Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 15952 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 153
quái vật ngoài trường 10

❊ ❊ ❊

Bóng tối bao trùm.

Màng nhĩ đánh trống reo hò.

Không biết qua bao lâu, bóng tối mới chậm rãi tan đi, hết thảy đều trở nên yên tĩnh.

Lâm Dị tháo bịt mắt ra, lo lắng nhìn xung quanh, Tần Châu cũng nhìn về cậu. Hai bên xác nhận đối phương vẫn còn, đều thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Sau vài lần khởi động lại, những người khác trong phòng tháo bịt mắt xong cũng không hỏi chuyện gì đang xảy ra mà nhìn thẳng vào Tần Châu, đáy mắt kinh ngạc đầy bất an. Rất rõ ràng rằng lần khởi động này bọn họ đã phải trải qua một chuyện cực kỳ khủng bố.

Có một người tử vong sẽ làm cho cốt truyện khởi động lại. Đây là điều mà Lâm Dị đã biết từ lần trước. Trong phòng vẫn còn rất nhiều người, nhưng chắc chắn là không đủ 26 người.

Cụ thể là thiếu bao nhiêu, Lâm Dị nhanh chóng đếm một lần, thiếu mất một.

Bởi vì tính đặc thù và tính gấp gáp của thế giới này, bước tự giới thiệu đã bị bỏ qua, Lâm Dị cũng không tốn tâm tư để ghi nhớ từng người. Nhưng trong lần khởi động này, thiếu ai lại rất rõ ràng, không chỉ Lâm Dị liếc mắt nhìn ra mà những người khác cũng đã lập tức nhận ra.

A Hào bụ bẫm kia đã không còn nữa.

Trong hai lần khởi động lại lần trước, nguyên nhân khởi động mọi người đều đã rõ như ban ngày, lần này mọi người đều bị tách ra, A Hào xảy ra chuyện gì trở thành vấn đề tràn ngập hoài nghi.

Lâm Dị nhìn Hoa Hoa và bốn nữ sinh cùng A Hào đi về phía trước để thoát khỏi Học viện Tu Thân.

Nhìn thấy ánh mắt của Lâm Dị, Tần Châu đã biết kế hoạch trốn thoát của bọn họ, hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Sắc mặt của mấy nữ sinh đều không đẹp, sắc mặt Hoa Hoa thậm chí còn tái nhợt, "Tôi... tôi không biết."

Nói xong, cô lấy tay che mặt, sụp đổ: "Anh ấy lạc khỏi nhóm."

Có lẽ lúc A Hào bị ngã, nếu cô giúp y, A Hào sẽ không phải chết.

Tự trách, sợ hãi, cùng nhiều cảm xúc tiêu cực quét qua cô, Hoa Hoa khóc rống lên: "Lại khởi động... lại khởi động, vừa mới trải qua xong, chẳng lẽ lại phải trải qua lần nữa sao?"

Cảm xúc tiêu cực rất dễ lây lan. Cả nam cả nữ đều không nhịn được mà lau nước mắt. Việc lao ra khỏi ký túc xá khiến tinh thần của bọn họ thêm dũng khí nhưng việc khởi động lại tựa như một mũi kim bạc dễ dàng chọc thủng sự tự tin của họ.

Lâm Dị thực sự sốt ruột, nếu tiếp tục như vậy thì không được, cứ như vậy bọn họ sẽ phải lặp lại rất nhiều lần.

Nhưng Lâm Dị lại không biết phải làm sao, chỉ có thể nhìn Tần Châu.

Tần Châu liếc nhìn đám người, ngoại trừ Lâm Dị, trên mặt những người khác đều gần như tràn đầy ủ rũ, nói: "Một phút điều chỉnh cảm xúc, sau khi điều chỉnh cảm xúc, tôi sẽ thông báo xác suất trốn thoát thành công sau lần khởi động này. "

Con người là vậy, đôi khi trong lòng biết rõ chuyện đó là không thể, nhưng lại vẫn hy vọng người khác sẽ nói là có thể, để bọn họ lay chuyển được điều không thể trong lòng mình.

Lâm Dị nghĩ, Tần Châu có thể giảm tỷ lệ tử vong của đội tuần tra chưa bao giờ là dựa vào vận may.

Một phút sau, mọi người tạm thời kiềm chế cảm xúc suy sụp trong lòng, nhìn Tần Châu đầy mong đợi, chờ đợi Tần Châu tuyên bố xác suất trốn thoát thành công.

Tần Châu nói: "5%."

Khả năng này nhỏ đến mức những người tham gia có thể trực tiếp khẳng định, họ căn bản không thể nào thoát khỏi Học viện Tu Thân.

"Không cần vội." Mọi người còn chưa kịp nản chí, Tần Châu nói: "Đây là lần thứ ba khởi động lại, chúng ta có ba lần thất bại, có thể cộng thêm 3 điểm, hiện tại xác suất trốn thoát thành công là 8%."

Vẫn là một câu trả lời đáng thất vọng, nhưng Tần Châu nhìn bọn họ nói: "Còn có thể thêm."

Mọi người sửng sốt trong giây lát. Xác suất thành công có thể tăng lên khiến họ không còn rơi vào trạng thái nghi ngờ bản thân nữa, nhìn Tần Châu đầy mong đợi.

Tần Châu nhìn về phía Hoa Hoa, Hoa Hoa biết A Hào lạc nhóm, nhưng cô không biết sao A Hào lại như thế này.

Điều này cho thấy A Hào không bị bắt ngay sau khi lạc nhóm mà y còn giãy giụa được một đoạn thời gian.

Hoa Hoa cúi đầu nói: "Anh ấy bị ngã, tôi muốn quay lại kéo anh ấy, A Hào bảo bọn tôi cứ đi đi. Tôi quay đầu thì thấy thứ đó đuổi theo, nên bọn tôi không dám trở lại."

Tần Châu: "Thứ đó?"

Nghĩ tới thứ đang đuổi theo bọn họ, Hoa Hoa không khỏi rùng mình: "Hẳn là... quỷ phải không? Tay chân hình như dính đầy máu, nhìn giống vừa bị tai nạn xe cộ xong."

Cô nói xong lời này, vẻ mặt mọi người đều cứng đờ, Lâm Dị cũng mím môi.

Tần Châu hỏi: "Thứ đó không quan tâm tới A Hào, ngược lại còn đuổi theo các cô?"

Hoa Hoa gật đầu: "Lúc tôi quay đầu thì thấy nó vươn tay vỗ nhẹ vào vai A Hào, sau đó tiếp tục đuổi theo bọn tôi. Tôi không biết bị vỗ như vậy có phải đại biểu cho ký hiệu bị bắt hay không. Chắc là như vậy rồi, chứ A Hào làm sao tự dưng lại chết được?"

Lâm Dị và Tần Châu liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được suy nghĩ trong ánh mắt đối phương.

Tần Châu hỏi: "Các cô có bị nó bắt được chưa?"

Hoa Hoa và những nữ sinh khác lắc đầu, có một nữ sinh nhỏ giọng: "Bọn tôi vẫn luôn chạy, cứ chạy rồi lại chạy cho đến khi đến cổng của Học viện Tu Thân. Cũng chính khoảnh khắc bọn tôi nhìn thấy cổng của Học viện Tu Thân, nó liền nổi cơn điên, tôi thiếu chút nữa là bị nó duỗi tay vồ lấy rồi. Lúc sau tầm nhìn đột nhiên tối đen, có ánh sáng lại là bọn tôi đã ở đây."

Những người khác nghe thấy cụm 'Cổng của Học viện Tu Thân' thì hai mắt sáng lên. Có người không nhịn được hỏi: "Cổng? Có người canh gác không?"

"Có một phòng bảo vệ, nhưng không biết bên trong có người hay không." Cô gái nói: "Suýt chút nữa bọn tôi bị đuổi kịp rồi, làm gì có hơi để chú ý tới phòng bảo vệ có người không chứ."

Vì cạnh cổng có phòng bảo vệ, khả năng không có người bên trong là rất thấp.

Ánh sáng trong mắt mọi người lại trở nên ảm đạm.

Tần Châu hỏi: "Còn nhớ vị trí cổng không?"

Có mấy người gật đầu, Hoa Hoa nói: "Hẳn... hẳn là nhớ rõ, bọn tôi chạy theo đường thẳng, không đi lòng vòng nhiều."

Tần Châu nói: "Biết vị trí cổng, có thể tăng lên 5 điểm thành công trong xác suất trốn thoát."

Lâm Dị đáp: "13%."

Tần Châu hỏi: "Những người khác thì sao? Phát hiện được gì?"

Lâm Dị không lập tức mở miệng, cậu chờ người khác nói trước.

Chủ yếu là người tham gia chỉ có mười hai phút ở trong phòng, 12 phút sau tám gã đầu trọc sẽ tiến vào, Lâm Dị sợ người khác không có thời gian báo cáo lại phát hiện lúc trốn khỏi ký túc xá.

Nếu mười hai phút này không nói xong, về sau muốn nói chưa chắc đã có cơ hội.

Người thứ hai lên tiếng là một nam sinh, tên Tiểu Thần.

Lâm Dị nhận ra Tiểu Thần là người Tần Châu chỉ điểm ở nhóm đầu tiên để lao ra khỏi ký túc xá, trấn áp mấy gã đầu trọc.

Tiểu Thần nói: "Ba người bọn tôi chạy về phía nam, cũng có thứ đuổi theo. Chính là... thứ mà Hoa Hoa nói."

Tiểu Thần co rúm người lại một lúc rồi tiếp tục: "Chắc chắn tôi chạy về phía nam của Học viện Tu Thân. Có một ngôi làng ở phía bên kia dòng sông, bọn tôi hướng về phía đó hét lên, hy vọng có người có thể cứu bọn tôi. Sau đó thứ kia cũng nổi điên lên, rồi đột nhiên lao tới, lúc sau bọn tôi đã trở lại nơi này rồi."

Tần Châu cau mày, bên cạnh Học viện Tu Thân có một ngôi làng nghe chừng có vẻ kỳ quái.

Nói rõ thì là, loại tổ chức lòng dạ hiểm độc này sẽ không để cho nhiều người phát hiện ra việc làm của chúng.

Lâm Dị không nhịn được hỏi: "Trong thôn có người không?"

Một nam sinh khác liều mạng gật đầu: "Có có. Tôi hình như nghe thấy tiếng mở cửa, nhưng thứ đó lao tới nhanh quá. Bọn tôi còn chưa kịp đợi có người ra, nên không thấy gì cả."

Mục đích của mọi người đều là vì trốn thoát nên khả năng nói dối không lớn, nói cách khác, đám người Tiểu Thần thật sự đã nhìn thấy ngôi làng.

Tiểu Thần nói xong, vội vàng hỏi Tần Châu: "Anh, anh Châu... Xác suất thành công có thể tăng lên không?"

Tần Châu đáp: "18%."

Xác suất thành công trốn thoát tăng lên một cách từ từ. Nguyên nhân thì ai nấy đều cũng rõ ràng. Bọn họ biết cổng Học viện Tu Thân ở đâu, nhưng ở cổng lại có một chốt bảo vệ. Bọn họ biết phía nam Học viện Tu Thân có một ngôi làng, nhưng liệu trong làng có người hay không, hay những người trong làng có phải là người của học viện Tu Thân, không ai có thể đảm bảo được.

Người thứ ba lên tiếng cũng là một nam sinh, hồi trượt chân ở đáy hồ được Lâm Dị kéo lên, lúc cậu ta nói cảm ơn có giới thiệu tên A Sơn.

A Sơn là nhóm thứ ba lao ra khỏi ký túc xá, bọn họ đợi nhóm nữ sinh rời đi thì lao ra ngoài, khi sức lực của nhóm đầu tiên về cơ bản đã cạn kiệt, bọn họ sẽ hỗ trợ nhóm nam sinh đầu tiên rời đi. Nhóm đầu tiên bỏ chạy, bọn họ hợp tác để đẩy lùi tám gã đầu trọc và 'đôi mắt'.

Bọn họ không nhiều thời gian để trốn thoát nên phải lẩn trốn.

Học viện Tu Thân không có nhiều nơi để trốn lắm. Một số người trốn trong tòa nhà phía trước, số khác thì trốn trong bãi cỏ của Học viện Tu Thân.

A Sơn nói: "Bọn tôi đi tới tòa nhà phía trước, hình như là tòa số 2."

"Sau khi vào toà 2, bọn tôi tách ra để tránh bị tập kích. Tôi lên tầng ba, vốn là định trốn trong phòng, nhưng phòng tôi chọn lại có động tĩnh nên không dám vào. "

Biết Tần Châu chắc chắn sẽ hỏi động tĩnh gì, A Sơn nói: "Có người đang nói chuyện, tôi nghe thấy một câu 'Phụ huynh đứa trẻ có thường xuyên đến thăm tiến trình cải tạo của đứa trẻ không?'. Sau đó là tiếng trả lời 'Bình thường, chúng tôi không khuyến khích phụ huynh đến thăm con cái. Cuộc sống của bọn trẻ ở đây chắc chắn không tốt bằng cuộc sống khi còn ở nhà. Sự xuất hiện của phụ huynh có thể dễ dàng khiến công sức vất vả của chúng tôi đổ sông đổ bể'. Sau đó người đặt câu hỏi lại hỏi 'Ngài nghĩ sao về hiện tượng những đứa trẻ rời khỏi Học viện Tu Thân sẽ trở nên chán ghét và sợ hãi mình?'. Tôi không biết người kia trả lời như thế nào, tôi nghe thấy dưới tầng có tiếng bước chân nên không dám ở lại lâu."

Mọi người nghe xong, Tần Châu hỏi: "Phỏng vấn? Trong phòng là phóng viên?"

A Sơn gật đầu: "Có lẽ vậy."

Tần Châu nhìn cậu ta một cái, đột nhiên hỏi: "Sao không mở cửa nhờ phóng viên giúp đỡ?"

A Sơn sững sờ một lúc rồi nói: "Tôi làm việc trong lĩnh vực tự truyền thông, có thể coi là một nửa nhà báo. Quyền lực của một phóng viên kỳ thực rất nhỏ. Việc phóng viên làm cùng lắm chỉ là tiết lộ sự thật. Trong xã hội có rất nhiều phóng viên lén lút đưa tin tội ác để rồi bị trả thù."

Lâm Dị biết vì sao Tần Châu đột nhiên hỏi vấn đề này, trong tình huống nguy cấp bị truy đuổi trốn tránh, A Sơn có thể nán lại trước cửa nghe lén, còn có thể kể lại những gì mình đã nghe được trông có vẻ rất khả nghi, hơn nữa không có người thứ hai có thể xác minh nội dung trong những lời cậu ta nói.

Nếu A Sơn thực sự làm trong ngành truyền thông, việc nắm bắt những thông tin mấu chốt trong lời nói và ghi nhớ thông tin chính là những kỹ năng cần thiết của phóng viên. Điều này cũng có thể giải thích tại sao A Sơn có thể ghi nhớ được cuộc đối thoại trong phòng.

Tần Châu hỏi: "Thứ kia xuất hiện không?"

A Sơn lắc đầu: "Không, tôi không thấy."

Lâm Dị nhìn A Sơn.

Cuộc trốn thoát lần này đã giúp cho họ ghép lại được địa hình của Học viện Tu Thân.

Học viện Tu Thân có ba tòa nhà, ký túc xá của họ ở tòa 3, phía trước là tòa 2 và 1. Cổng ở phía trước tòa 1, phía sau tòa 3 là gò mộ.

Bên trái có một con sông, bên kia sông là ngôi làng.

Lâm Dị đoán chừng Tần Châu hẳn là đi về phía bên phải học viện Tu Thân, hẳn là cũng phát hiện được gì đó, nhưng Tần Châu vẫn chưa mở miệng, tạm thời chờ bổ sung.

Mà kể cả Tần Châu không cần nói tình hình bên phải Học Viện Tu Thần, kỳ thực lời kể hiện tại của ba người cộng với quá trình chạy trốn của cậu cũng đủ để khâu lại thành một mảnh tin tức.

Quả thực bọn họ có thể thoát khỏi Học viện Tu Thân, hơn nữa tuyến đường chạy trốn không chỉ có một.

Nhưng mọi tuyến chạy trốn đều ẩn chứa nguy hiểm.

Tuyến A: Chạy về phía cổng nhưng có chốt bảo vệ.

Tuyến B: Chạy về phía núi đằng sau nhưng có gò mộ.

Tuyến C: Chạy về hướng Nam bên trái, có sông chắn ngang.

Tuyến D: Chạy đến Tòa 2 để tìm phóng viên giúp đỡ nhưng quyền lực của phóng viên thấp.

Bốn tuyến chạy trốn, A/B/C, ngoài những khó khăn tương ứng, còn có một điểm phiền toái chung, có thứ sẽ đuổi theo và ngăn cản bọn họ trốn thoát.

Chính là thứ đã bóp cổ Lâm Dị từ phía sau, thứ mà Lâm Dị nhìn thấy khi quay lại cũng giống như miêu tả của Hoa Hoa.

A Sơn nói xong, Lâm Dị cũng kể lại quá trình của mình, theo sau là Tần Châu.

Tần Châu quả nhiên đã đi về phía bắc, nói: "Phía bắc có một căn nhà gỗ, trông có vẻ là phòng tiếp đón phụ huynh được xây dựng đặc biệt. Thứ đó cũng xuất hiện."

Lâm Dị âm thầm bổ sung tuyến E trong lòng: chạy về bên phải/phía bắc, tìm phụ huynh giúp đỡ, nhưng nếu phụ huynh mà giúp đỡ thì ngay từ đầu đã không đưa bọn họ vào đây.

Và tuyến này cũng có phiền toái là bị thứ kia chặn lại.

Sau khi mọi người trình bày xong, xác suất trốn thoát thành công khỏi Học viện Tu Thân đạt tới 30%.

Tần Châu nói: "Hiện tại có 5 lộ tuyến chạy trốn..."

Lâm Dị cũng không ngạc nhiên, Tần Châu và cậu nghĩ cùng một hướng.

Lần khởi động này nhất định Tần Châu sẽ dùng thử tuyến D để chạy trốn, vì tuyến D không có chướng ngại vật.

Có điều tuyến D cũng không hề dễ dàng. Làm cách nào để bọn họ ra khỏi ký túc xá, làm cách nào để đến Tòa 2 và làm cách nào để tiết lộ tín hiệu cầu cứu cho phóng viên đều là những vấn đề nan giải.

Bên tai quả nhiên Lâm Dị nghe được Tần Châu mở miệng, quyết định nhờ phóng viên giúp đỡ, thông qua phóng viên giúp đỡ thoát khỏi Học viện Tu Thân.

Có người hỏi: "Nhưng... nhưng chúng ta đi tìm phóng viên kiểu gì? Chẳng lẽ lại chịu cơn đói rồi lại lao ra ngoài à?"

Mọi người đều biết điều này thực sự rất khó khăn, chưa kể đến cảm giác đói khó chịu như thế nào, A Hào, người phát động cuộc trốn thoát khỏi ký túc xá đã không còn.

Tần Châu nói: "Tìm cơ hội, tuỳ cơ ứng biến."

Sắc mặt của mọi người đều tối sầm lại, đối với họ mà nói, không phải cơ hội dâng tới cửa thì không gọi là cơ hội.

Lâm Dị nhìn Tần Châu, lại nhìn những người khác, cuối cùng ánh mắt rơi vào cửa sắt trong phòng.

Mười hai phút trôi qua, tám gã đầu trọc đã tới.

Cạch cạch cạch——

Cánh cửa sắt được mở ra, tám gã đầu trọc lần thứ tư xuất hiện trước mặt bọn họ.

Lần trước vì im lặng cho nên thoát khỏi việc bị quất bằng roi xương, vì thế hiện tại không ai dám lên tiếng.

"Nam nữ xếp thành hai hàng!"

Gã đầu trọc xăm hình rồng đen xoay tròn lên tiếng, giọng điệu vẫn giống như những lần trước, không có bất kỳ thay đổi nào, chứng tỏ lần này cốt truyện đã chính thức bắt đầu lại.

Lâm Dị nhìn Hắc Long đầu trọc, lại nhìn Thanh Long đầu trọc, rồi lại nhìn Địa Tạng Bồ Tát đầu trọc.

Lâm Dị không dám nhìn xa hơn, sợ ánh mắt của mình sẽ bị tám gã đầu trọc coi là khiêu khích.

Cậu rời mắt, theo Hắc Long đầu trọc hiệu lệnh xếp hàng, lúc này cậu đứng như cũ, xếp cuối cùng

Khi Thanh Long Đầu trọc dẫn đội ra khỏi phòng, Lâm Dị vẫn đứng tại chỗ, không đi theo đội.

Cậu biết làm thế nào để trốn thoát bằng tuyến D rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »