Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 16032 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 104
quái vật 4-4

❊ ❊ ❊

Hỏi xong, Lâm Dị liền cảm thấy hối hận, hấp tấp quá rồi.

Cậu vội vàng cúi đầu, ánh mắt cụp xuống nhìn đôi giày của Tần Châu, đột nhiên cảm thấy chột dạ.

Lâm Dị nhất thời ngơ ngác, cậu muốn nhanh chóng tìm ra manh mối về mẹ mình thông qua lời nói của Tần Châu, nhưng cũng lo lắng Tần Châu sẽ phát hiện ra gì đó, cậu không biết bây giờ phải làm sao nữa.

Giống hệt thời điểm cha mẹ cậu đột ngột không có nhịp tim và không thể ăn cơm, cậu muốn đưa cha mẹ mình đi khám nhưng lại sợ rằng bác sĩ phán đoán rằng bọn họ đã tử vong.

Cảm giác phải lo trước lo sau, sợ rằng mình sẽ bước sai bước nào thực sự rất khó chịu.

Đỉnh đầu cậu hơi cúi xuống, cắt đứt dòng suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

Lâm Dị ngước mắt lên, Tần Châu đưa tay đặt lên đầu cậu, sau đó xoa nhẹ. Ngay tiếp theo, nỗi hoảng loạn trong lòng cũng dần dần dịu xuống theo động tác tay trên đầu.

"Đàn anh nói Thuấn Tức 170 là ai ạ?"

Lâm Dị vội vàng điều chỉnh cảm xúc: "Hình như em nghe nhầm tên."

Tần Châu cảm nhận được sự lo lắng của Lâm Dị, không vạch trần sự sốt ruột của Lâm Dị để hỏi rằng cậu nghe tên 'Viên Viện' thành tên của ai.

"Viên Viện." Tần Châu lặp lại.

Dứt lời, ánh mắt hắn đảo qua đảo lại: "Chắc em không quen nhỉ?"

Lâm Dị nghe thấy bản thân thấp giọng "Ừm" một tiếng.

Sau đó cậu cảm thấy tiếng 'ừm' này hơi bé, có lẽ là do chột dạ, vì vậy Lâm Dị bèn cao giọng nói: "Không quen biết."

Cậu lộ ra vẻ mặt 'em thực sự nghe nhầm': "Tại sao đàn anh lại cho rằng Viên Viện là Thuấn Tức 170?"

Tần Châu nói cho Lâm Dị suy luận của mình, Lâm Dị chăm chú lắng nghe.

Lâm Dị không đồng tình với suy đoán chỉ dựa vào mái tóc mà cho rằng Thuấn Tức 170 là Viên Viện, ngày nay có rất nhiều con trai để tóc dài.

Nhưng khi nghe đến phản ứng của 'nó' khi Tần Châu thử nói ra câu kết luận 'Thuấn Tức 170 là Viên Viện', trong lòng Lâm Dị trở nên hoảng loạn, Thuấn Tức 170 thực sự có thể là Viên Viện.

Thế nhưng có một điều.

Lâm Dị còn chưa kịp nói gì, Tần Châu đã nói trước: "Theo ghi chép của hội sinh viên, Viên Viện từng là phó chủ tịch."

Lâm Dị gật đầu.

Thực ra cậu biết, cũng đoán được Tần Châu muốn nói gì.

Quả nhiên.

"Tôi sẽ không nói quá sâu về chức trách của hội sinh viên." Tần Châu nói: "Nhưng thoạt nhìn, có vẻ Thuấn Tức 170 đang giúp đỡ quái vật 4-4."

Chỗ này có mâu thuẫn.

Có thể trở thành phó chủ tịch hội sinh viên không có nghĩa là cứ có năng lực xuất chúng thì được làm, năng lực chỉ giúp bản thân có tư cách trở thành phó chủ tịch, còn lại phải dựa vào phiếu bầu của người khác, tức là sự chấp thuận của mọi người, bao gồm cả thành viên cốt cán của hội sinh viên.

Viên Viện có thể trở thành phó chủ tịch, tất nhiên là do đại đa số mọi người đều đồng thuận. Nhưng Đại học Kỹ thuật Phi tự nhiên thì lại khác, nếu Viên Viện không đặt trách nhiệm của hội sinh viên trong lòng, cô sẽ không bao giờ được mọi người công nhận.

Mà ở trong vài đoạn thời gian hồi tưởng, sự xuất hiện của Thuấn Tức 170 đã dẫn dắt người tham gia vi phạm quy tắc tử vong.

Giống kiểu người tốt làm việc xấu vậy.

Mâu thuẫn nằm ở đây.

Tần Châu đưa ra hai giả thuyết về mâu thuẫn 'người tốt làm việc xấu' này, hắn chia sẻ với Lâm Dị: "Một, Viên Viện đã gặp phải chuyện gì đó trong Thế giới Quy tắc 4-4 khiến cô hắc hoá."

Điều này rất có khả năng, giống như trong Thế giới Quy tắc 7-7, Từ Hạ Tri vì mạng sống và vì để cho quy tắc tử vong không tăng thêm, cho nên đã di chuyển tủ quần áo trong phòng Lâm Dị sang phòng anh ta.

Rất có thể Viên Viện đã bị bạn bè đâm sau lưng, dẫn đến niềm tin trong cô thay đổi.

Lâm Dị: "Ừm."

Tần Châu tiếp tục nói: "Hai, Viên Viện có thể đã trở thành quái vật, tuy nói quái vật sinh ra từ cái ác, nhưng không có gì để đảm bảo điều này, bởi gần mực thì đen gần đèn thì sáng. Cô ấy đã ở trong Thế giới Quy tắc 4-4 lâu như vậy, cũng chẳng biết là có bị quái vật hoá hay không."

Trong lòng Lâm Dị thắt lại: "Người tham gia cũng có thể trở thành quái vật sao?"

Trước giờ cậu chưa từng nghe tới điều này.

Tần Châu nói: "Không biết."

Lâm Dị chậm rãi gật đầu, cậu hiểu ý của Tần Châu.

Viên Viện rất đặc biệt, Đại học Kỹ thuật Phi tự nhiên đã tồn tại lâu như vậy, xét theo thông tin được hội sinh viên ghi lại thì chỉ có thi thể của Viên Viện là biến mất.

Có thể trong thời gian biến mất, cô đã ở lại trong Thế giới Quy tắc 4-4, sau khi ở trong Thế giới Quy tắc 4-4 một khoảng thời gian dài như vậy, rất có khả năng cô đã bị quái vật ảnh hưởng và trở thành quái vật.

Dù sao, bọn họ không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh rằng con người ở Thế giới Quy tắc trong một thời gian dài sẽ không bị biến thành quái vật, vì không có bằng chứng nên Tần Châu chỉ có thể đưa ra giả thuyết 'Viên Viện trở thành quái vật'.

"Nhóc thiên tài."

Cho Lâm Dị năm giây để tiêu hóa, năm giây sau, Tần Châu mở miệng: "Em nghĩ sao?"

Lâm Dị sờ mũi nói: "Đàn anh, vẫn còn một khả năng khác."

"Ừm." Tần Châu: "Nói đi."

Lâm Dị ngập ngừng: "Thuấn Tức 170 ngoài mặt thì giống như đang dẫn dắt người tham gia vi phạm quy tắc tử vong, nhưng nhỡ đâu là do không kiểm soát được bản thân thì sao? Kiểu như cô ấy không khống chế được cơ thể mình, hoặc bị quái vật 4-4 đe doạ?"

Tần Châu nhìn cậu.

Lâm Dị không dám nhìn Tần Châu, cậu quay đầu đi. Trong tầm mắt, chàng trai tên thật là Sầm Tiềm trông giống hệt cậu hồi bé, không ngừng phá hủy tay vịn của ghế sofa, con dao bất cẩn được ném xuống bàn cà phê, không còn thấy bóng dáng đâu trong phòng khách nữa.

Lâm Dị lại nhìn kĩ hơn, có một cánh cửa đóng chặt, ánh sáng từ dưới cửa le lói ra ngoài, có vẻ Sầm Tiềm đã trở về phòng mình.

Lâm Dị mở miệng, nhưng lại nhìn chằm chằm cánh cửa đã đóng mà không nhìn Tần Châu: "Đàn anh, chúng ta vẫn chưa hoàn toàn nhìn thấy rõ khoảnh khắc Thuấn Tức 170 dẫn dắt người tham gia vi phạm quy tắc tử vong. Cũng có thể có khả năng, Thuấn Tức 170 vì một nguyên nhân không thể kháng cự, ngoài mặt là dẫn dẵt người tham gia vi phạm quy tắc, nhưng thực chất là đang giúp đỡ chúng ta."

Trong ấn tượng của Lâm Dị, mẹ cậu là một người rất dịu dàng.

Giả thuyết của cậu thực ra rất gượng ép, nhưng cậu không muốn đồng ý với hai giả thuyết của Tần Châu.

Lâm Dị cũng trích dẫn một số quan điểm để làm cho giả thuyết của mình có thể chấp nhận được: "Nếu mục đích của việc Thuấn Tức 170 xuất hiện trong thời gian hồi tưởng để dẫn dắt người tham gia vi phạm quy tắc tử vong, thì tại sao nó lại chỉ xảy ra trong thời gian hồi tưởng của 'con mèo' và 'thông cáo báo chí', còn những đoạn thời gian hồi tưởng khác thì lại biệt tăm? Hơn nữa đêm nay, nếu không có người chết thì sẽ xuất hiện thêm quy tắc tử vong thứ tư."

Sự xuất hiện của bốn quy tắc tử vong cho thấy không có ai chết trong ít nhất ba đêm, điều này trái ngược với việc Thuấn Tức 170 dẫn dắt người tham gia vi phạm quy tắc tử vong.

Nói xong, Lâm Dị mới quay đầu lại nhìn Tần Châu: "Nếu Viên Viện là phó chủ tịch hội sinh viên, năng lực của cô ấy chắc chắn không tệ. Chị Âu Oánh rất lợi hại, chị ấy đã kịp phản ứng lại trước một giây vào lúc chuẩn bị phục bàn quái vật 2-6. Mà Viên Viện đã biến mất mười năm, nếu Thuấn Tức 170 thực sự là cô, cô đã ở trong Thế giới Quy tắc 4-4 lâu như vậy, hẳn là phải nắm rõ nơi này chắc như lòng bàn tay. Không có lý gì lại để chúng ta an toàn vượt qua ba đêm như vậy."

Nói xong, Lâm Dị phát hiện Tần Châu vẫn luôn nhìn mình, vội vàng nói: "Đàn anh, em chỉ đứng ở một góc độ khác để phân tích, không có ý bắt bẻ anh."

Mặc dù phân tích của cậu đều là để bào chữa cho Viên Viện.

"Tôi biết mà." Tần Châu khẽ gật đầu, nói: "Có thể."

Lâm Dị hỏi: "Có thể gì ạ?"

Tần Châu nói: "Tiến vào thời gian hồi tưởng xem thử."

Quái vật 4-4 đã kể lại toàn bộ tuyến chính về Thế giới Quy tắc 4-4, nếu vào thời gian hồi tưởng, người mà bọn họ cần gặp chỉ có thể là Viên Viện.

Lâm Dị bỗng nhiên cảm thấy lo lắng.

Cậu có một linh cảm không hay về chuyện này.

----

Ê search tên truyện lên gg nó toàn ra mấy web reup gì gì, bựa v=))))

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »