Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi

Lượt đọc: 15933 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »
Chương 131
quái vật 8-4

❊ ❊ ❊

Cuốn nhật ký rơi xuống đất.

Lâm Dị nhìn vào cuốn nhật ký, đại khái là do Trình Dương vừa nhắc đến Tần Châu, bóng hình Tần Châu dần dần hiện lên trong đầu cậu, cậu nhìn cuốn nhật ký mà ngỡ như đang nhìn Tần Châu vậy.

Đàn anh của cậu bị ném xuống đất.

(〃>皿<)!

Thực ra Lâm Dị cũng có chút lo lắng.

Cậu có thể cảm nhận được sự quan tâm của Tần Châu đối với mình rất rõ ràng, trong thế giới Quy Tắc 4-4, Tần Châu quan tâm tới việc cậu có đói hay không, hay khi rời khỏi thế giới Quy Tắc 4-4, cậu cuống quít cúp điện thoại cũng nhận được sự quan tâm của Tần Châu.

Tuy đó chỉ là kết quả cậu đã nói dối nửa thật nửa giả.

Nhưng Tần Châu lúc tức giận.

Không biết Tần Châu lúc tức giận còn quan tâm tới cậu nữa không.

Rồi dứt khoát để cuốn nhật ký lật mặt ngửa, để cậu đi tìm chết.

Ánh mắt cậu rơi vào cuốn nhật ký, mặt úp.

Cuốn nhật ký úp xuống, ý là không cho cậu đi mạo hiểm.

Lâm Dị gãi mũi ngượng ngùng.

Câu trả lời này cũng được.

Tần Châu vẫn quan tâm tới cậu, mặc dù sự thành khẩn của cậu đã khiến Tần Châu tức giận.

Trình Dương đứng bên cạnh nhìn thấy kết quả này còn vui vẻ hơn Lâm Dị, thở phào nhẹ nhõm: "Anh Lâm Dị, anh thấy chưa, tôi nói cho anh biết, chủ tịch Tần sẽ không bao giờ để anh mạo hiểm đâu."

"Thấy." Lâm Dị nói.

Trình Dương cũng biết tầm quan trọng của tuyến chính trong thế giới Quy Tắc, cậu ta chân thành kiến nghị với Lâm Dị: "Anh Lâm Dị, trời sáng phát chúng ta đi luôn. Sao năm cánh gì đó mà anh bảo, nếu là máu mèo thì hẳn sẽ rất khó dọn dẹp. Chúng ta đến lớp sớm chút, nói không chừng Tôn Tịnh Văn vẫn chưa thu dọn xong đâu."

Lâm Dị kéo kéo quần áo che đầu, nhưng cậu không cởi ra mà chỉnh lại sao cho quần áo không dễ bị bung ra: "Tôi đi từ cửa, anh đứng sang một bên, đừng để lũ mèo bên ngoài đánh hơi được."

Trình Dương: "?"

"Không, không phải chứ." Trình Dương thất hồn bạt vía: "Anh Lâm Dị, anh nhìn kĩ lại lần nữa đi mà?"

Lâm Dị lại nhìn xuống đất.

Trình Dương: "Nhật ký úp xuống phải không? Tôi không nhìn nhầm ha?"

Lâm Dị: "Ừa."

Trình Dương nhấn mạnh: "Cuốn nhật ký úp xuống, nghĩa là chủ tịch Tần không đồng ý cho anh đi, anh tính chống đối chủ tịch hội sinh viên hả?"

"Tôi biết, tôi không đối nghịch với đàn anh." Lâm Dị tốt tính giải thích: "Là buộc phải đi."

Cậu không nghĩ Tôn Tịnh Văn sẽ giữ lại thứ mà cậu muốn tìm đến tận hửng đông.

Đây là một lý do không thể không đi.

Hơn nữa bởi vì sơ suất của cậu, những người tham gia đều coi Nhậm Lê là trụ cột, điều này sẽ giúp Nhậm Lê dễ dàng dẫn dắt những người tham gia còn lại vi phạm quy tắc tử vong.

Bây giờ đã là đêm thứ ba trong thế giới Quy Tắc 8-4. Tất cả những gì cậu có mới chỉ là bản phác thảo của tuyến chính, thậm chí nó còn không có bất kì căn cứ nào.

Nếu trì hoãn lâu hơn nữa, tỷ lệ tử vong sẽ càng tăng thêm.

Đây là lần đầu tiên Tôn Tịnh Văn xuất hiện, tại sao Tôn Tịnh Văn lại xuất hiện vào lúc này? Tại sao cô lại dùng câu 'Trong trường có quỷ, mau chạy' để đánh lừa người tham gia? Đây là những điều Lâm Dị cần tìm đáp án.

Biết Trình Dương lo lắng cho mình, Lâm Dị nói: "Trung cầu phú quý trong cảnh hiểm nghèo thôi mà."

Hiếm khi Trình Dương được dịp sửa lỗi cho Lâm Dị: "Câu này không nên dùng như thế, gì mà phú quý chó má nữa."

Lâm Dị không có ý định cãi nhau với Trình Dương, sau khi xác nhận mặt mình được che kín mít, cậu thông qua ống tay áo liếc nhìn Trình Dương, nói: "Tôi đi đây, anh lui xuống một tí đi."

Trước khi ấn tay nắm cửa, Lâm Dị quay đầu, cúi xuống nhìn cuốn nhật ký trên mặt đất.

Trình Dương thấy mình không thể thuyết phục được Lâm Dị nữa, rối rắm lắm mới khắc phục được nỗi sợ hãi của chính mình: "Tôi đi cùng anh nhé?"

Lâm Dị nói: "Tôi tự đi."

Ngoài cửa thỉnh thoảng lại có tiếng mèo nhảy tới nhảy lui, hiển nhiên chúng vẫn đang tìm kiếm mùi của Trình Dương.

Mặc dù phòng 204 tràn ngập mùi hôi thối, nhưng vì để đảm bảo an toàn, Lâm Dị yêu cầu Trình Dương lùi lại, kẻo Trình Dương đến quá gần cửa sẽ khiến mùi của cậu ta lan ra.

Không chần chừ thêm nữa, Lâm Dị mở cửa bước ra khỏi phòng 204.

Trình Dương muốn đuổi theo, nhưng Lâm Dị đã đóng cửa lại.

Trình Dương suy nghĩ một chút, đi đến bên cửa sổ, cẩn thận mở góc rèm nhìn ra ngoài.

Con mèo đen ngoài cửa sổ vẫn còn đó, ngồi xổm trên bậu cửa sổ, nhìn chằm chằm vào phòng 204.

Lúc này Trình Dương mới để ý tới đôi mắt của con mèo đen đang phát sáng màu xanh lục thuần khiết.

Bỗng nhiên cậu ta nhớ lại một câu nói đã từng nghe ở đâu đó. Truyền thuyết kể rằng mèo đen là những người bảo vệ cánh cổng địa ngục, bộ lông của mèo đen càng sẫm màu thì sức mạnh pháp thuật của nó càng cao, trong đêm trăng đen gió lớn, tuyệt đối đừng nhìn vào mắt nó, nghe nói sẽ bị câu hồn đoạt phách, cho dù đụng phải nó vào ban ngày cũng sẽ khiến người ta đen đủi, bệnh tật triền miên...

Nhịp tim của Trình Dương đột nhiên tăng nhanh, hơi thở cứng đờ.

Cậu ta không khỏi đổ mồ hôi hột vì Lâm Dị.

Bên kia, Lâm Dị đi xuống ký túc xá.

Động tác của cậu cố tình chậm lại. Cậu muốn nhìn mắt của đám mèo trong ký túc xá.

Thế nhưng, mặc dù thỉnh thoảng cậu vẫn có thể nghe thấy tiếng chúng nhảy lên nhảy xuống ở phòng 204 nhưng khi ra khỏi phòng 204, cậu lại không nhìn thấy con mèo nào cả.

Lâm Dị chỉ có thể từ bỏ.

Cậu đi ra khỏi phòng rồi đến sảnh ký túc xá. Cũng giống với hai đêm trước, đèn trong phòng bưu điện đã tắt.

Lâm Dị luyến tiếc lãng phí nhìn phòng bưu điện một cái, rồi bước nhanh ra khỏi ký túc xá.

Con mèo ở cửa sổ khác với mèo trong ký túc xá.

Chúng có bản chất khác nhau được triệu hồi bởi hai lời nguyền khác nhau.

Đám mèo trong ký túc xá được triệu hồi bởi truyền hầu, chúng đánh hơi mùi của người bị nguyền rủa, còn con mèo ngoài cửa sổ được triệu hồi bởi miêu trớ, nó dùng mắt để phát hiện người bị nguyền rủa.

Lúc ở ký túc xá, bước chân Lâm Dị vẫn chậm là bởi cậu không bị truyền hầu nguyền rủa, nên không có gì phải sợ cả.

Một khi rời khỏi ký túc xá, cậu phải hết sức cảnh giác. Cậu bị miêu trớ nguyền rủa, quy tắc tử vong tất nhiên là bị mèo được triệu hồi bởi miêu trớ thấy mặt.

Vừa rời khỏi ký túc xá, Lâm Dị liền chạy về phía khu dạy học.

Cậu không quay lại nhìn xem con mèo ngồi xổm bên ngoài phòng 204 có để ý đến cậu rồi đi theo cậu hay không, nếu đi theo cậu thì rốt cuộc cũng chẳng có ý nghĩa gì cả, nói trắng ra là cậu hết cách rồi.

Hai phút sau, Lâm Dị xông vào toà dạy học.

Cậu chạy rất nhanh, với tốc độ vừa rồi, có khi cậu còn đánh bại kỷ lục chạy nước rút của một vận động viên thể dục cấp ba đấy chứ.

Lâm Dị dựa vào tường thở dốc.

Cậu phải ổn định lại, tòa nhà này tĩnh mịch không một tiếng động, nên hơi thở của cậu như phá tan không gian ấy. Nếu tiếng hít thở lớn, có thể bị Tôn Tịnh Văn chưa rời khỏi phòng học phát hiện.

Dừng lại một chút, sau khi chắc chắn hô hấp của mình đã khôi phục lại trạng thái bình thường, Lâm Dị cố gắng đẩy thử cửa một phòng học nào đó ở tầng một của tòa dạy học.

Kết quả vẫn giống như lần trước, có vẻ ngoại trừ lớp 2-1 thì không phòng nào trong toà dạy học có thể mở được cửa, mặc dù ban ngày bên trong vẫn truyền ra tiếng học sinh đọc sách.

Lâm Dị thu tay lại.

Lý do mà cậu đẩy cửa lớp học là để xác định địa điểm thực hiện miêu trớ của Tôn Tịnh Văn. Nếu Tôn Tịnh Văn thực hiện miêu trớ trong tòa dạy học, thì nơi đó hẳn phải là lớp 2-1, vì cửa của các phòng khác không mở được.

Sau khi xác nhận điều này, cậu đè thấp tiếng bước chân, đi về phía lớp 2-1.

Một lúc sau, cậu đã đến trước cửa phòng lớp 2-1.

Cửa phòng bị khóa.

Lâm Dị nhìn chằm chằm vào ổ khóa một lúc.

Dựa vào tính chất của lời thoại, lời thoại của Tôn Tịnh Văn ban ngày gồm hai câu.

Câu đầu tiên điểm danh báo số người thiếu.

Câu thứ hai là nhớ rõ khóa cửa.

Trường trung học Báo Hương là một trường học ở thị trấn, khóa cửa các phòng học đều là khóa móc.

Để khóa cửa, đầu tiên dùng chìa khóa mở ổ khóa móc, sau đó vòng qua ổ khóa trên khung cửa, cuối cùng dùng chìa khoá lại.

Người tham gia không có chìa khóa cửa phòng lớp 2-1.

Ngày đầu tiên Lâm Dị ở lại lớp cuối cùng. Cậu nhìn thấy các NPC học sinh rời khỏi lớp học trước cả người tham gia, nghĩa là chìa khoá không có trên người bọn họ.

Vậy chìa khóa cửa phòng ở đâu?

Còn lại NPC học sinh duy nhất chưa từng xuất hiện trước đây, cũng có nghĩa là ở trong tay Tôn Tịnh Văn.

Lâm Dị mím môi, xuyên qua ống tay áo nhìn chằm chằm vào khóa cửa.

Nói như vậy, tức là ngay từ đầu Tôn Tịnh Văn đã tiết lộ cho bọn họ rằng, học sinh mất tích ở ngay trong lớp học.

Rất mâu thuẫn.

Tôn Tịnh Văn muốn những người tham gia biết đến sự tồn tại của cô, nhưng mới đầu lại luôn tận lực nói rằng trong lớp thiếu một người.

Kiểu như một người nói "Tôi rất tầm thường" nhưng lại làm những việc phi thường vậy.

Lâm Dị vừa tự hỏi về mâu thuẫn này, vừa lấy cành cây mà mình đã mài ra trước đó, mở ổ khóa.

Cậu không cố ý đè thấp hơi thở nữa, khóa là ở bên ngoài phòng học, nếu Tôn Tịnh Văn vẫn còn ở trong phòng thì không thể nào khóa được.

Hẳn là cậu đã đến muộn rồi. Cửa phòng học bị khóa cho thấy Tôn Tịnh Văn rất có thể đã dọn dẹp hiện trường miêu trớ rồi rời đi.

Nhưng cậu tới cũng đã tới, Lâm Dị vẫn định đi vào phòng xem trong phòng có còn dấu vết nào chưa được xử lý hay không.

Mở khóa xong, Lâm Dị chậm rãi đẩy cửa ra.

Hồi chiều đẩy cửa đụng phải Tôn Tịnh Văn, lần này Lâm Dị rút ra bài học, cậu không lập tức đi vào mà đứng ở cửa phòng ngó xem.

Phòng học im ắng, không người.

Sau khi xác nhận Tôn Tịnh Văn không có trong phòng, Lâm Dị mới bước vào.

Mắt cậu nhìn xuống mặt đất.

Mặt đất rất sạch sẽ, chứ đừng nói gì đến trận pháp sao năm cánh ngược, ngay cả một vết máu cũng không nhìn thấy.

Có điều Lâm Dị vẫn phát hiện ra một điểm mù.

Lâm Dị đi tới một vị trí rồi dừng lại, sau đó cúi đầu nhìn mặt đất dưới chân mình.

Trường trung học Báo Hương là một ngôi trường thị trấn, mặt đất không được lát gạch mà bằng xi măng. Nền xi măng dưới chân cậu có màu sẫm hơn hẳn, nếu nghe kỹ sẽ có tiếng 'pặc pặc' rất rõ.

Lâm Dị xác định vị trí này là nơi Tôn Tịnh Văn vẽ trận sao năm cánh.

Sàn xi măng có nhiều lỗ, nước đổ xuống đất sẽ thấm vào, khi đó không khí trong các lỗ sẽ nhanh chóng bị thoát ra ngoài, sinh ra âm thanh của dòng khí.

Các phân tử nước nước lạnh và nước ấm có hoạt tính khác nhau, lực hấp dẫn giữa các phân tử khác nhau nên khi đổ nước lạnh lên sàn xi măng sẽ phát ra âm thanh "pặc pặc" thuần tuý, còn nước nóng sẽ phát ra tiếng 'bộp bộp' nặng nề.

Để làm sạch vết máu, chỉ có thể ngâm trong nước lạnh rồi tẩy mạnh.

Nơi này đã được rửa sạch bằng nước lạnh.

Lâm Dị ngồi xổm xuống đất, dùng tay mò mẫm trên mặt đất từng chút một.

Được một lúc, cậu đã tìm thấy thứ mình cần tìm.

Lông mèo.

Cầm lên xem, lông mèo trên ngón tay cậu quả thực có màu đen.

Lâm Dị liền khẳng định lời nguyền mà Tôn Tịnh Văn dùng là miêu trớ.

Lâm Dị đứng dậy, đi tới chỗ cậu và Tôn Tịnh Văn đụng mắt nhau hồi chạng vạng, sau đó nhìn về phía trước.

Cậu đang tìm nơi giấu con mèo bị Tôn Tịnh Văn hiến tế.

Một nơi mà con mèo có thể nhìn thấy mặt cậu nhưng không thấy mặt Tôn Tịnh Văn.

Trong mắt là bục giảng, phía sau bục giảng là bảng đen, phía trên bảng đen là một chiếc tủ hình vuông.

Nếu không có gì bất ngờ, trong tủ là một chiếc TV, mục đích cơ bản là để học sinh xem 《 Bản Tin Thời Sự 》.

Ánh mắt Lâm Dị dán chặt vào chiếc tủ.

Cậu tiến lại gần rồi ngước lên.

Có thể là tủ đã cũ hoặc tủ rẻ tiền. Hai cánh cửa tủ tưởng chừng như đóng lại với nhau nhưng thực chất hai mặt tủ lại không thẳng hàng chút nào, còn có một khe hở ở giữa rộng tầm hai ba khoát ngón tay.

Nếu để con mèo thoi thóp sắp chết của miêu trớ trong đây, quả thực con mèo có thể nhìn thấy Lâm Dị qua khe hở này, nhưng không thể nhìn thấy Tôn Tịnh Văn đang đứng dưới tủ.

Lâm Dị đi tới, đưa tay mở cửa tủ, ngẩng đầu nhìn vào trong.

Trong phòng không bật đèn, tối đen như mực, trong tủ cũng tối om, không có TV, thoạt nhìn như một cái tủ trống rỗng.

Nhưng Lâm Dị không dám đảm bảo trong tủ trống rỗng, con mèo lại có màu đen, giống như đêm đầu tiên cậu chỉ nghe thấy tiếng mèo kêu mà không nhìn thấy con mèo trong bóng tối, mèo đen và bóng tối sẽ dung hoà với nhau.

Độ cao của chiếc tủ vừa vặn trên đỉnh đầu Lâm Dị, lúc cậu đến gần, mắt cậu khó có thể chạm tới độ cao của chiếc tủ, chỉ có thể giơ tay lên, thò vào tủ lục lọi một chút.

Mèo chết mới có thể khiến cho miêu trớ có hiệu lực, mèo ở bên ngoài phòng 204 hơn phân nửa chỉ là oan hồn.

Lâm Dị muốn thử vận ​​may xem Tôn Tịnh Văn có ném xác con mèo vào trong hay không.

Cậu cần tìm xác con mèo để xác minh xem Tôn Tịnh Văn có móc mắt nó ra không. Nếu Tôn Tịnh Văn móc mắt mèo, mà trùng hợp là mèo đánh hơi kia không có mắt, mới có thể giúp Lâm Dị xác định hình dáng tuyến chính 'Tôn Tịnh Văn dùng mèo để hoàn thành miêu trớ nguyền rủa người khác, còn người bị nguyền rủa thì lại dùng mèo để hoàn thành truyền hầu phản kích lại' là có khả năng.

Mặc dù khả năng tìm được xác mèo ở đây là rất nhỏ.

Lâm Dị mò mẫm từng chút một, sờ sờ, động tác cậu đột ngột dừng lại.

Cậu có chút khó tin, thực sự không thể tin được luôn ấy.

Bởi vì trên tay cậu truyền đến cảm giác của lông nhung.

Chẳng lẽ Tần Châu thực sự hiển linh, phù hộ cậu thuận lợi tìm ra manh mối?

Giống kiểu học sinh kém bái thần thi cử, thần thi cử sẽ hiển linh, giúp học sinh kém làm bài thuận lợi.

Về phần chủ tịch hội sinh viên, hiệu quả hẳn cũng giống nhau.

Cậu định lấy lông nhung ra khỏi tủ, nhưng chuyển động lại dừng lại.

Nơi này không có máu quạ nên việc vẽ ngôi sao năm cánh ngược của Tôn Tịnh Văn chỉ có thể hoàn thành bằng máu mèo.

Lông của một con mèo bị rút hết máu khi chạm vào không thể mềm mại như vậy được, phải là một bàn tay dính đầy máu mới đúng.

Nhưng hiện tại, cảm giác trong lòng bàn tay cậu không như vậy.

"Meo--"

Trong tủ, nơi tầm tay cậu, đột nhiên vang lên một tiếng mèo kêu thảm thiết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 29 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217
Tiến »