiếu mất cái ác. Và rồi tôi giúp nó tạo ra nơi này, để cho nó nhìn thấy rõ bản chất con người, nhưng nó lại chưa từng trải qua bất công bao giờ nên nó không thể hiểu nổi."

Quái vật 0-1 nói với giọng đầy tiếc nuối: "Cho nên bọn tôi đã đánh cược. Tôi cược rằng những con người chịu bất công chỉ khi từ bỏ sự thiện lương của mình mới có thể đứng lên giành quyền lên tiếng. Tôi cho nó tìm cha mẹ, cho nó chứng kiến cảnh cha mẹ trở nên kì quái. À đúng rồi, tôi cũng không ngăn cản nó kết bạn hay yêu đương gì cả. Hiện tại, bạn bè người yêu nó đều sắp phải chết rồi, nó đã trải qua nỗi bất công. Chỉ khi nó khôi phục diện mạo vốn dĩ của mình thì mới có thể đứng lên để cứu lấy những người mà nó quan tâm, nhưng khôi phục đồng nghĩa với việc gạt bỏ tính thiện lương của mình, nó sẽ không bao giờ trở lại là người nữa."

Dừng một chút, quái vật 0-1 mỉm cười: "Lựa chọn khôi phục không? Quái vật 1-3 của ta."

Tần Châu bỗng nhiên quay người lại.

Lâm Dị không biết đã xuất hiện ở cửa từ lúc nào: "Tôi..."

Cậu nhìn quái vật 0-1 rồi lại nhìn Tần Châu.

Trong đầu loé lên những tia ký ức.

Lâm Dị nhìn Tần Châu, ngón tay cong lại.

Cậu nhớ lại.

Toàn bộ.

Chẳng trách cậu cảm thấy 'Nhân Ngư Tiểu Thư' quen thuộc, bởi vì đó chính là diện mạo nguyên bản của cậu.

Vì sao khi 'Nhân Ngư Tiểu Thư' ngâm xướng, cậu lại cảm thấy bi phẫn khổ sở đến vậy, bởi vì 'Nhân Ngư Tiểu Thư' là nguyên hình của cậu.

Cậu là quái vật 1-3, được tạo ra bởi quái vật 0-1, khác biệt với những con quái vật khác.

Quả thực là không giống với những con quái vật khác, ngoài việc cậu là hư cấu, tam quan của cậu cũng không giống với những con quái vật khác.

Từ khi ra đời, cậu vẫn luôn ở cùng quái vật 0-1, nhưng cậu và quái vật 0-1 lại không thể nói chuyện cùng tần số với nhau, cậu là quái vật do quái vật 0-1 tạo ra dựa trên câu chuyện cổ tích chủ yếu là về tình yêu và hạnh phúc.

Quái vật 0-1 đã giúp cậu tạo ra một thế Quy Tắc 1-3. Mục đích ban đầu rất đơn giản, để cậu có thể cùng quái vật 0-1 nói chuyện về những đề tài mà quái vật 0-1 thích.

Nói thật, cậu không thích nơi đó, dựa theo quy tắc do quái vật 0-1 đặt ra, cậu bám vào thân thể của một người trong nhóm người tham gia đầu tiên. Thế nhưng, cậu không dẫn dắt bọn họ vi phạm quy tắc tử vong, ngược lại còn nhắc nhở cho họ.

Quái vật 0-1 tức giận, cậu bị đá khỏi thế giới Quy Tắc 1-3.

Quái vật 0-1 dễ tức giận nhưng cũng dễ nguôi giận, điều này có liên quan đến cuộc đời của nó.

Sau khi bị đuổi khỏi thế giới Quy Tắc 1-3, quái vật 0-1 đã yêu cầu cậu làm một chút việc.

Quái vật 0-1 thích giam cầm những con quái vật bên ngoài. Nó thích nhìn thấy sự sợ hãi mà những con quái vật khác thể hiện với nó. Nó đặt ra một số quy tắc cho những con quái vật đó. Chẳng vì lý do gì cả, để vui thôi.

Quái vật 0-1 quá chán, không thì nó đã chẳng tạo ra cậu.

Cậu nhớ ra rồi, quái vật 2-6 bị quái vật 0-1 giam cầm nên không phục. Quái vật 0-1 dự định giải quyết quái vật 2-6, quái vật 0-1 nào có kiên nhẫn để đi thuần hóa một con quái vật bất tuân chứ.

Cậu chủ động xin ra trận. Cậu nói với quái vật 2-6, chỉ cần quái vật 2-6 nghe lời thì sẽ không bị quái vật 0-1 giết chết, tất nhiên cậu cũng sẽ không tấn công quái vật 2-6.

Cậu lại nghĩ tới quái vật 8-4, đó là một con mèo, do cậu nhặt được.

Cậu đã làm rất nhiều việc khiến 0-1 không vui, mà loại hành vi này thì nhiều không đếm xuể.

Trong đó, điều khiến quái vật 0-1 tức giận nhất là việc cậu tạo ra Nội Quy Trường. Cậu để lại nửa gợi ý đầu tiên cho nhân loại, hy vọng những người bị quái vật 0-1 ném vào để nuôi những con quái vật khác có thể thoát khỏi nhờ những gợi ý này.

Sau khi manh mối về Nội Quy Trường bị quái vật 0-1 phát hiện, quái vật 0-1 đã hoàn toàn bị cậu chọc giận.

"Ta không muốn đánh nhau với cậu." Quái vật 0-1nói: "Chúng ta chơi một trò chơi đi."

"Chơi gì?" Cậu hỏi.

"Đánh cược." Quái vật 0-1 nói: "Đánh cược sau khi cậu trải qua nỗi bất công còn có thể ngu xuẩn như vậy nữa không."

"Chơi chứ." Cậu trả lời: "Thắng thua thưởng phạt thế nào?"

Quái vật 0-1 suy nghĩ một lúc: "Nếu cậu thua thì không thể như hiện tại được, ta ghét lắm, nếu cậu không phải quái vật 1-3 của ta, cậu đã bị ta xé thành từng mảnh từ lâu rồi."

"Nếu ngươi không phải quái vật 0-1 tạo ra ta, ta cũng đã sớm đánh nhau với ngươi rồi." Cậu cực kì muốn tẩn quái vật 0-1, sau đó hỏi: "Nếu ta thắng thì sao?"

Quái vật 0-1 tỏ ra tự tin: "Cậu sẽ không thắng đâu".

"Nếu ta thắng, ta muốn làm gì cũng được, ngươi không thể tức giận. Cho dù ngươi tức giận, cũng đừng tức giận trước mặt ta. Ta chán dỗ ngươi lắm rồi." Cậu không khách khí mà nói.

Nghe cậu nói xong, quái vật 0-1 chớp chớp đôi mắt như khẩu độ, tựa như có chút đau lòng, nhưng nó vẫn đồng ý: "Nếu thắng thì cậu muốn làm gì thì làm."

Cậu nói: "Được."

Quái vật 0-1 tìm cho cậu một cặp cha mẹ, cha mẹ là do quái vật 0-1 đích thân chọn ra: "Bọn họ sẽ đối xử rất tốt với cậu."

"Đối xử tốt á?" Cậu nói. "Thế nỗi bất công phải chịu là gì?"

Quái vật 0-1 nói: "Đến lúc đó sẽ biết, có điều ta phải tạm thời lấy lại năng lực và ký ức của cậu. Khi nào kết thúc ván cược, ta sẽ trả lại cho cậu."

"À, cả gương mặt này nữa." Quái vật 0-1 nói: "Không thể sử dụng gương mặt hiện tại được."

Cậu nói: "Tuỳ."

Thực ra bây giờ nhớ lại, có lẽ là bởi Lâm Quyến đã quen thuộc với gương mặt này.

"Vậy ta dùng mặt của ai?" Cậu hỏi quái vật 0-1: "Lần nào ngươi cũng dùng mặt ta rồi, hay lần này để ta dùng mặt ngươi đi?"

Quái vật 0-1 nói: "Không cho."

Nó nói: "Dùng của ​​quái vật 4-4."

Cậu dùng gương mặt của Sầm Tiềm để sống ở thế giới nhân loại. Sầm Tiềm bị quái vật 0-1 phong ấn trong cơ thể như một hình phạt vì Sầm Tiềm không nghe lời, để Sầm Tiềm trơ mắt nhìn cậu và Viên Viện sống cùng nhau, nhìn Viên Viện đối xử tốt với cậu.

Sầm Tiềm chỉ có thể đứng nhìn, không thể làm gì được, cực kỳ đáng thương.

Cho nên cậu không thể nói chuyện cùng tần số với quái vật 0-1 được, cũng không thể đồng tình với hành vi của quái vật 0-1.

Đôi khi cậu sẽ hỏi người trong gương, 'Ngươi là ai'.

Kỳ thực, Sầm Tiềm thực sự nào dám trả lời câu hỏi của cậu? Là quái vật 0-1 thay Sầm Tiềm trả lời.

Quái vật 0-1 nhớ cậu, nó sẽ xuất hiện và trả lời Lâm Dị: "Tôi là cậu."

Cậu vốn là quái vật được tạo ra từ trí tưởng tượng của quái vật 0-1. Từ góc nhìn của quái vật 0-1, bọn họ là nhất thể, nhưng đáng tiếc là tam quan không giống nhau.

Có điều, không biết có phải là do năng lực và trí nhớ bị quái vật 0-1 tạm thời lấy đi hay không, mà trong cơ thể cậu sẽ xuất hiện một lỗi, tức là khi tư duy cậu đạt đến một trình độ nhất định, cậu sẽ nhớ lại.

Thực ra, người xuất hiện không phải là Sầm Tiềm, mà là chính cậu.

Quái vật 2-6 nào có sợ Sầm Tiềm trong cơ thể cậu, quái vật 2-6 nhận ra cậu, thứ nó sợ là cậu, quái vật 1-3.

Nhưng kết quả là, cậu lại giết chết quái vật 2-6.

Cho nên, trước khi chết, quái vật 2-6 phẫn hận chỉ trích, vì cậu đã vi phạm thỏa thuận.

Cậu cũng nhớ lại lúc cậu ở thế giới của quái vật mới là 16-8, cậu bị Tần Châu đè dưới thân.

Lúc đó cậu nghĩ, tại sao lại xuất hiện bug vào lúc này, còn tàn nhẫn với đàn anh như thế?

Dù sao cậu cũng quái vật, sẽ luôn có một ngày mọi chuyện bại lộ, hôm nay tàn nhẫn một chút, để Tần Châu cảm thụ được sự hung ác của cậu.

Sau đó, ở thế giới Quy Tắc 4-4, Sầm Tiềm trở về địa bàn của mình, thoát ra ngoài.

Cuốn sách rơi xuống đất cũng là do Sầm Tiềm đánh rơi trong lúc vội vã chạy trốn. Cậu còn khuyên Sầm Tiềm quay lại, tránh để quái vật 0-1 vì Sầm Tiềm trốn ngục mà trừng phạt thêm lần nữa. Dù sao Sầm Tiềm cũng đã ngồi tù lâu như vậy, lập tức thoát ra như vậy không phải là thành công cốc sao.

Bây giờ trở lại thế giới Quy Tắc 1-3, cậu tự dưng cảm thấy bản thân có chút thiên phú hài hước.

Cậu ở địa bàn của chính mình, kêu Sầm Tiềm ra giúp cậu.

Nhưng hiện tại, cậu cười không nổi.

Thực ra lúc còn tỉnh táo, cậu đã sớm nghĩ đến việc phải làm gì nếu ngày này sẽ đến, nhưng bây giờ nó thực sự đến rồi.

Cậu không biết.

Lâm Dị nhìn Tần Châu, nghĩ tới lời hứa của mình với Tần Châu.

Nếu đáp án tìm ra không thỏa đáng, cậu nhất định sẽ không khiến Tần Châu khó xử.

"Đàn anh." Lâm Dị hỏi Tần Châu: "Phục bàn không?"

Tần Châu im lặng nhìn cậu.

Lâm Dị cũng có thể cảm nhận được ánh mắt của Nhậm Lê và Trình Dương phía sau lưng, tầm mắt của hai người họ cũng nóng rực như ánh mắt của Tần Châu, cháy đến lưng cậu tưởng chừng xuất hiện hai cái lỗ luôn rồi.

Không biết có phải vì cậu đã làm con người lâu năm rồi hay không, nhưng Lâm Dị có thể hiểu được nội tâm của Tần Châu lúc này, đồng thời cũng biết được điểm yếu của Tần Châu.

Cậu dụ dỗ: "Phục bàn không? Như vậy đàn anh sẽ có cơ hội nhìn thấy em thực sự."

Lâm Dị hỏi: "Đàn anh không muốn nhìn thấy diện mạo vốn có của em sao?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »